Chương 4 - Nghỉ Việc
Buổi sáng tràn đầy tin thần ra cửa đến quán bar chỗ làm việc cũ, Đường Ly Dao gặp quản lý nghỉ việc kèm nhận tiền lương. Tổng tiền cô nhận được là hai ngàn cũng nhiều đi, cảm ơn quản lý bản thân bước ra về.
Trên đường về cô ghé các cửa hàng có buôn bán đồ gia công, hoặc nhưng món quà lưu niệm cô đều ra giá thấp mua một lượng lớn với giá một vạn. Sau đó ghé siêu thị mua thức ăn lưu trữ trong một tuần, vì cô dự tính được không thể lúc nào cũng ăn mì gói, không biết món quà mình chọn tộc trưởng trong hội thoại cô nhớ khi nào mang đến. Vậy nên cô phải dưỡng thân mình cho tốt, kiểm kê đầy đủ các vật mình cần rồi thanh toán ra về.
Về đến nhà quăng đồ gia công một bên, đẩy những nguyên liệu nấu ăn vào tủ lạnh. Lấy một ít nguyên liệu ra làm vài món ăn đơn giản lấp bụng, cô có thể ăn mọi thứ nhưng trừ hải sản. Giao nhân là tộc ở dưới nước hải sản xem như họ hàng của Giao nhân, vậy nên cô sẽ không bao giờ động đến nó. Dù bản thân có từng quên hết, nhập vào xác người phàm nhưng tư tưởng không ăn đồng bạn đã in sâu vào linh hồn cô rồi vậy nên cô chỉ mua rau xanh và thịt. Sau khi nấu xong cô bê những món ăn ra bàn bắt đầu dùng bữa kèm một chiếc điện thoại bên cạnh xem tin tức. Đang ăn khẽ lướt thấy điện thoại chạy đến tin một người đàn ông ngồi trên xe lăng nhìn về ống kính trả lời từng câu hỏi của phòng viên cô khẽ cau mày. Người này hình như cô đã gặp ở đâu rồi đi? Nhưng vì sao lại không nhớ là gặp ở đâu nhỉ. Khẽ lắc đầu có lẽ cô nhớ nhầm đi, tiếp tục dùng bữa sau khi dùng bữa xong cô dạo một vòng nhỏ ở trước sân nhà tiêu thực. Mười lăm phút sau cô quay lại phòng khách lấy những đồ gia công cô đã mua hồi sáng ra bắt đầu làm những món đồ. Đôi tay cô rất linh hoạt dường như rất quen thuộc với loại đồ vật này. Bên trong đồ vật cô có những ống sắc nhỏ với nhiều màu khả ái, hay những vỏ xò đẹp mắt… Cùng với các đĩa nhỏ vòng trong và dây nhợ, nhìn thật không giống thứ gì cả. Sau một thời gian cô lấy những đồ vật đó bấm lỗ sỏ dây thì thành một chiếc chuông gió rất mộc mạc nhưng kỳ lạ dù có lắc thế nào vẫn không có tiếng vang lên, nhưng cô lại rất hài lòng với chuông gió của mình. Sau đó cô lại tiếp tục làm đến khuya thì được mười chiếc chuông gió khác nhau lần lượt ra đời. Khẽ gói đống đồ vật còn dư bỏ qua một bên, cô lấy một chiếc chuông gió đầu tiên cô làm ra treo bên góc nhà ngoài sân. Nhưng kỳ lạ thay khi treo lên những cơn gió nhẹ thổi qua chiếc chuông gió rất thần kỳ nó phát ra tiếng kêu, từng âm thanh vang lên như từng âm tiết trong một bản nhạc nghe rất vui tai.
Sau khi xong việc cô dọn dẹp sạch sẽ căn phòng sau đó vươn vai đi ngủ. Ngày mai đi khảo sát thị trường mua cô sẽ mở cửa hàng bán đồ lưu niệm, năng lực cô cho đến hiện tại chỉ có thể làm đồ lưu niệm để bán nhưng những đồ lưu niệm cô làm ra sẽ chỉ để trưng bày vì nó có một tác dụng khác nên sẽ không bán, chỉ đi nhập hàng từ những nguồn bỏ sỉ về để chỉnh sửa lại một chút rồi bán ra ngoài thôi. Khẽ thở dài sau đó nhắm mắt ngủ, trong giấc ngủ cô đang chứng kiến một đoạn ký ức mà cô bị bỏ quên khi cô vừa nhập vào thân xác này. Người đàn ông đó không phải cưỡng bức chính chủ mà là anh ta bị người khác gài bẫy, thuộc hạ người đàn ông đó đi tìm người để giúp ông chủ mình thì vô tình đụng trúng chính chủ. Thật xui xẻo thế là chính chủ phải chịu cảnh bạo lực, sau khi xong việc thuộc hạ người đàn ông đấy đỡ người đàn ông đi, tiện tay quăng một tấm chi phiếu trên bàn . Có lẽ có một loại thuốc kích thích khi người uống vào sẽ cảm thấy dục vọng cao trào nhưng khi hết dục vọng thì người đó sẽ không còn nhớ ấn tượng gì sự việc đã xảy ra. Cô không đồng tình ai cả, số mệnh đã cho thấy được cô và người đó sẽ dây dưa, mối quan hệ xác thịt đã xảy ra trên thân xác cô nhập vào. Câu chuyện mà cô tìm không phải là từ câu chuyện tình một đêm chỉ là người đàn trong mơ này cô cảm giác không dây dưa nhưng lại cảm giác sẽ dây dưa thật mâu thuẫn. Nhưng câu chuyện cô tìm là gì nhỉ? Cô đã quên hết rồi, chỉ có thể thuận theo tự nhiên tìm kiếm đáp án thôi.
5
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
