ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 1 - Lần đầu gặp gỡ!

Tháng 9, ánh nắng cuối mùa hè luôn gay gắt hơn như cố níu kéo lại những tháng ngày được thỏa sức rữ rỡ. Tia nắng xuyên qua những kẽ tán lá cây tô thêm vẻ huyền ảo cho vị nắng oi ả sắp kết thúc này. Hà An và Lan Thảo đang bước vội nhanh qua cánh cổng trường cấp 3, nơi mà tất thảy mọi học sinh trong huyện đều phải trải qua 3 ngày thi áp lực mới có cơ hội được bước chân đến để gửi gắm sự nghiệp học tập. Cánh cổng trường mở ra như đã dành cho Hà An và Lan Thảo thật nhiều trang giấy để vẽ ra bao nhiêu ước mơ trong tâm trí hai cô nữ sinh này. Ước mơ về môi trường học tập tốt, ước mơ về một thanh xuân gắn bó nơi có truyền thống về sự năng động của tuổi trẻ. Và hơn cả là ước mơ tuyệt vời về nơi sẽ chắp cánh đưa nôi cho những học sinh vào những ngôi trường Đại học mà không chỉ Hà An và Lan Thảo mong ước.

Hà An và Lan Thảo mải mê với những suy nghĩ đó cho đến khi bước chân lạc vào vườn trường. Cả hai ngơ ngác nhìn xung quanh, định quay lại đi tìm lớp cho kịp giờ nhập học thì có tiếng nói vang lên:

🔥 Đọc chưa: Chồng Trước, Anh Thật Là Nham Hiểm ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Hai em học sinh mới? Sao giờ này còn ở đây?"

Hà An và Lan Thảo quay lại nhìn thấy một vị thầy giáo trẻ và đi cùng là một cậu học sinh không mặc đồng phục giống hai cô. Nhìn cậu ta có dáng vẻ rất quen nhưng chắc cũng là học sinh mới. Hà An chẳng quan tâm.

"Dạ, em đột nhiên bị đau bụng và đang đi tìm nhà vệ sinh...nữ ạ!" Hà An nhanh nhảu đáp lại, cô chợt nghĩ tại sao mình không nói thật ra là mình bị đi lạc trong khi đang vẩn vơ suy nghĩ không tập trung đi tìm lớp học cơ chứ?

🔥 Đọc chưa: Tiến Công Pháo Hôi Nữ Phụ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Còn đeo balo? Hai em chưa tìm lớp nhận lớp học đúng không?" Giọng thầy thật sự nghiêm túc khiến cho Lan Thảo lùi lại một bước, cúi mặt níu lấy một bên tay áo của Hà Sau này Hà An mới biết, đây là thầy giáo Lâm Ngọc, là giáo viên dạy môn Địa Lí, một giáo viên ưu tú và là thầy phụ trách công tác Đoàn của nhà trường.

Hà An lúng túng không biết phải nói thế nào thì có tiếng cười "nhẹ" xóa tan sự lúng túng đó. Là câu ta, câu bạn không mặc áo đồng phục đi cùng vị thầy giáo kia. Hà An cảm thấy ghét dáng vẻ cười đó của cậu ta, dường như cậu ta nhận ra Hà An đang nói dối, cậu ta cười nhếch mép với vẻ phấn khích thêm phần khiêu khích Hà An trước mặt thầy giáo. Có vẻ cậu ta cũng đi muộn hoặc cũng đi lạc như Hà An và Lan Thảo, nhưng Hà An cũng chẳng bận tâm thêm, quan trọng hơn là cô muốn cùng Lan Thảo nhanh chóng tìm ra lớp học của mình.

Sau một hồi được sự dẫn dắt chỉ đường của thầy giáo Lâm Ngọc, Hà An và Lan Thảo đã đi qua 2 khối học với 24 lớp học mới đến được khối đầu cấp và đi tìm lớp của mình. Đến lớp mang biển A14, Hà An và Lan Thảo thở phào nhẹ nhõm và chuẩn bị tinh thần giải thích lí do đến nhận lớp trễ với giáo viên chủ nhiệm. Bỗng cả hai thấy một vị thầy giáo trẻ khác đứng ở cửa lớp học nhìn Hà An với ánh mắt không mấy vui vẻ, chân mày nhíu nhẹ và đưa tay đẩy lại cặp kính về vị trí trên sống mũi, vị thầy giáo đó nói:

"Em là Hoàng Hà An? Em đi theo tôi".

Hà An ngơ ngác đi theo thầy, quay lại nhìn Lan Thảo đứng ở cửa lớp, lòng buồn vô cùng. Trên đường theo vị thầy giáo kia Hà An mới biết là vì bố mẹ cô muốn con gái họ có một môi trường học tập thật sự tốt nên đã xin chuyển Hà An lên lớp chọn. "Lớp chọn?" Hà An sững người, tại sao bố mẹ lại làm thế với đứa con gái có sức học cố gắng lắm mới vớt vát lên được đến tầm Khá giỏi, giờ vào lớp chọn cô phải làm sao chứ? Hơn cả là không được học cùng lớp với cô bạn Lan Thảo nữa.

