Chương 10 - Hoàng Thượng Cải Trang Vi Hành
Chương 10: Hoàng Thượng Cải Trang Vi Hành
Bầu không khí tại tửu lâu vừa ngưng lại một lần nữa trở nên huyên náo như một trò cười, cho nên ta phải quyết định thật nhanh mới ổn.
“Muội... muội muội, có phải muội chỉ sai người rồi không?” Khuôn mặt béo ú của Hoa Thâm nặn ra một nụ cười gượng gạo, hỏi ta.
“Chính là huynh, thói xấu của huynh trưởng đã không thể sửa nổi, vậy thì cứ đến nhà lao nha môn ở vài ngày đi. Còn ngươi....”
Ta quay đầu nhìn nam tử áo xám tro, tiếp tục nói: “Ta không phải Kinh Triệu Doãn, cho nên không cách nào phân xử đúng sai, nhưng vừa nãy ngươi nhiều lần nói những lời bất kính với ta, ta cũng không phải là người có tính khí tốt, vậy nên các ngươi đành đến nha môn một chuyến giải thích đi”
Dứt lời, ta đưa tay sai thị vệ Tấn vương phủ hành động, tự mình đến trước mặt tên tạp dịch bị đánh ban nãy.
Hắn ta đã bị đánh đến mức bầm tím mặt mày, nhìn không ra dung mạo, chỉ là nhìn dáng vẻ gầy gò của hắn, chắc hẳn là một thiếu niên mười mấy tuổi.
Mặc kệ hắn có biết nhìn sắc mặt người khác hay không, muốn mượn gió bẻ măng cũng được, hay là vì ở trước mặt ta muốn đoạt được một cái công danh cũng được, tóm lại cũng là vì bảo vệ ta, cứ coi như ta không thích loại người này, ta cũng sẽ niệm tình công ân của hắn.
“Ngươi tên là gì?” Ta mở miệng hỏi.
Miệng hắn hình như bị đánh nứt ra rồi, nói chuyện còn mang chút bọt máu, mồm miệng không rõ đang nói cái gì.
Ta nghe được một chữ “Dũng” và một chữ “Châu”, cho nên ta hỏi: “Châu Dũng phải không? Ban nãy cảm ơn ngươi đã có ý tốt, chỉ là lần sau mỗi khi ngươi muốn ra mặt thay người khác, nhớ kĩ trước hết phải xem xem tự ngươi có bảo toàn được bản thân không đã”
Người tạp dịch kia sững sờ, mắt nhìn ta chằm chằm.
Ta đưa tay sửa sang lại vạt áo mới bị hắn nắm ban nãy, tiếp tục nói: “Phí thuốc men của ngươi sẽ do Tấn vương phủ đưa tới, nhớ lấy sau này khi hành sự nên tránh kích động nóng nảy như lần này, không phải ai cũng nguyện ý nhận phần nhân tình này đâu”
Tên tạp dịch mấp máy môi, hình như còn muốn nói điều gì đó.
Lúc này người ca ca Hoa Thâm của ta từ đâu vồ tới nắm lấy chân ta, kêu khóc nói: “Muội muội, ta biết sai rồi, lần sau không dám nữa, muội không cần đưa ta đến chỗ Kinh Triệu Doãn đâu”
Tên Hoa Thâm này cho dù là con nhà quyền quý, nhưng tốt xấu gì vẫn biết sợ, chẳng qua bản thân ta quyết tâm phải nhân lúc hai người Hoa Tương không ở đây trừng trị hắn thật cẩn thận, tránh cho hắn sau này hết lần này đến lần khác dở mưu đồ với ta.
