ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 9 - Các Ngươi Cút Càng Xa Càng Tốt

Chương 9: Các Ngươi Cút Càng Xa Càng Tốt

Cứ như vậy, một tháng sau, lúc ta đang trong phòng ăn sáng thì Trọng Dạ Lan dẫn Mục Dao tới.

Khoảng thời gian này đoán chừng Mục Dao bận tối mắt tối mũi bên chỗ người nhà bị lưu đày, vậy nên chúng ta không gặp nhau lần nào, bây giờ chắc chuyện nhà sắp xếp xong xuôi rồi nên chạy đến trước mặt ta diễn trò ngược luyến tình thâm đây mà.

Thật vậy, Trọng Dạ Lan ngồi xuống cạnh ta, cực kì giả bộ cầm tay ta: "Từ trước đến nay Tấn vương phủ không nuôi người rảnh rỗi, A Thiển, ta tặng cho nàng một nha hoàn"

Mục Dao thấy Trọng Dạ Lan nắm tay ta, rõ ràng khuôn mặt nàng ta tái nhợt.

🔥 Đọc chưa: Liệt Diễm ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Thật là... Trong viện này đầy người, trông giống thiếu nha hoàn lắm sao?

Rốt cuộc ta đã tạo nghiệt gì mà ông trời lại bắt ta làm cẩu độc thân, để các ngươi đứng trước mặt thể hiện tình yêu?

Chưa hết, ta lại thấy Mục Dao mắt đỏ hoe nói với Trọng Dạ Lan: "Nếu ngươi thấy ta không vừa mắt thì hãy thả ta đi đi, cần gì làm nhục ta như vậy?"

Trọng Dạ Lan buông tay ta, mạnh miệng nói: "Từ khi nào Tấn vương phủ là nơi ngươi nói đến là đến, nói đi là đi?"

Mặc dù không nhìn thấy, nhưng ta cảm giác vẻ mặt ta bây giờ rất giống cái meme lão già xem điện thoại trên tàu điện ngầm. Đúng là... làm người ta nhìn không nổi.

Nếu là Hoa Thiển, giờ còn không bị tức điên rồi chắc? Ngay đến ta là người ngoài còn không nhìn nổi cơ mà. Thấy bọn họ tiếp tục diễn tuồng Quỳnh Dao, ta nhanh nhảu mở miệng: "Viện của ta không thiếu nha hoàn, lần trước đến thư phòng của vương gia thấy vắng vẻ quạnh quẽ, không bằng để Mục Dao qua bên đó hầu hạ đi!"

Đấy, hai người các ngươi cút càng xa càng tốt, đừng có đứng trước mặt làm chướng mắt ta.

Hai người bọn họ sau khi nghe ta kiến nghị mới không tranh cãi nữa. Một người nhìn hằm hằm đối phương, người còn lại cảm thấy không còn chút thể diện nào nữa, lúc này ăn ý với nhau cùng rời đi.

Mà Lý ma ma và Thiên Chỉ dường như chỉ muốn bổ não ta ra làm đôi, hoặc một chưởng đánh cho ta tỉnh ngộ.

“Sao vương phi lại hồ đồ như vậy? Mục Dao kia vừa nhìn đã biết có mưu đồ bất chính với vương gia, lão thần ta nhìn không nổi”

“Vậy nên, sao vương phi không thuận theo vương gia, để nàng ta theo người làm nha hoàn, để nô tì dạy dỗ nàng ta thật tốt”

🔥 Đọc chưa: One Piece Quyền Chấn Tứ Phương ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Vương phi......”

Không nghe không nghe, Vương Bát tụng kinh.

Ta mới là người không muốn để Mục Dao ở trong phòng ấy, để ngày ngày hai người bọn họ lại diễn vở kịch cẩu huyết cho ta xem à?

Bất luận Lý ma ma và Thiên Chỉ từ khuyên bảo hết lời đến đe dọa, ta đều trưng ra biểu cảm hờ hững không quan tâm phải trái, cuối cùng bọn họ nói đến khô cả cổ, rốt cuộc cũng tự mình bỏ cuộc.

Ngày tháng cứ thế trôi đi, chẳng mấy chốc đã hơn hai tháng, những tháng ngày này ta ngoài tích lũy tiền thì còn ngồi nghe đám nha hoàn tán ngẫu.