🔥 Đọc chưa: Y Thủ Che Thiên ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Suy nghĩ một hồi cuối cùng vị thầy giáo cũng dừng lại ở cửa của một lớp học, Hà An người nhìn bảng tên lớp "A6"!!! Cô thầm nghĩ: đây là sự thật rồi, cô muốn khóc thật to.

Hà An đứng ở cửa sau lớp quan sát trong khi vị thầy giáo kia đang bàn giao trường hợp đặc biệt này với giáo viên chủ nhiệm. Hà An buồn và không biết mình phải bắt đầu từ đâu trong một môi trường mới xa lạ kia. Vẫn đang trong mớ suy nghĩ rầu rĩ kia thì vị thầy giáo quay ra nhắc nhở Hà An vài câu rồi rời đi. Hà An đứng đó không biết nên làm gì tiếp theo, giáo viên chủ nhiệm nhắc Hà An vào lớp tự chọn chỗ ngồi của mình. Hà An đang lúng túng tìm chỗ thì thấy Đan Phúc phía cuối lớp, cậu bạn học cùng cấp 2 suốt ngày bị Hà An trêu trọc vì cậu ta hiền như...con gái. Hà An nhận thấy tia hy vọng vui vẻ quay trở lại với mình khi nhận ra Đan Phúc trong khi cậu ta quay đi tránh ánh nhìn của Hà An. Cô định bước vào ngồi cùng Đan Phúc thì nghe thấy có tiếng gọi:

"An An, Hà An ơi. Trên này, trên này này!"

🔥 Đọc chưa: Em không phải là cô ấy ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Hà An nhìn theo nơi có tiếng gọi, cô thấy cô bạn Hải Anh gọi mình. Hải Anh cũng học cùng cấp 2 với Hà An và Lan Thảo. Cả ba là bạn chơi thân từ hồi lớp 1 cho đến bây giờ. Hà An và Lan Thảo từng rất buồn khi nghe tin Hải Anh sẽ không học cùng lớp với hai người bọn họ nữa, nỗi buồn đó cả ba phải cùng nhau đi ăn mấy bữa quanh các khu phố mới gặm nhấm hết được qua những lời động viên nhau học tập tốt và...mãi mãi là chị em. Hải Anh cũng như cô, bố mẹ cũng xin chuyển lớp cho Hải Anh vì muốn con học trong môi trường tốt, chỉ là không nghĩ cả hai lại cùng xin vào một lớp như vậy.

Hà An vui lắm, niềm vui như chưa bao giờ có vì nó vừa được kéo từ sâu thẳm của nỗi buồn chia ly lên thành niềm vui của sự hội ngộ. Nhìn Hải Anh cô lại thương Lan Thảo, vì gia đình hoàn cảnh khó khăn nên Lan Thảo đành học theo sự phân công của nhà trường mà không có sự quyết định thay mình của bố mẹ như Hà An và Hải Anh.

Hà An vui vẻ bước đi cố gắng kìm nén sự phấn khích của mình trước giáo viên chủ nhiệm. Bỗng như đang từ trên mây Hà An rơi "bịch" một cái xuống đất, trở về thực tại khi nhìn thấy cậu ta ngồi cạnh Hải Anh. Chính cậu ta, cậu học sinh không mặc đồng phục đi cùng thầy giáo Lâm Ngọc. Đúng là cậu ta cũng là học sinh mới đi lạc và cũng được thầy Lâm Ngọc đưa đường chỉ lối về lớp cho như cô và Lan Thảo. Vậy cớ gì mà cậu ta cứ cười khi thấy Hà An, mà lại cứ phải là điệu cười đáng ghét ấy chứ? Cậu ta lại cười, cái nụ cười đáng ghét đấy lại làm nổi lên sự không mấy vui vẻ của Hà An. Ngồi vào chỗ Hà An còn ngạc nhiên hơn khi Hải Anh và cậu ta chơi khá thân hồi học cấp 2, Hà An chợt nhớ có vài lần Hà An thấy cậu ta đứng nói chuyện với Hải Anh ở cuối hành lang lớp học. Chỉ vì cô không có tính thích giao lưu nen ngaoif bạn bè trong lớp cô chẳng quen ai bên ngoài cả.

🔥 Đọc chưa: Cầm thú, buông cô nương kia ra ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Hải Anh ngồi giữa cô và cậu bạn kia, cậu ta với sang nói: "Từ giờ chúng mình là bạn thân nhé!"

Hà An quay đi, lấy tập vở và bút để lên bàn, bây giờ cô chẳng suy nghĩ gì cả.

Giáo viên chủ nhiệm bắt đầu nói về nội quy và quy định của nhà trường cũng như lớp học. Hà An lặng lẽ, chống cằm lên tay, quay ra nhìn cửa chính của lớp học, nơi mình vừa bước vào với nhiều cảm xúc mang theo. Hà An không biết rằng phía cuối lớp học cũng đang có một ánh mắt dịu dàng ngắm nhìn cô như cách cô đang nhìn ra ngưỡng cửa của thanh xuân vừa đến với mình vậy.

             Một ngày nhập học đáng nhớ!

7

0

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.