ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 2 - Đi tìm thanh xuân của chúng ta

Sau buổi nhập học với nhiều cảm xúc khác nhau, giờ nghỉ trưa Hà An cùng Hải Anh đi tìm Lan Thảo. Khi đến lớp của Lan Thảo, Hà An không ngờ rằng cô bạn hiền lành và cưc kỳ ít nói của mình lại sôi nổi với hoạt động của lớp mới như vậy. Là một Lan Thảo hoàn toàn khác. Lan Thảo thấy hai cô bạn của mình thì liền đứng dậy chào các bạn trong lớp chạy ra cửa, cô hỏi:

"Ủa, sao hai người lại đi cùng nhau? Chẳng lẽ....", Lan Thảo hơi ngạc nhiên hỏi.

"Đúng vậy, chúng tôi học chung lớp đó. Thật tình cờ cùng rời khỏi cái lớp ám muội này lại cùng nhau học ở lớp chọn của trường cơ mà". Hải Anh đáp lại với giọng điệu của một cô tiểu thư.

🔥 Đọc chưa: Giống Như Một Giấc Mộng ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Hai con người này là như vậy, không gặp không sao mà hễ gặp là sẽ một, hai câu là giận dỗi. Hà An luôn là người phải đứng ra giảng hòa cho hai cô bạn tính khi khó ưa này. Hà An nhanh chóng dắt tay hai cô bạn cùng xuống căng-tin của trường để lại cùng nhau găm nhấm sự "vui vẻ" này.

Căng-tin trường Z:

Hà An nhanh chân chen vào dòng người rồi cô với lấy tờ menu bằng giấy, tích vào những món ăn mà minhf và hai cô bạn yêu thích rồi nhanh chóng cầm tờ giấy đưa cho người quản bếp. Chạy lại bàn cô thấy Hải Anh và Lan Thảo đang nói chuyện gì rất căng thẳng nhưng khi thấy cô hai người bọn họ lại mỉm cười với nhau rất vui vẻ. Hà An cảm thấy hai cô bạn này của mình sau ngày làm lễ tốt nghiệp ở cấp 2 đều có điều gì đó khác lạ. Nhưng đồ ăn được mang đến, Hà An chẳng bận tâm suy nghĩ gì nữa mà cùng Lan Thảo và Hải Anh bắt đầu gặm nhấm những thứ mà cả ba nghĩ đó là món ngon tuyệt nhất trên đời.

Chanh nhóng ăn và nghe Lan Thảo kể về lớp học của mình, Hà An nhận thấy rằng Lan Thảo đã trưởng thành hơn, và cô như hòa n toàn là một người khác vậy. Không còn sự lo lắng, những nỗi buồn về gia đình , và hơn cả là không còn thấy sự rụt rè mà mới sáng nay Hà An còn thấy ở Lan Thảo. Hà An cảm thấy rất vui vì những thay đổi trong chớp mắt của Lan Thảo.

Bất chơt quay sang bên cô thấy Đan Phúc và cậu học sinh với nụ cười khó ưa kia ngồi cùng một vài cậu bạn khác trong lớp, họ đang uống nước ngọt bàn chuyện kiếm hiệp trong game. Đúng là con trai, làm quen nhanh hơn con gái đó chứ. Hà An quay đi.

"Thiên Thành, Thẩm Thiên Thành. Cậu qua đây.". Hải Anh gọi với sang bàn đó và không ai khác cậu bạn đó đứng dậy cầm một gói snack đi qua và ngồi xuống chỗ đối diện Hà An canh Lan Thảo. Cậu ấy đưa cho Hà An gói snack và nói:

"Chào cậu, cậu vẫn chưa trả lời tớ lúc sáng. Chúng ta làm bạn thân nhé?", rồi lại nụ cười đang ghét đó được cậu ta thể hiện trên gương mặt khá ưa nhìn của mình.

🔥 Đọc chưa: Mẹ, Cha Tìm Tới Cửa Rồi! ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Hà An có chút bối rối và ngượng ngùng. Cô lắp bắp:

"À...ờ...à, vậy chúng ta....."

"Tớ về lớp trước đây nhé, tớ hơi mệt", Lan Thảo liền bật đứng lên và đi ra khỏi căng-tin trong sự ngỡ ngàng của Hà An. Hà An quay sang Hải Anh định đặt dấu hỏi chấm cho thái độ vừa rồi của Lan Thảo thì chỉ thấy Hải Anh cười khẽ rồi uống một hơi hết sạch nửa chai nước ngọt có gas của cô.

"Cậu trả lời tớ đi", Thẩm Thiên Thành kia phá vỡ bầu không khí căng thẳng và khó hiểu đang vây quanh Hà An.

"Cậu thật rắc rối!", Hà An đứng dậy đáp lại cậu ta rồi quay đi định đi tìm Lan Thảo.

