Chương 4 - Vô Ưu Hoa Viên
Sau khi nguôi giận, Phạm Bá Chí Cường đứng giữa khu rừng âm u, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết. Hắn biết rằng, Lạc Thiên Kiệt không chỉ là một đứa trẻ bình thường. Biệt cấp Thần Ấn của hắn mang sức mạnh không gian, và nếu để hắn trốn thoát, hậu quả sẽ khôn lường. Hắn không thể để mất mục tiêu quan trọng này, nhất là khi cao tầng Vạn Ấn Giáo đang chờ đợi kết quả.
"Khốn kiếp, vốn định sử dụng Huyễn Linh Chung để khống chế tâm trí của tên nhóc đó. Nhưng ta không biết vị kia định sử dụng hắn cho việc gì, lỡ đâu hắn bị khùng sau khi bị ta lạm dụng Huyễn Linh Chung, thì bồi mệnh ta vào cũng không đủ."
Khu rừng này có tên gọi là Đại Tuyệt Cảnh Lâm, nơi tràn ngập một loại sương mù bí ẩn, ngăn cách tuyệt đối cảm nhận về linh khí. Thần thức của cao thủ như Phạm Bá Chí Cường cũng chỉ bao phủ được ba thước đổ về.
Đây chính là lý do cả đám Vạn Ấn Giáo đã an toàn suốt ba ngày qua, lẩn trốn trong khu rừng này khiến bọn người Sa Thần Sứ không thể tìm được. Nhưng giờ đây, chính khu rừng này lại trở thành thứ ngăn cản hắn tìm kiếm Lạc Thiên Kiệt. Thuật truy tung mà hắn ếm lên người tên nhóc đó đã gần như không thể cảm nhận được nữa.
Theo lời của bọn thuộc hạ, không biết bằng cách nào Lạc Thiên Kiệt vẫn có thể sử dụng năng lực Thần Ấn. Phạm Bá Chí Cường chắc chắn rằng, trước khi hắn rời đi tìm nguyên liệu, Huyễn Linh Chung vẫn còn tồn tại trên người Lạc Thiên Kiệt. Vậy tại sao hắn lại có thể sử dụng Thần Ấn? Điều này khiến Phạm Bá Chí Cường càng thêm lo lắng và tò mò.
Hắn đứng dậy, ra lệnh cho đám thuộc hạ:
“Các ngươi, mau chia ra tìm tên oắt con đó về đây. Nếu tìm thấy, đừng vội manh động. Nơi này không thể truyền âm được, tới lúc đó hãy dùng pháp cụ Khí Tức Liên Lạc thông tin cho ta, và tiếp tục bí mật theo dõi hắn. Đi!”
----------
Trong khi đó, Lạc Thiên Kiệt đã lạc vào một nơi kỳ lạ, tràn ngập hoa cỏ và tiếng chim hót líu lo. Sương mù dày đặc của Đại Tuyệt Cảnh Lâm đã biến mất, thay vào đó là từng lớp mây khói bay bồng bềnh dưới chân như chốn tiên cảnh.
Tất cả mệt mỏi, lo lắng mấy ngày nay của Lạc Thiên Kiệt đều bị xua tan. Hắn cảm thấy như mình đang trở thành một tiên nhân tiêu dao tự tại. Đôi mắt của hắn dần trở nên thất thần, một nụ cười ngờ nghệch xuất hiện trên mặt, tay chân lảo đảo, và hắn bắt đầu thốt ra những từ lảm nhảm.
“Nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật. Trời đất dung hoa, vạn vật sinh sôi…”
Khi hắn sắp chìm đắm vào cơn ảo mộng, chiếc nhẫn gỗ chữ Lạc trên tay hắn đột nhiên phát sáng. Một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, giúp hắn tỉnh táo trở lại.
Vừa tỉnh táo hắn đã ngã sõng soài xuống đất, nhanh chóng chiếm lại quyền điều khiển cơ thể.
Lạc Thiên Kiệt vừa mừng vừa sợ. Nếu không có chiếc nhẫn này, có lẽ hắn đã điên điên dại dại đến không biết bao giờ mới tỉnh lại.
Hắn nhìn quanh, phát hiện nơi này giống như một khu vườn bị bỏ hoang, mọc rất nhiều một loại dược thảo kỳ lạ. Chúng cao khoảng năm tấc, toàn thân và lá đều có màu tím, nhưng hoa lại màu trắng, hình dạng như một cây phất trần rủ xuống, tỏa ra ánh hào quang khiến người ta cảm giác như một tiên nhân đang truyền đạo trước mặt.
Mùi hương của chúng khiến người ngửi lạc vào xứ sở thần tiên ảo mộng, chắc đây là lý do cho tình trạng vừa rồi của hắn. Lạc Thiên Kiệt không biết tên của loại dược thảo này, nên tạm gọi chúng là “Thành Tiên Thảo”.