Có lẽ chỉ số IQ của một nữ nhân đang yêu là con số 0, không có ta quấy rầy, tình cảm của cặp nam nữ chính ngày một thâm sâu. Giờ Mục Dao không có ý định nhập vào Hoa phủ, ta tạm thời không có mối đe dọa về tính mạng.

Chỉ nguyện những ngày sau bọn họ có thể nhớ mong đến ta, suy cho cùng cũng là ta đã tạo cho bọn họ nhiều cơ hội đến vậy. Thế nên trước mắt vấn đề lớn nhất chỉ là mở nút thắt hiểu lầm thuở nhỏ, hoàn toàn tác thành cho họ.

Để giảm bớt sự tức giận của Trọng Dạ Lan khi biết được chân tướng, điều ta có thể làm bây giờ là để lại ấn tượng tốt trong mắt hắn.

Hồi tưởng lại một chút tình tiết trong tiểu thuyết, ta đột nhiên bật ra một ý tưởng, nếu tính thời gian, phải qua hơn ba tháng nữa mới đến lúc xảy ra chuyện, ta vẫn nên tận dụng thời cơ thật tốt để hóa giải nút thắt trong lòng Trọng Dạ Lan. Vậy là sau hơn ba tháng nữa thôi, ta sẽ không cần phải ở lại Tấn vương phủ, mỗi ngày đều phải ngụy trang làm hiền thê lương mẫu nữa.

Nhưng ta chưa vui nổi quá mấy ngày đã nghe được một tin sốt ruột.

“Bẩm vương phi, đại công tử đang náo loạn với người ta người ta ở tửu lâu” Lý ma ma vội vã tiến đến nói.

Đại công tử? Cái tên bánh tét tròn trịa kia?

“Đã xảy ra chuyện gì?” Ta nhíu màu hỏi.

LBan nãy Hoa phủ truyền tin đến, nói rằng đại thiếu gia ở tửu lâu... vì một nữ tử mà xảy ra tranh chấp với người ta, phiền vương phi qua đó xem một chút”

Ta nhíu mày càng chặt, cớ sao phải tới tìm ta: “Tại sao hạ nhân lại tìm tới Tấn vương phủ? Phụ thân với mẫu thân thì sao?”

Lý ma ma kém sắc mở lời: “Thừa tướng và phu nhân hôm qua xin nghỉ về thăm họ hàng, tạm thời không thể chạy tới, vậy nên hạ nhân chỉ còn cách đến tìm vương phi”

Ta lập tức cảm thấy tức ngực khó thở, ta nói rồi, hóa ra không có người quản hắn, hắn lại trở nên vô pháp vô thiên đến vậy. Ta mới nhẹ nhõm được vài ngày, tên ca ca thối tha kia lại đi tìm việc cho ta làm.

🔥 Đọc chưa: Phong Lưu ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Ta bên này vì được sống mà nỗ lực xây dựng hình tượng, hắn ở bên kia lại làm hỏng việc của ta. Chỉ là nếu như hắn làm loạn như vậy, người mất mặt vẫn là Hoa phủ, ai bảo ta cũng mang họ Hoa cơ chứ.

“Chuẩn bị xe ngựa, xuất phủ” Ta không vui vẻ gì phân phó Thiên Chỉ.

Đến nơi, vừa xuống xe ngựa đã thấy xung quanh tửu lâu có rất nhiều người đứng xem náo nhiệt, xem ra chuyện này gây ra ồn ào không nhỏ.

Hạ nhân nhận được tin báo chạy tới nói đại khái qua tình hình. Tên Hoa Thâm háo sắc lại ở tửu lâu dùng bữa, thấy một cô nương đang gảy đàn tì bà. Cô nương kia dáng vẻ cũng ngay thẳng, thề chết không theo, sau đó một người trong giang hồ đi ngang qua nhìn không vừa mắt, ra tay cứu cô nương kia một phen. Kết quả là cái tên thối tha Hoa Thâm đó không chịu buông tha, ỷ thế hiếp người, đôi bên trở nên căng thẳng.

Có ánh mắt nhìn thấy ta lập tức lặng lẽ nhường đường.

Vừa bước vào tửu lâu đã thấy Hoa Thâm đang trốn sau đầy tớ, miệng vẫn chửi rủa không ngớt, kêu ầm ĩ lấy sĩ diện với người ngoài. Mà đối diện hắn là hai người mặc trang phục bình thường, nhìn qua có vẻ là người học võ, còn có một nữ tử dung mạo diễm lệ đang ôm cây đàn tỳ bà nấp sau lưng họ.

