Chương 11 - Nếu Ta Đã Cưới Nàng Thì Sẽ Không Phụ Nàng
Chương 11: Nếu Ta Đã Cưới Nàng Thì Sẽ Không Phụ Nàng
Về đến phủ thì trời đã tối, Lý ma ma đã chuẩn bị sẵn cơm canh, nhưng ta bị gã công tử bột kia dày vò đến nỗi không còn hứng ăn nữa. Miễn cưỡng gắp hai đũa, đang định sai các nàng dọn mâm thì xuất hiện một người không nên đến.
Trọng Dạ Lan mặc y phục màu tím giống thường ngày cất bước đi tới, thân thể thon dài dưới ngọn đèn dầu lờ mờ, hiện ra khuôn mặt trắng nõn lạ thường.
Ta không khỏi sửng sốt, bởi vì mấy tháng nay hắn rất ít khi lui tới chỗ này, ta cũng quen rồi, chứ đừng nói chi buổi tối sẽ đến. Ta vội vàng đứng lên định hành lễ đã bị hắn kéo lên.
“Ta đã từng nói, trước mặt ta A Thiển không cần xa lạ như vậy” Thanh âm trầm thấp vang bên tai.
Người ta không khỏi run lên, đây chính là người chồng trên danh nghĩa của ta, ngẫm lại vẫn không được tự nhiên cho lắm.
“Thái hậu nương nương đã nói rồi, lễ không được bỏ” Ta duy trì nụ cười.
Trọng Dạ Lan lắc đầu cười, không nói gì nhiều, chỉ nghiêng người ngồi xuống: “Vừa hồi phủ vẫn chưa kịp ăn tối, vừa hay đến chỗ này của nàng”
Người không muốn ăn nữa là ta đây lại phải ngồi xuống ăn chung với hắn.
“Sao sức ăn của nàng kém như vậy?” Có lẽ nhận ra ta không có khẩu vị, Trọng Dạ Lan lên tiếng hỏi.
“Trước khi vương gia đến thiếp đã ăn chút ít rồi” Ta trả lời.
Ta thấy có chút không bình thường, hắn và Mục Dao đang yên đang lành ở thư phòng tình chàng ý thiếp, sao tự dưng hôm nay lại chạy tới chỗ ta? Nhớ xem hôm nay có chuyện gì khác thường, nghĩ mãi cũng chỉ có chuyện của người ca ca phá gia chi tử chuyên đi gây hoạ của ta thôi. Hắn đến để hỏi tội ta ư? Quả nhiên, hắn bỏ chén đũa xuống, nhìn ta một cách vô cùng nghiêm túc.
Chẳng lẽ tên tiểu hoàng đế kia đi tìm hắn cáo trạng?
Lúc ta đang miên man suy nghĩ thì nghe thấy hắn nói: “Thời gian này có phải ta đối xử qua quýt với nàng không?”
Nói không đầu không đuôi, ngươi có ý gì? Ta nhíu mày, rốt cuộc đang muốn khen hay muốn trách?
Hắn nói tiếp: “Chuyện của ca ca nàng hôm nay sao không đến tìm ta?”
Giọng điệu này kì lạ vô cùng, không giống như đang chỉ trích. Đoán không ra suy nghĩ của hắn, ta đành cẩn trọng mở miệng: “Hàng ngày vương gia ắt hẳn có rất nhiều chuyện phải xử lý, những chuyện thiếp có thể giải quyết sẽ không đến làm phiền vương gia”
Ta tận tâm tận lực vì hắn suy nghĩ cũng không lấy được nụ cười của hắn, mặt hắn không đổi sắc nói: “Phu thê hai người là một, sao bây giờ nàng khách khí với ta đến vậy?”
Được rồi, ta đây rắm vỗ chân ngựa, chẳng lẽ hắn đang trách ta độc lập quá mức sao? Nghĩ một lúc thấy đúng đúng, trước đây Hoa Thiển chuyện gì cũng dựa dẫm vào hắn, bây giờ ta thay đổi nhiều như vậy, chẳng trách hắn sinh ra cảm giác chênh lệch giữa lòng sông và mặt biển.
“Hành vi của huynh trưởng thiếp quá bừa bãi, vương gia ra mặt thật sự không thích hợp, bằng không người khác sẽ nói chúng ta ỷ thế hiếp người. Tốt xấu gì huynh trưởng vẫn nghe lời thiếp, thiếp có thể tự mình xử lý” Ta giải thích.
Trọng Dạ Lan nhìn ta chằm chằm, thấy lòng bàn tay ta đổ mồ hôi, hắn nói: “A Thiển, ta phát hiện từ khi thành thân đến nay, nàng bắt đầu xa lánh ta”
Người này... đúng là không biết điều chút nào. Ta có lòng tốt không đi quấy rối ngươi và Mục Dao thì thôi, ngươi còn mở miệng nói ta xa lánh ngươi?
“Vương gia nghĩ nhiều rồi” Ta châm trà, ngượng ngùng cười che giấu nói.