Hắn định nhổ vài nhánh xem thử, nhưng khi vừa nhổ khỏi mặt đất, loại dược thảo này lập tức héo rũ, rã ra thành tro trong tay hắn. Dù hắn cố gắng bứng cả nắm đất lên theo, kết quả vẫn không thay đổi. Thành Tiên Thảo vẫn héo tàn ngay lập tức.
Đang lúc bế tắc, chiếc nhẫn gỗ chữ Lạc lại phát sáng. Một luồng ánh sáng đa sắc màu tỏa ra, bay tới một đám Thành Tiên Thảo gần đó. Ánh sáng này kéo chúng lên mà không khiến chúng bị héo tàn. Đám cây lạ này bay lại gần, rồi biến mất vào trong chiếc nhẫn.
Lạc Thiên Kiệt há hốc mồm, không ngờ chiếc nhẫn gỗ này lại tiện dụng đến vậy. Hắn biết rằng, có một số vật phẩm có phép lạ, có khả năng lưu trữ đồ vật. Già làng Ngô Tiến cũng có một chiếc tràng hạt với chức năng tương tự. Nhưng hắn không biết cách kích hoạt chức năng này của chiếc nhẫn. Hắn chỉ chạy tới gần đám Thành Tiên Thảo khác, quơ quơ tay một hồi, và lại thu hoạch được thêm một mớ.
“Ai đó?”
Chưa kịp vui mừng, một tiếng động vang lên từ phía sau. Lạc Thiên Kiệt quay lại, thấy một tên thuộc hạ của Phạm Bá Chí Cường đã nhảy tới. Nhưng lúc này, hắn lại đang bị mất trí vì Thành Tiên Thảo, miệng lảm nhảm những câu vô nghĩa.
Lạc Thiên Kiệt nhận ra mình đã quá sơ suất. Hắn bị người ta theo dõi mà không hề hay biết. Nếu không may mắn tiến vào nơi này, có lẽ hắn đã bị bắt lại mà không kịp phản ứng.
Hắn hỏi tên thuộc hạ: “Phạm Bá Chí Cường đang ở đâu?”
Tên thuộc hạ cười lớn, giọng đầy kiêu ngạo: “A! Cha chả cha chả! Tên tiểu tử nhà ngươi hóa ra đang trốn ở đây à? Hôm nay bổn tiên vừa đắc đạo, tâm trạng tốt nên cũng không ngại nói ngươi nghe. Ta đã thông báo với nguyên soái, à không, có lẽ bây giờ hắn phải gọi ta là Tiên nhân tiền bối. Ta đã thông báo với tiểu tử Chí Cường vị trí của ngươi ở đây rồi. Chẳng mấy chốc mà hắn sẽ tới đây. Ngươi ngoan ngoãn chịu trói đi, bổn tiên sẽ nói giúp cho ngươi vài lời.”
Lạc Thiên Kiệt trầm ngâm suy nghĩ. Hắn biết rằng, hiện tại đã không kịp để có thể chạy trốn nữa. Phạm Bá Chí Cường đang trên đường tới, và sức mạnh Thần Ấn chữ “Không” có lẽ sẽ không còn nhiều hiệu quả khi bọn chúng đã có chuẩn bị.
Hắn nhìn đám Thành Tiên Thảo xung quanh, bỗng nghĩ ra một ý tưởng.
----------
Lúc này, Phạm Bá Chí Cường cùng đồng bọn đã đến vị trí cuối cùng mà tên thuộc hạ thông báo, ngay trước lối vào khu vườn kỳ lạ.
Lạc Thiên Kiệt đang nằm xỉa răng tại một góc cây gần đó một cách thư thái.
Phạm Bá Chí Cường quan sát không thấy tên thuộc hạ ở đâu, lòng nảy sinh nghi ngờ, không vội hành động.
Lạc Thiên Kiệt cũng đã phát hiện đám người Vạn Ấn Giáo tới.
“Chí Cường đại ca, tiểu đệ vốn không thích đấu đá, chạy trốn cũng là vì thử tìm kiếm một tia sinh cơ, nhưng thực sự lực bất tòng tâm. Hay là như thế này đi, đại ca giúp tiểu đệ một chuyện, ta sẽ ngoan ngoãn chịu trói đi theo Đại ca về hang ổ, thế nào?”
Phạm Bá Chí Cường biết rõ tên nhóc này xảo quyệt, nhưng cũng tò mò xem hắn định giở trò gì.
“Chuyện gì?”
Dù sao Lạc Thiên Kiệt cũng đã nằm trong tầm mắt của hắn, nếu hắn còn không bắt được thì nên từ chức về vườn.
