ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 3 - Hóa ra cậu vẫn luôn bên tớ

Hôm nay là một ngày mưa, mưa tầm tã, mưa xối xả, mưa như chưa bao giờ được mưa. Bầu trời u ám, mưa trắng trời khiến cho mọi thứ trước mắt trở nên mờ nhòa và tan vỡ theo màn mưa kia. Hà An nặng nề bước đi từng bước, những hạt mưa tí tách rơi trên mũi giày rồi nhảy bật ngược vào chân của Hà An, Hà An chẳng cảm thấy gì, cô chỉ thấy mệt mỏi, có lẽ đêm qua cô ngủ không ngon. Hà An chỉ muốn đi thật nhanh để được vào lớp gục xuống bàn mà ngủ bù một giấc thật sâu. Nhưng muốn nhanh mà chẳng được, những hạt mưa kia như muốn níu kéo Hà An lại để tặng cho cô một món quà, hễ Hà An có ý bước đi nhanh thì những hạt mưa to nhỏ lại giận dỗi rồi cố tình nhảy bật tung lên phản đối bước chân vội vã đi nhanh nhanh của Hà An. Rồi mưa vẫn rơi và chẳng có món quà nào được mưa mang đến như Hà An nghĩ cả.

Khi gần đến hành lang lớp học bỗng có tiếng gọi:

"Hà An, Hà An ơi!"

🔥 Đọc chưa: Lên Nhầm Kiệu Hoa ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Hà An quay sang nơi có tiếng goi mình, đó là khu phòng dành cho giáo viên cách lớp học một khoảng sân khá rộng. Hà An thấy Thiên Thành đứng đó trên tay bê một chồng sổ học tập. Hà An như giật mình một tiếng rồi định quay bước đi mặc kệ cậu ta đứng đó, nhưng đầu Hà An thì nghĩ thế chứ đôi chân lại không muốn đi, thật là thê thảm!

Hà An đứng dưới sân trường cách Thiên Thành hai bậc thềm, chếch ô ngước mắt nhìn lên Hà An thấy cậu ta cười, cậu ta lại cười. Hà An như muốn phát cáu nhưng lại chẳng cáu được. Thiên Thành một tay đỡ chồng sổ một tay giơ về phía Hà An nói:

"Đưa ô tớ cầm hộ cho, rồi cho tớ đi chung ô nhé", cậu ta lại cười tươi

"Để tớ cầm cậu lo đống sổ đó đi, ướt hết là không xong với giáo viên phụ trách đấy", Hà An nói rồi bước lên bậc thêm giơ ô ra để Thiên Thành bước vào ô.

Sân trường vắng lặng chỉ có tiếng mưa rơi, tất cả học sinh đều đang ở trong lớp nô đùa trong khi chờ đến giờ học, có lớp sôi nổi, có lớp ầm ĩ tiếng cười, lại có lớp im ắng trong tiếng mưa. Dưới sân trường bóng dáng hai người mờ dần trong màn mưa trắng xóa, chiếc ô khẽ đung đưa theo bước chân của hai người. Hà An bỗng hỏi Thiên Thành:

🔥 Đọc chưa: Đừng Buông Tay Em ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Có phải tớ và cậu từng gặp nhau không?"

Thiên Thành ngạc nhiên, ánh mắt cậu sáng lên sự hy vọng. Quay sang nhìn Hà An với anh mắt mong chờ, Thiên Thành hỏi:

"Cậu nghĩ chúng ta có quen nhau từ trước không?"

"Không, chỉ là đêm qua tớ mơ thấy một người tên giống cậu. Mà thôi, chuyện cũng chẳng có gì, cậu không nên bận tâm", Hà An nói trong dáng vẻ mệt mỏi, chẳng phải cô vẫn đang thắc mặc về giấc mơ đó sao? Bỗng Hà An thấy lòng mình khó tả, mong chờ một điều gì đó mà đến bản thân cô cũng không biết được. Đang suy nghĩ, bỗng có cánh tay vòng qua vai ôm lấy Hà An rồi tiện tay cầm luôn chiếc ô trên tay của cô. Hà An dựa vào lồng ngực ấm áp đó ngước mắt nhìn Thiên Thành.

"Xích lại gần không cậu ướt hết bây giờ,. Yên tâm, tớ vẫn luôn cùng cậu đi tìm những điều chúng ta đã hứa", Thẩm Thiên Thành nói nhẹ nhàng, mắt vẫn nhìn về phía trước, Hà An thấy trong mắt cậu ta có chút nước long lanh.

"Cảm ơn cậu!" Hà An nói. Lần đầu tiên dựa vào một người con trai trong một khung cảnh lãng mạn biết bao cô gái mong ước, Hà An có chút ngại ngùng và bất ngờ. Hà An nhìn xuống bước chân của hai người, chúng bước đi cùng nhịp điệu với nhau như thể cùng nhau sinh ra và lớn lên. Mưa rơi từ chiếc ô lách tách chạm nhẹ, khi thì chạm vào chân Hà An, khi lại rơi đúng bước chân của Thiên Thành, những giọt nước rơi xuống rồi vỡ tan, Hà An nhìn say đắm những hạt mưa thay nhau rời lòng nhẹ nhàng và yên bình chưa bao giờ cô có được.

"Cậu có vẻ thích những hạt mưa rơi trên chân chúng ta nhỉ, đang mệt cậu đừng cúi gằm mặt nhìn xuống lâu như thế", giọng Thiên Thành ấm áp vang lên nhắc nhở Hà An.