Ta hất tay hắn ra, không quan tâm bước thẳng ra ngoài, bỗng nhiên có một thân ảnh màu lam đến cản trước mặt ta, chính là người luôn trầm mặc đứng cạnh người áo xám tro, hắn mặc áo màu lam, ngăn ta lại nói: “Tấn vương phi chờ chút”
Ta ngước mắt nhìn hắn, chỉ thấy hắn hành lễ với ta, mở miệng: “Bẩm Tấn vương phi, đệ đệ ta khi nãy nói năng lỗ mãn, ta thay hắn tạ lỗi với cô. Hắn từ tước đến nay tuy mồm miệng nhanh nhảu nhưng đầu óc khá đơn giản, dễ bị người khác hiểu lầm lời nói, mong Tấn vương phi không chấp nhặt”
Hai tên huynh đệ này một người đấm một người xoa, thật sự phối hợp cũng không tồi, ta lại không ăn khớp với điệu bộ của hắn: “Không cần xin lỗi ta, ta không nhúng tay vào việc này, các ngươi đến chỗ Kinh Triệu Doãn giải thích cho rõ ràng đi”
“Vậy không bằng như này, hai huynh đệ ta một lần nữa xin lỗi người, cũng không truy cứu chuyện Hoa công tử nữa, chung quy cũng chỉ là tranh cãi thôi, không đến mức phải kéo nhau đến nha môn” Nam tử áo lam đưa ra ý kiến khác.
Hoa Thâm lập tức ở bên cạnh phối hợp, ba người đều đang đợi phản ứng của ta, ta cười nhẹ nói: “Ta có thể không truy cứu, chỉ là các ngươi ở giữa nên làm thế nào, cũng không phải do các người nói là xong, phải nhìn người trong cuộc xử lý như thế nào đã”
Bọn họ sững người, nhìn về phía nữ tử ôm đàn tì bà bị bỏ sang một bên, chỉ có người áo lam vẫn như trước nhìn ta không rõ ý gì.
Nữ tử ôm đàn tỳ bà khúm núm: “Nếu... nếu sau này Hoa công tử không làm phiền nữa, tiểu nữ sẽ không truy cứu”
“Không làm phiền không làm phiền” Hoa Thâm vội vàng đáp, đúng là vừa nhiều mỡ vừa hèn mọn.
Người bị hại đã lên tiếng rồi, ta cũng không tiện cưỡng ép đưa bọn họ đến nha môn, bỏ lỡ cơ hội giáo huấn Hoa Thâm, tiếc thật.
Thấy Hoa Thâm thở phào nhẹ nhõm, trong lòng ta bật ra tia trào phúng, quay đầu nói với thị vệ Tấn vương phủ: “Các ngươi đưa huynh trưởng ta về đi, trước khi phụ mẫu ta quay lại, các ngươi cứ canh chừng ở Hoa phủ, không cho huynh ấy bước ra khỏi cửa một bước”
“Muội muội...”
Hoa Thâm đang định nói tiếp đã bị ta dùng ánh mắt ‘ngươi mà mở mồm ra nói câu nào nữa ta tống ngươi đến nha môn’ doạ sợ, thấp thỏm rời đi cùng thị vệ.
Hai người kia thấy thế, cúi đầu với ta rồi lần lượt đi mất. Thấy bóng lưng của họ, trong lòng ta vẫn chưa thả lỏng chút nào. Hai người này rất kì quặc, đang định phân phó thị vệ lén theo dõi họ tìm hiểu thì bỗng nghe thấy thanh âm quen thuộc truyền tới.
“Tấn vương phi đúng là khiến người ta nhìn với cặp mắt khác xưa”
Ta giật nảy mình, quay đầu thấy một người mặc áo màu xanh nhạt, hoàng đế Trọng Khê Ngọ!
“Hoàng...”
“Suỵt” Ta chưa kịp gọi hắn đã đặt ngón tay lên môi, ý bảo ta đừng lên tiếng: “Ta cải trang vi hành, Tấn vương phi đừng làm lộ thân phận của ta”
Người trong tửu lâu bắt đầu tan rã, ta miễn cưỡng duy trì nụ cười.
Sao gã hoàng đế này lại xuất hiện trong tửu lâu được nhỉ?