“Đơn giản thôi, ta phát hiện phía bên trong nơi này có một ít tiên thảo, nhưng không cách nào hái về được. Đại ca giúp ta hái, chúng ta chia đôi.”
Phạm Bá Chí Cường trầm ngâm nhìn vào lối đi đầy hoa cỏ. Thần thức và tầm nhìn của hắn bị sương mù giới hạn, nên không biết rõ bên trong đó có gì.
Đột nhiên, hắn chợt nhớ ra chuyện gì đó, bật cười một cách khó hiểu. “Tên nhãi nhà ngươi, bổn soái ăn muối còn nhiều hơn ngươi ăn cơm, còn định đặt bẫy bổn soái?” hắn thầm khinh thường.
Không phải tự dưng mà Phạm Bá Chí Cường được cao tầng Vạn Ấn Giáo giao cho nhiệm vụ này.
Hắn là kẻ rất cẩn thận.
Trước khi đến một nơi xa xôi như Bắc Đẩu Tinh, hắn đã tìm hiểu rất nhiều về nơi này. Từng khu rừng, từng con sông, từng lĩnh vực quan trọng, hắn đều đã nghiên cứu qua.
Hắn biết có một nơi bên trong Đại Tuyệt Cảnh Lâm khiến nhiều cao thủ chỉ có đi không có về. Những kẻ gần hết thọ nguyên đều liều mình tìm kiếm phương thuốc trường sinh tại đây. Nó được gọi là “Vô Ưu Hoa Viên”.
Tuy nhiên, không rõ là có thuốc trường sinh hay không, chỉ biết rằng tầng đầu tiên ngập tràn một loại cây lạ mang tên “Vĩnh Mộng Tử Thảo” toàn thân màu tím, mọc ra “Phất Trần Hoa”, khiến bất cứ ai ngửi phải hoặc tiếp xúc linh khí nó tiết ra đều trở nên điên điên dại dại, nghĩ mình đã trở thành tiên, mà không biết rằng bản thân đã trở thành thức ăn cho loài cây này, mỗi ngày đều vô thức dâng hiến sinh lực cho nó.
Phạm Bá Chí Cường biết kế hoạch của tên nhãi Lạc Thiên Kiệt chính là dụ cả bọn vào bên trong, để khiến tất cả cùng chôn thân. Nhưng hắn thắc mắc rằng, không lẽ tên này đã vào bên trong rồi trở ra mà không bị ảnh hưởng gì? Và tên thuộc hạ của hắn đã ở đâu? Tên nhãi này có thật là 12 tuổi không vậy, trên người hắn có quá nhiều thứ bất thường
Thấy Phạm Bá Chí Cường đột nhiên cười lớn, Lạc Thiên Kiệt tưởng rằng ảnh hưởng của Thành Tiên Thảo đã lan ra tới ngoài này làm cho gã to con đó bị điên
“Đại ca à, có chuyện gì buồn cười à?”
Phạm Bá Chí Cường nhận ra bản thân hơi thất thố, không ngờ việc bắt bài âm mưu của một tên nhóc con lại khiến hắn vui vẻ như vậy. Sau này về Thánh Địa, hắn phải tự chỉnh đốn bản thân mới được.
“Không, không có gì, chỉ là bổn soái không ngờ trước khi hoàn thành nhiệm vụ lại có được vận may như thế này, nên có chút vui mừng. Được rồi, vậy ngươi dẫn đường đi.”
Mặc dù thấy Phạm Bá Chí Cường hơi kỳ lạ, nhưng Lạc Thiên Kiệt không còn lựa chọn nào khác, phóng lao thì phải theo lao thôi.
Hắn bước lên con đường được tạo bởi hai hàng hoa dương sỉ, cảm giác lạnh ươn ướt dưới chân khiến hắn tỉnh táo cẩn trọng với mọi thứ hơn.
Bọn hắn đã tiến vào khu vực ảnh hưởng của Thành Tiên Thảo.
Bước một bước, hai bước, rồi ba bước. Bỗng, phía sau lưng Lạc Thiên Kiệt vang lên tiếng nói
“Ồ, đây là tiên thảo ngươi nói sao? Vĩnh Mộng Tử Thảo đây mà!”
Lạc Thiên Kiệt quay người lại, thấy bọn người Vạn Ấn Giáo vẫn còn hoàn toàn tỉnh táo. Hắn bật nhảy lùi về phía sau thật xa, khuôn mặt dữ tợn nghiến răng nói
“Sao bọn khốn các ngươi…”
“Ngươi thắc mắc tại sao bọn ta vẫn không hóa điên à? Chính bản thân ta cũng đang thắc mắc một kẻ không có linh khí như ngươi sao lại đi đứng bình thường ở nơi này đấy? Mà thôi, không còn nhiều thời gian, khi về Thánh Địa ta sẽ moi hết mọi bí mật của ngươi!”