Hà An từ từ ngẩng đầu lên nhìn về phía trước, mặt đỏ ửng vì xấu hổ. Lúc này Hà An mới thấy cậu bạn Thiên thành này giờ đây khá bận rộn, một tay ôm chồng sổ tay còn lại vừa cầm ô vừa ôm lấy Hà An, Hà An thấy vậy giật mình suýt hất tay làm rơi chiếc ô trên tay Thiên Thành.

🔥 Đọc chưa: Cuộc Hôn Nhân Ấm Áp ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Không muốn tớ bị giáo viên phụ trách mắng vì làm ướt hết đống sổ này và hơn nữa không để hai chúng ta bị ướt, làm ơn cậu đi đứng cần thận một chút", Thiên Thành nhắc nhở Hà An rồi cười tủm tỉm. Hình như nhìn dáng vẻ Hà An lúc này khiến cho cậu ta vui. Đúng vậy, cậu ấy đang rất vui. Vui từ ngoài mặt đến trong lòng!

Hà An yên lặng bước đi không nói một lời, cô cảm thấy có vẻ như trước đây mình đã nghĩ sai về cậu bạn này rồi, cậu ta khá tốt bụng đấy chứ. Bất giác cô nở nụ cười nhẹ nhàng rồi lại đắm chìm vào màn mưa, trước mắt cô đã là cửa lớp học, cuối cùng họ đã đến nơi.

Trong lớp học mọi cười ồ ạt bàn tán khi Hà An và Thiên Thành cùng nhau bước vào, Hà An cúi gằm mặt đi về chỗ của mình, Hải Anh ngồi đó tay trống cằm ra vẻ phán đoán, thấy cả hai về bàn ngồi liền nháy mắt rồi trêu chọc:

"Hay tôi đổi chỗ cho hai người ngồi gần nhau nhé"

Thiên Thành cười tươi gật đầu tán thành ý kiến này, ngó với qua Hải Anh nhìn Hà An thấy cô không buồn không vui, không có hành động gì phản đối hay đồng tình như cậu vừa làm.

🔥 Đọc chưa: Ô Sin Hoàn Hảo ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Giáo viên chủ nhiệm vào lớp, đến giờ học Văn học nhưng cô lại dành thời gian ổn định lại lớp học. Giáo viên chủ nhiệm quyết định thay đổi vị trí ngồi học để tránh tình trạng mất tập trung trong lớp. Quy định mới là sắp xếp ngồi so le một nam một nữ, vì bàn có 4 người ngồi nên cô thấy xếp như vậy là hợp lí. Hà An và Thiên Thành đều quay sang nhìn Hải Anh ngạc nhiên, vì mới cách đây ít phút cô bạn này đã có ý định chuyển chỗ ngồi như vậy dù đó chỉ là để trêu chọc hai con người vừa tạo nên một khung cảnh lãng mạn dưới sân trường kia thôi.

Thế rồi, chuyện gì đến cũng đến, không những không được ngồi cùng mà giáo viên còn chuyển Hải Anh lên bàn trên ngồi. Có một nỗi buồn ghê gớm đang bắt đầu trào dâng trong lòng Hà An. Cứ tưởng cô bạn thân cũng buồn, ai ngờ hà An thấy Hải Anh cười tươi và thích thú ngồi trên bàn mới đó. Hà An nghĩ không biết nỗi buồn tột cùng này của mình có dành cho đúng người không nữa.

Hải Anh quay xuống nhìn Hà An, cô thở dài một tiếng rồi nói:

"Này, Thẩm Thiên Thành, tờ nhờ cậu rèn rũa Hà An học tập nhé, những môn tự nhiên cậu ta học không tốt cho lắm"

Hà An mặt đỏ ửng, mắt không dám nhì bạn học xung quanh, cô bắt đầu thấy nỗi buồn lưu luyến vừa mới sinh ra kia mình đã dành cho sai người rồi, cậu ấy không phải là bạn thân của cô nữa. Hải Anh quay lên rồi vừa mở cuốn sách vừa cưới khiến Hà An càng muốn lôi cô ra ngoài để xả cho một trận. Cô hận hơn một điều là trong lớp học này không có lấy một cái lỗ để cho cô chui xuống ngay bây giờ.

🔥 Đọc chưa: Anh Yêu Em, Một Mét Bốn Lăm Ạ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Nhưng quay trở về thực tại, cô nên chấp nhận điều đó,chẳng phải vừa rồi tự bản thân cô còn nói lên rằng cậu bạn Thiên Thành này khá tốt bụng đấy thôi. Hà An quay sang nhìn thấy Thiên Thành đang bận rộn thu xếp lại sách vở, rồi cậu ấy ngước lên nhìn Hà An, cả hai chẳng ai nói với nhau gì nữa. Giáo viên chủ nhiệm bắt đầu vào tiết học, bài đầu tiên cô giảng là một bài thơ về tình yêu, Hà An không tập trung nghe giảng mà cố nghĩ đến những hạt mưa trên ô, những hạt mưa bay bổng trong đầu cô lúc này.

"Tớ sẽ luôn bên cậu, giờ là cơ hội tốt. Cậu phải cố gắng lên nhé!", một giọng nói ấm áp quen thuộc vang lên.

Hà An giật mình nhìn Thiên Thành đang chăm chú vừa nghe giảng vừa viết bài vào vở, cô không biết đây là một câu nói quan tâm hay là cậu ta đang nhắc nhở mình học hành cho đàng hoàng khi ngồi cạnh cậu ta chứ? Hà An cũng bắt đầu ghi chép nội dung bài giảng khi trong đầu còn bao suy tư khác.

5

1

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.