“Chúng ta đã thành hôn, ta nên chịu trách nhiệm với nàng, lúc trước là ta... sai, sau khi thành thân vắng vẻ nàng nhiều, từ nay về sau ta sẽ đối xử thật tốt với nàng” Trọng Dạ Lan trịnh trọng nói.
“Khụ khụ...”
Trà vào đến cổ họng rồi còn sặc! Bối rối nhận khăn tay Thiên Chỉ đưa, ta lơ đãng né tránh cánh tay Trọng Dạ Lan vươn ra muốn vỗ lưng cho ta.
Sao tự dưng Trọng Dạ Lan lại có ý thức trách nhiệm thế này? Ta sợ đến mức xém tí nữa nói ra thân phận của Mục Dao, còn Hoa Thiển chỉ là thế thân mà thôi.
Nhưng bản năng sinh tồn làm ta ngậm miệng, bây giờ chưa phải lúc. Bây giờ tiền tài trong tay ta chưa đủ sức gánh chịu cơn phẫn nộ của Trọng Dạ Lan.
Trăn trở qua đi, ta hỏi hắn: “Mục Dao đâu rồi? Vương gia xử lý thế nào?”
Rõ ràng thấy thân thể hắn cứng đờ, do dự hồi lâu như đã hạ quyết tâm: “Nếu ta đã cưới nàng thì sẽ không phụ nàng”
Nghĩa là bây giờ giữa ta và Mục Dao, hắn chọn ta?
Lại phải nói thêm, truyện này sở dĩ là truyện ngược, bởi vì Trọng Dạ Lan không giống những tra nam khác, muốn trái ôm phải ấp chân đạp hai thuyền. Hắn lấy Hoa Thiển nhưng chưa từng nghĩ sẽ thu Mục Dao vào viện.
Trước khi phát hiện ra bộ mặt thật của Hoa Thiển, Trọng Dạ Lan đúng là đối xử với nàng rất tốt, thà rằng chôn giấu tình yêu dành cho nữ chính vào tận đáy lòng.
Nhưng hào quang của nam nữ chính quá lớn, hắn càng muốn buông tay lại càng lún sâu, vì vậy truyện càng ngày càng ngược. Nếu sau này Trọng Dạ Lan không biết chân tướng, Hoa Thiển không lộ bộ mặt thật, chỉ sợ hắn thà để bản thân khó chịu chứ không hưu thê: bỏ vợ chạy về phía Mục Dao.
Trước đây con người Hoa Thiển không tốt đẹp gì, nhưng con mắt nhìn người xem ra cũng không tệ lắm. Nhưng những người hữu tình rồi cuối cùng cũng sẽ thành người một nhà thôi, kết cục của nữ phụ Hoa Thiện độc ác thảm không để đâu cho hết, tình tiết này cũ rích biết nhường nào.
Chuyện trước kia Hoa Thiển làm như một viên thuốc độc, khiến ta không có cách nào yên tâm thoải mái tiếp nhận ý tốt của Trọng Dạ Lan.
“Điều thiếp muốn không phải là chàng sẽ không phụ thiếp, vương gia hãy cho bản thân thời gian suy nghĩ kĩ càng, nếu quyết định không sáng suốt, đối với tất cả mọi người đều không công bằng” Ta buông mắt nói. Ta cần thời gian, ba tháng sau là ngày giỗ tổ, ta đang cho bản thân cơ hội tích luỹ tiền tài.
Trọng Dạ Lan trầm mặc hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định rời đi, ta mệt mỏi sai nha hoàn dọn bữa tối.
Lý ma ma và Thiên Chỉ mấy lần trao đổi ánh mắt, thấy vậy nhịn không nổi nói: “Vương phi, vừa rồi rõ ràng vương gia muốn ở lại, tại sao vương phi...”
“Lẽ nào ma ma không nhìn ra ư? Bây giờ tâm của hắn đã không ở chỗ ta nữa rồi” Ta day huyệt thái dương nói.
Lý ma ma sửng sốt, thở dài: “Nếu vương phi đã gả đi rồi, nghĩa là đã là vợ người ta. Làm vợ sao có thể thời thời khắc khắc yêu cầu tâm phu quân ở chỗ của mình được? Sau khi thành thân sống qua ngày, không giống như trước đây còn là nữ nhi trong nhà. Vương phi phải suy nghĩ thật kĩ, chứ không phải chỉ dựa vào tình cảm”
“Đạo lý ma ma nói ta hiểu” Ta miễn cưỡng nhếch môi: “Nhưng mà, ta không nguyện”
Lý ma ma lắc đầu, không nói thêm gì nữa. Bà là ma ma hồi môn của Hoa Thiển, từ nhỏ đã nhìn Hoa Thiển lớn lên, tình cảm vô cùng bền chặt. Lúc này bà chỉ đơn giản nghĩ tuổi ta còn nhỏ, chưa thấu hiểu những đạo lý này nên cũng không ép ta.
Trong viện rất nhanh yên tĩnh trở lại, ta nằm trên giường, đăm đăm nhìn đỉnh màn.
Trọng Dạ Lan, đừng chọc vào ta. Có một số chuyện, ngay từ đầu không có sẽ không phải chịu cảm giác đau đớn khi mất đi.
7
0
1 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