“Đừng cho rằng các người đã thắng!”
“Vậy sao? Trẻ con vẫn chỉ là trẻ con thôi. Đừng tự cho bản thân là thông minh tuyệt đỉnh, rồi có ngày bị chính sự thông minh của mình giết chết. Đây là bài học đầu đời cho ngươi!”
Phạm Bá Chí Cường phất tay ra lệnh cho thuộc hạ: “Lên!”
Lạc Thiên Kiệt hạ thấp trọng tâm cơ thể, vào tư thế có thể chạy nhảy bức tốc bất cứ lúc nào. Đôi mắt hắn lóe lên một tia quyết đoán, nhưng cũng đầy cảnh giác.
Khi bọn thuộc hạ lao tới, Lạc Thiên Kiệt niệm: “Không!”
Tuy nhiên, trước mắt hắn lại không có ai cả.
Đám người Vạn Ấn Giáo vốn đang nhảy tới đột nhiên tách sang hai bên, và bọn chúng vẫn có thể di chuyển như thường, không bị Thần Ấn ảnh hưởng.
Phạm Bá Chí Cường cười lớn, giọng đầy trêu tức:
“Ha ha ha! Con chuột nhắt này, bổn soái chờ xem ngươi còn trò gì nữa? Đừng quên bổn soái đã từng điều khiển ngươi sử dụng Thần Ấn một lần rồi, bổn soái biết rõ điểm yếu của nó. Nhục thân phàm nhân như ngươi vốn đã thi triển lực lượng rất chậm rồi, phạm vi thi triển cũng vô cùng nhỏ hẹp. Chỉ cần nhanh chân thoát ra khỏi phạm vi thi triển, thì cái Thần Ấn trong tay ngươi xem như phế!”
Khuôn mặt của Lạc Thiên Kiệt tỏ ra sự bất lực
“Chết tiệt!”
Hắn nhảy như một con sóc, né từng đợt lao tới của đám thuộc hạ. Bọn chúng vừa phải duy trì bọc một lớp linh khí dày để ngăn cản ảnh hưởng của Phất Trần Hoa, vừa tiết chế sức mạnh để không lỡ tay làm bị thương hay đánh chết Lạc Thiên Kiệt. Trong một môi trường thần thức bị ảnh hưởng của Đại Tuyệt Cảnh Lâm, nhất thời vẫn bị hắn xoay sở né được.
Phạm Bá Chí Cường đứng từ xa quan sát, lên tiếng khuyên nhủ:
“Ngươi tốn sức như vậy để làm gì? Đến tình cảnh này vẫn nghĩ là sẽ thoát thân được sao? Bổn soái cũng có chút khâm phục nghị lực của ngươi, nhưng tất cả đều vô nghĩa!”
Dứt lời, hắn biến mất rồi xuất hiện trước mặt Lạc Thiên Kiệt, vung một vòng tráo năng lượng trong suốt màu vàng giam Lạc Thiên Kiệt lại
“Ta đã nói rồi, ngươi không thể chạ…”
Trong lúc Phạm Bá Chí Cường đắc ý định nói gì đó, Lạc Thiên Kiệt bên trong vòng tráo hét lớn: “Mời Đại tiên ra tay!”
Từ phía sau lưng của Phạm Bá Chí Cường, một bóng đen bỗng xuất hiện. Phạm Bá Chí Cường bất ngờ quay đầu lại, trong khoảnh khắc bất cẩn, sau lưng hắn vang lên tiếng “Không!”
Ở khoảng cách gần như vậy, và nhân lúc tên nguyên soái của Vạn Ấn Giáo mất tập trung, Lạc Thiên Kiệt đã thành công định thân hắn. Bóng đen đó tung ra một cú đấm được bao bọc bởi hào quang vàng kim thần thánh, Phạm Bá Chí Cường trong thế bị động đã ăn trọn nó, bị đấm văng xa mười thước.
Vòng tráo năng lượng cũng nhờ vậy bị mất hiệu lực. Lạc Thiên Kiệt nhanh chóng thoát khỏi vòng vây, nhảy về phía bóng đen.
Mặc dù, ăn một cú đấm mang màu sắc thần thánh như vậy, nhưng Phạm Bá Chí Cường dường như chỉ xây xát nhẹ phần mặt. Hắn nổi điên thét lên
“Tiểu Lục! Ngươi làm cái chó gì vậy?”
Đúng vậy, bóng đen đó chính là tên thuộc hạ đã “đắc đạo thành tiên” của Phạm Bá Chí Cường khi theo chân Lạc Thiên Kiệt tiến vào Vô Ưu Hoa Viên.
“Cái gì mà Tiểu Lục? Hỗn xược! Gọi ta là Lục Đạo Tiên Nhân!”
8
0
1 tuần trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