Trọng Khê Ngọ tựa như trăng sáng phong thanh, nụ cười trong veo, không hề lên mặt thể hiện mình là đế vương, còn dịu dàng hơn cả lần đầu gặp gỡ. Nhưng riêng với đứa từ nhỏ đã sợ giáo viên, lớn lên lại sợ sếp mà nói, boss tối cao của đất nước này đang ở ngay trước mặt, ta nào dám thả lỏng.
“Vừa rồi thấy Tấn vương phi xử lý nhanh gọn quyết đoán, thật sự không giống với trước đây” Trọng Khê Ngọ mỉm cười, đôi mắt trong ngần không nhiễm nửa điểm tạp chất, tựa như chỉ thuận miệng nói mà thôi.
Ta há miệng, chẳng biết gọi hắn thế nào mới đúng.
Hắn đúng là giỏi đoán lòng người, nói với ta: “Tấn vương phi coi như là hoàng tẩu của ta, gọi tên của ta là được”
Đùa nhau đấy à? Ta nào có lá gan đó.
Ta cân nhắc mở miệng: “Trọng công tử nói đùa, lúc thành vợ của người ta với lúc còn là thiếu nữ khác nhau lắm”
Trọng Khê Ngọ không có hứng thú với đề tài này lắm, hỏi: “Sao vừa nãy không thấy hoàng huynh đâu?”
“Chung quy lại chuyện này là chuyện của Hoa phủ chúng ta, vậy nên vương gia không ra mặt thì hơn” Ta suy nghĩ một chút, cẩn thận trả lời.
Trọng Khê Ngọ lại cười, gương mặt như được tắm gió xuân. Hai huynh đệ nhà này đúng là hai thái cực, một người tựa tảng băng trôi, còn người kia như nắng ấm, cũng giống như tên của hai người họ, Dạ Lan, Khê Ngọ.
Nhưng trong tiểu thuyết ngôn tình, loại người ấm áp nhã nhặn như Trọng Khê Ngọ không được yêu thích lắm, nói chung là chỉ được ngồi ở ghế nam phụ. Hình như ai nấy đều thích thấy tảng băng tan chảy, mà không phải nắng ấm vẹn nguyên.
Nghĩ thì nghĩ thế, chứ ta cũng không muốn dây dưa gì nhiều, đang định cáo từ hắn đã giành nói trước: “Ra ngoài lâu như thế, ta cũng phải quay về rồi. Lần này giản dị xuất cung, không biết Tấn vương phi có thể cho ta đi nhờ một đoạn không?”
Ta có thể nói không sao?
“Nếu Trọng công tử không chê xe ngựa đơn sơ thì mời đi bên này”
Khuôn mặt ta duy trì vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã cuống hết lên. Gã hoàng đế này muốn giở trò gì đây? Ngồi chung xe ngựa với ta hình như không hợp quy củ lắm thì phải! Chẳng lẽ...
Hắn nhìn trúng ta rồi?
Suy nghĩ này doạ ta sợ hết hồn, hắn là hoàng thượng đấy, hậu cung mỹ nữ ba nghìn, ta thà chịu chết theo Mục Dao và Trọng Dạ Lan cũng nhất quyết không muốn vào hậu cung.
Thế nhưng từ lúc lên xe ngựa, ta mới nhận ra bản thân tự mình đa tình. Bởi vì sau khi Trọng Khê Ngọ lên xe cũng không nói thêm gì nữa, mãi đến lúc xuống xe mới nói một tiếng cảm ơn rồi đi ngay, xem ra thật sự chỉ muốn đi nhờ xe.
Ta nhịn không nổi suy nghĩ miên man rồi lại đỏ mặt, đây là là nam phụ si tình thuộc về nữ chính cơ mà. Tuy rằng bọn họ vẫn chưa gặp nhau, nhưng thân làm nữ phụ như ta đang nghĩ vớ vẩn gì thế này?
4
0
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
