Chương 5 - Trang hoàn cửa hàng Giao Châu
Sáng nay cô mang mười chiếc chuông gió cùng với một số đồ dùng hôm qua cô mua đi đến cửa tiệm, may mắn cửa tiệm cũ bán những đồ vật nhỏ như cậu kiển hay những cây cảnh nhỏ nên những đồ dùng khá tiện lợi. Chủ cũ đã cầm tiền đi, những mặt hàng còn trong cửa hàng cô có thể vứt đi hoặc lấy để bản vẫn được. Bán đi thì phí nên cô đã dọn dẹp cho nó vào một phần nhỏ của cửa hàng. Trong cửa hàng có ba chiếc kệ gỗ được quét sơn trắng trông rất mới, cô đặt những chậu hoa mini như chậu nhỏ như cái cốc café được trồng các cây mạ xanh hoặc những chậu sen đá bọng nước đều đặt lên ba kệ đó. Tiếp theo những cây dạ yến thảo với nhiều màu sắc được cô treo lên gần cửa kính. Cuối cùng chính là những chậu lan hồ điệp mini được đặt ở trên kệ bên góc phải của quầy cửa hàng.
Sắp xếp xong các đồ dùng cũ của cửa tiệm, tiếp theo cô treo những chiếc chuông gió ở những góc phòng không bắt mắt nếu để ý thật kỹ mới có thể thấy, cô cũng treo hai cái chuông gió gần cây Dạ Yến Thảo che khuất và những chậu Lan Hồ Điệp. Tiếp theo là bản hiệu của cửa hàng, cửa hàng sẽ không treo bảng hiệu, mà là cô dùng một chiếc bản đen hình chữ nhật có giá đứng vung tay viết hai chữ “ Giao Châu ” bằng phấn trắng. Xong hết tất cả cô đi dạo một vòng trong cửa tiệm, cảm thấy rất thoải mái, những làn gió mát nhẹ không cần điều hòa, mỗi lần có làn gió thoáng qua là chiếc chuông gió như được gió động vào kêu những âm thanh như một bản nhạc nghe thật thích.
Xong tất cả rồi cô đóng cửa tiệm đi kiếm nguồn cung cấp hàng lưu niệm, chọn đi chọn lại thì cô thấy một cô gái đang ngồi làm những đồ lưu niệm trông rất đẹp bèn đến gần nhìn ngắm. Càng ngắm càng thấy hợp ý nên ngỏ ý với cô gái ấy.
“ Chào em, chị là Đường Ly Dao hiện tại chị muốn nhập một số hàng lưu niệm của em về bán, không biết em có bằng lòng hợp tác với chị không? Chị bỏ năm mươi ngàng để mua hết số lượng hiện tại em có. Sau khi chị bán hết rồi đợt đầu cảm thấy doanh thu ổn định lúc đó chị với em giá của từng món lưu niệm. Em thấy thế nào?”
Cô be ngẩn đầu lên nhìn Đường Ly Dao nghi hoặc, nhìn vào đôi mắt của Ly Dao cô bé cảm thấy được người này sẽ không lừa mình đâu. Cô bé tin vào trực giác của mình nên nở một nụ cười ngọt ngào.
“ Chào chị Ly Dao, em là Cơ Uyển Lâm hiện tại số hàng em có là năm trăm món đồ khác nhau. Nếu chị bỏ năm mươi ngàn ra mua thì em chỉ giữ lại một trăm món đồ để bán để thấy có được không?”
“ Được em, chị sẽ không lấy hết chị để lại cho em một trăm rưỡi món, còn chị chỉ lấy ba trăm rưỡi thôi”
“Thành giao”
“Thành giao”
Cuộc mua bán thuận lợi một bên giao hàng một bên giao tiền, hỏi số liên lạc nhau rồi chia tay ra về.
Những đồ mình cần để có đủ Đường Ly Dao đi về nhà, lại kết thúc một ngày sau khi dùng bữa xong cô lại lấy ba trăm rưỡi đồ lưu niệm sửa lại vài chi tiết nhỏ, thành phẩm được cho ra lung linh huyền ảo hơn cái bản gốc gấp mấy lần. Hài lòng các món đồ mình sửa lại xong thu dọn đồ lại gọn gàng rồi đi ngủ ngày mai cô có thể mở cửa hàng được rồi.
Hy vọng một ngày mới mang đến cho cô cuộc sống thoải mái và yên bình không lo nghĩ không phức tạp.
[Đây là câu chuyện của Ly Dao mọi bước đi của cô là cái nhìn của cô khi có người bước vào thế giới cô thì mới có nhân vật mới trong chuyện]
4
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