“Huynh trưởng, huynh làm loạn đủ chưa?” Bước vào tửu lâu, ta không hề do dự, trực tiếp nghiêm nghị quát lớn.

Hoa Thâm thấy ta mắt sáng rực, chạy tới kéo tay ta, mừng rỡ nói: “Muội muội tới giúp ta sao? Hai tên tiện dân này không biết tốt xấu, vừa nãy còn hung hăng động thủ với ta, muội muội mau giúp ta giáo huấn hai tên này”

Tên này.... đầu óc thật sự có vấn đề. Ta nổi giận đùng đùng nhìn hắn, hắn vẫn còn hứng khởi tưởng ta đến giúp.

Đang chuẩn bị mắng chửi, một trong hai nam tử mặc áo màu tro đột nhiên mở miệng: “Hoa phủ đúng là ỷ thế dọa người, thân phận Hoa Tương còn chưa đủ, lại gọi cả Tấn vương phủ đến cứu viện, Hoa gia muốn một tay che trời cả cái kinh thành này hay sao?”

Tên áo xám trong mắt lộ ra nét cương trực, ta nhướng mày, đây quả thật là một tội danh rất lớn.

🔥 Đọc chưa: [Xuyên Nhanh] Nữ Phụ Hoá Ra Cũng Là Hắc ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Con mắt nào của ngươi nhìn thấy ta đến đây giúp hắn?” Ta hỏi ngược lại.

Nam tử áo xám tro giễu cợt trả lời: “Hoa đại công tử luôn mồm kêu muội muội, chúng ta đều nghe được rõ rõ ràng ràng. Tấn vương là nhân vật thế nào, vậy mà ngay cả người trong hậu viện mình cũng quản không xong, chẳng phải làm ô uế danh dự hắn rồi sao”

Tên này sao lại có thể căm thù ta như vậy, ta tới đây mới nói được hai câu, hắn lại từng câu từng câu chỉ trích ta.

“Vị tráng sĩ này... phải chăng đang hiểu lầm ta?” ta mở miệng muốn hỏi.

“Hiểu lầm hay không khoan nói tới, chỉ là ta từ trước đến nay yêu hận rõ ràng, chỉ tiếc một nhân tài tuyệt diễm như Tấn vương hết lần này tới lần khác xem gỗ mục như ngọc trai, đến cả một nữ tử dơ bẩn cũng bị triệu đến....”

Ơ? Người này nhìn thì có vẻ như nhân sĩ giang hồ, sao lời nói lại rõ ràng như nguyên do ta gả cho Trọng Dạ Lan? Lời này không phải chỉ thẳng vào mũi ta mắng ta không biết liêm sỉ gì hay sao?

Còn chưa nghĩ sáng tỏ duyên cớ trong đó, đột nhiên gặp một thân ảnh xông đến nam tử áo xám tro, hung hăng đánh hắn một quyền.

Tên áo xám sững sờ, lúc này người kia bị một cước đạp ra thật xa, còn chưa rửa hết hận nhảy lên bổ thêm hai quyền, hùng hổ nói: “Tên cẩu nô tài từ đâu tới, muốn tranh công đến điên rồi hả? Bên cạnh Tấn vương phi nhiều đầy tớ như vậy, nào đến lượt kẻ hầu bàn chốn tửu lâu như ngươi ra mặt?”

Mắt thấy tình huống càng ngày càng loạn, ta vội vàng kéo nam tử áo tro ra, người bị đánh kia chắc hẳn là tạp dịch ở quán tửu lâu.

“Người đâu, trói hắn lại cho ta!” Ta đưa tay chỉ về hướng nam tử áo tro.

Tên áo tro sững sờ, ngay lập tức giận dữ, hung hăng gào lên: “Ngươi dựa vào đâu mà bắt ta?”

🔥 Đọc chưa: Kim Phong Ngọc Lộ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Dựa vào ngươi ăn nói bất kính, bôi nhọ hoàng thất”

“Ta đâu có...”

Không đợi hắn nói lại, ta chỉ tay vào Hoa Thâm, nói: “ Trói cả cho ta, toàn bộ đưa đến Kinh Triệu Doãn”

9

0

1 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.