Hà An đi tìm Lan Thảo, trên đường đi cô thấy vị thầy giáo lúc sáng đã đưa mình lên lớp mới đang đi phía đằng xa, cô chợt nhận ra lúc sáng vì bận suy nghĩ về "tương lai" trong môi trường rèn rũa mới mà hình như cô đã quên nói câu cảm ơn đến vị thầy giáo đó. Nghĩ vậy, cô liền chạy lại đứng trước mặt thầy giáo đó và cúi người chào nói:

"Em chào thầy, em cảm ơn thầy lúc sáng đã giúp đỡ em tìm được lớp học của mình ạ"

"Không có gì, tôi là Quách Lưu giáo viên dạy Toán của trường. Bố mẹ em cũng đã giúp đỡ tôi nhiều. Em liệu mà học tập cho tốt để bố mẹ em bớt đi gánh nặng về em", thầy giáo đó nói làm Hà An hoang mang nghĩ, từ trước đến nay cô đâu làm gì để bố mẹ và gia đình phải bận tâm đâu, tại sao lại là gánh nặng của bố mẹ được? Cô giật mình trước ánh mắt nhìn chằm chằm của vị thầy giáo đó dành cho mình. Hà An đáp lại:

"Dạ vâng, em sẽ cố gắng, thầy yên tâm ạ"

Rồi tiếng trống vào giờ học đầu tiên vang lên, cô chào thầy giáo và chạy vội về lớp của mình. Côvừa chạy vừa quay lại nhìn cuối dãy hành lang chỗ lớp của Lan Thảo. Cuối cùng cô cũng chẳng thể hỏi Lan Thảo tại sao lại có thái độ như vậy.

🔥 Đọc chưa: Sắc Màu Ấm ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Nắng hè chiều thật rực rỡ, tia nắng từ các làn cây xuyên qua như đang nhảy nhót trên đôi vai của tất cả học sinh mặc áo trắng đi theo từng nhóm dưới sân trường. Hà An đáng ra cũng có hai cô bạn thân để cùng đi về như bao nhóm bạn khác, nhưng hai cô bạn đều không về được cùng cô. Hải Anh thì về sẽ đi cùng mẹ sắm đồ cho năm học mới, Lan Thảo thì xin nghỉ học hai tiết cuối để về sớm mà Hà An lại không biết lí do về sớm của Lan Thảo là gì. Ánh nắng vẫn vẫn đung đưa trên bờ vai, trên đuổi tóc buộc cao của Hà An.

"An An, Hà An ơi. Đợi tớ", Thiên thành gọi với theo và chạy lại chỗ Hà An.

"Xin lỗi nếu tớ làm cậu không vui. Nhưng đi một mình về thì buồn lắm, tớ về cùng cậu"

Hà An nghe xong vẫn không nói gì. Cả hai cứ im lặng đi bên nhau. Thỉnh thoảng Thiên Thành lại lặng lẽ quay sang Hà An và nở nụ cười đang ghét kia nhìn cô.


Đêm về, Hà An không ngủ được vì nghĩ đến thái độ của Lan Thảo và Hải Anh, lại cả câu nói của thầy giáo Quách Lưu về gánh nặng cho bố mẹ, cô nghĩ đến lớp học, bạn bè và Thiên Thành.

"Thiên Thành?

Tại sao mình lại ghĩ đến cậu ta chứ?", Hà An giận dữ nói bâng quơ rồi khẽ nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

🔥 Đọc chưa: Xứng Lứa Vừa Đôi ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Bên ngoài tiếng dế kêu, gió hát nhè nhè, cảm giác như đây là khoảng thời gian cũng như thời tiết dễ chịu nhất trong ngày, đủ để có một giấc ngủ thật ngon.

.....

......

"Khắc Thành, chúng ta đi đâu vậy?"

"Tớ đưa cậu đi tìm hạnh phúc, tìm thanh xuân của hai chúng mình"

"Không, cậu nói dối. Thanh xuân là gì? Cậu biết gì về thanh xuân mà nói như vậy? Chúng ta còn quá nhỏ, bố mẹ tớ nói vậy"

"Tớ có cậu là sẽ tìm được thanh xuân, đi với tớ"

🔥 Đọc chưa: Mua Được Nam Bảo Mẫu ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Hai đứa trẻ dắt nhau đi lên cây cầu và khuất sau màn sương dày đặc đến khi không còn thấy chúng nữa.

....

Hà An bật dậy, người rã rời. Cô suy nghĩ về giấc mơ. Khắc Thành là ai? Tại sao lại xuất hiện trong giấc mơ cùng rủ cô đi tìm hạnh phúc và thanh xuân? Kể ra giấc mơ đó khá đẹp với khung cảnh thiên nhiên cô thích, cô thấy mình hồi nhỏ trong đó, hồn nhiên và xinh xắn. Duy chỉ có cậu bạn kia làm Hà An thấy không vui. Mà nghĩ đi nghĩ lại thì lại thêm một cái tên Thành đến với cô. Mà chẳng hiểu sao bỗng dưng cô ghét cái tên Thành đến như vậy.

3

1

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.