Chương 3 - Cửa hàng vào tay.
Đường Ly Dao trong lòng cười thầm, chê cô con nít nên không biết sao ở khu này cửa tiệm nhỏ không lớn không phải địa hình vàng như trung tâm dám cắt cổ cô năm vạn? Không dễ thế đâu.
“ Không dấu gì bà chủ Lệ, tôi là một sinh viên năm nhất xuất thân là cô nhi không nơi nương tựa chỉ tích góp được hai vạn, lòng tính nhẩm tìm một cửa hàng thuê với ba năm giá một vạn, còn một vạn để làm vốn buôn bán ở trung tâm. Nhưng làm người tâm lý ai không thích tự làm chủ ở một nơi nên tìm đến nơi này để mua một cửa hàng nhỏ. Nhưng bà chủ ra giá cao quá tôi đành phải tìm nơi khác. Cảm ơn đã tiếp đãi” Đường Ly Dao cười nhẹ nhìn cô chủ quầy sau đó quay lưng đi cửa để lại một bóng lưng tiêu sái.
“ Ấy khoan khoan hãy đi, chuyện gì cũng có thể thương lượng. Cửa hàng này của tôi đã là tốt nhất rồi, nào nào chúng ta vào ngồi bàn bạc lại nào.” Thấy cô xoay người đi, bà chủ Lệ vội vàng chạy ra khỏi quầy nắm lấy tay cô kéo cô đi về phía bàn bên cửa sổ.
“ Tôi không có nhiều tiền để mua cửa hàng bà chủ Lệ à.” Đường Ly Dao tỏ vẻ mặt khó xử bất đắc dĩ đi theo đến bàn ngồi xuống.
“ Tôi xin lỗi, vì lời nói lúc trước. Vốn dĩ tôi gặp nhều cô gái trẻ cũng đến hỏi chuyện cửa hàng rồi không mua nên tôi cho cô cũng là vậy. Thật ra cửa hàng này tôi chỉ bán nó một vạn thôi. Dù sao cũng là tâm huyết của bản thân chỉ mong nó được mở lại và phát triển. Nếu cô mua với giá một vạn chúng ta thủ tục sang tên trong ngày luôn, cô cảm thấy thế nào?” Bà chủ Lệ nhìn cô chăm chú đợi câu trả lời.
“ Hm nếu như vậy thì tôi sẽ mua lại cửa hàng này với giá một vạn, cảm ơn bà chủ Lệ đã bán nó cho tôi. Xin bà chủ Lệ hãy yên tâm tôi không phải chỉ là một ý niệm nhất thời mà là kế hoạch lâu dài.” Đường Ly Dao nhìn Lệ Thanh Loan cười nhẹ nhàng.
Sau khi hai bên thỏa thuận xong thì đi cũng nhau làm thủ tục sang tên tất cả. Một tay giao tiền một tay nhận giấy tờ, giấy tờ làm rất nhanh vì chồng Lệ Thanh Loan là người làm công chức nên cô rất yên tâm. Sau khi cửa hàng vào tay Đường Ly Dao mỉm cười chào tạm biệt Lệ Thanh Loan đi về nhà lấp đầy cái bụng trống nguyên một ngày và lên kế hoạch cho việc mua nhưng đồ vật trưng bày cửa tiệm. Một ngày dài quay đi quẩn lại thì cũng là mì gói, Ly Dao thở dài ngao ngán nhưng biết sao được phải tiết kiệm tiền để kinh doanh. Chịu khổ lúc đầu về sau sẽ đủ sống, tự cổ vũ cho mình rồi chén sạch tô mì.
Sau khi dùng bữa xong cô lại mở laptop ra xem chương trình học sau kỳ nghỉ đồng của mình rồi sau đó lên mạng tìm một vài tin tức hữu dụng. Nhàm chán quá cô kiểm tra phần mềm laptop vô tình thấy một biểu tượng game Tân Thiên Long thì môi khẽ nhếch lên. Thì ra cô bé chính chủ này cũng là một tay chơi game, khẽ đăng nhập vào game cô mới biết cô sai rồi. Nhân vật mặc một bộ y phục của môn phái Quỷ Cốc, cấp bậc rất thấp chắc có lẽ chính chủ không có thời gian để chơi đi. Đường Ly Dao khẽ click chuột điều khiển nhân vật game bắt đầu cuộc hành trình cày game lên đến đỉnh cấp. Đang mãi chơi thì tiếng chuông điện thoại khẽ đỗ chuông, đành thoát game nhìn số hiển thị trên màn hình cô khẽ cau mày bắt máy.
“ A lô”
“ A lô Đường Ly Dao cô có còn muốn làm việc nữa không tại sao không thấy đến đi làm, cô muốn bị trừ lương sao hả hả”
“ Ngày mai tôi sẽ đề đơn nghỉ việc, phiền ngài Lâm thanh toán lương tháng trước cho tôi nhé, cảm ơn.” Sau khi tắt máy hết hứng chơi game bèn lên giường ngủ. Mọi chuyện để mai hãy tính tiếp vậy.
3
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
