ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 8 - Là Ta Tự Đánh Mình

Chương 8: Là Ta Tự Đánh Mình!

Bước thứ ba trong kế hoạch của nữ phụ độc ác, tránh tiểu nhân, cứu hiền thần.

Cuối cùng Trọng Dạ Lan vẫn chạy tới Hoa phủ dự tiệc tối, ta ăn xong lập tức trở về Tấn vương phủ.

Nếu phải ở lại đối mặt với lão cáo già Hoa Tương, hay người luôn miệng truyền dạy kĩ thuật sinh con trai Hoa phu nhân, thêm một tên công tử hoang dâm Hoa Thâm nữa, loại cảm giác này khó lòng chịu nổi, chẳng thà để ta ngây ngốc ở Tấn vương phủ còn hơn.

🔥 Đọc chưa: Xảo Phi Câu Phu ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Có thể nhìn ra, người nhà Hoa Thiển không có người nào được sắm vai chính nghĩa, vậy sao nàng ta (Hoa Thiển lúc trước) có thể gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn được đây?

Ngồi trên xe ngựa về phủ, qua cả ngày trời suy nghĩ, ta quyết định giải quyết một lần cho xong: "Vương gia, thiếp muốn gặp Mục Dao"

Thân thể Trọng Dạ Lan cứng đờ, bởi vì ta nói ta muốn gặp nàng, chứ không phải hỏi nàng ở đâu, điều này chứng tỏ ta biết chuyện xảy ra giữa hắn và Mục Dao.

"Nàng... biết rồi ư?" Sắc mặt Trọng Dạ Lan không nhìn ra cảm xúc: "A Thiển, nàng hãy tin ta, ta chỉ là..."

"Vương gia không cần giải thích với ta, ta chỉ đơn giản vì giao tình tỷ muội trước đây, có một số chuyện muốn nói với nàng, không phải đang nghi ngờ chàng" Ta mở miệng giải thích, cố gắng cười, không để mình hiện ra vẻ mặt quá để tâm.

Thấy ta như vậy, Trọng Dạ Lan mới thở phào nhẹ nhõm, đồng ý sau khi hồi phủ sẽ đưa ta đi, còn không quên cho ta một liều thuốc an thần: "A Thiển, ta cứu Mục Dao tuyệt đối không có một chút tình riêng, từ thuở bé nàng theo ta thủ lăng, ta đã thề đời này chỉ có mình nàng"

Ta cám ơn sự dỗ dành của ngươi, đứa bé theo ngươi năm xưa cũng chẳng phải là Hoa Thiển.

Có lẽ hắn thẹn lòng, nên không hỏi ta lấy tin tức từ đâu, cũng không cần ta giải thích. Về Tấn vương phủ, Trọng Dạ Lan đưa ta tới một xó xỉnh trong viện, hắn chờ bên ngoài để chúng ta có không gian nói chuyện riêng tư.

Vừa vào phòng đã thấy một người nằm sấp trên bàn tựa như đang ngủ. Đến gần thêm mấy bước, nhìn thấy dung nhan của nàng, đây là lần đầu tiên ta gặp nữ chính từ lúc xuyên không. Nữ tử nằm trên bàn, đôi lông mày nhíu chặt, không giống dáng vẻ thướt tha yếu đuối và nước da trắng ngần như tuyết của Hoa Thiển. Nàng trưởng thành nơi biên thành từ bé, da dẻ nhuốm màu vàng nhạt khỏe khoắn, những ngày qua chịu sự đả kích lớn khiến khuôn mặt có chút tiều tụy, nhưng vẫn không giấu nổi sự kiên cường trên vầng trán.

🔥 Đọc chưa: Sư Phụ Theo Ta Có Được Không ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Thì ra đây chính là nữ chính, ta bỗng nhận ra sự chênh lệch giữa nữ chính và nữ phụ. Hoa Thiển tựa như cây hương bồ nhu nhược lay trong gió, còn Mục Dao lại như loài bách tùng bừng bừng sức sống. Một loài khát cầu dựa vào người khác để sinh tồn, mà loài kia có thể bên ngươi kề vai sát cánh. Thấy nàng mím môi và nhăn chặt mày, đột nhiên ta nghĩ...

Nếu nàng chết, Hoa phủ có thể sẽ không bị lật đổ. Nếu nàng chết, chỉ cần ta không nói, sẽ không phải lo Trọng Dạ Lan tìm ra chân tướng. Nếu nàng chết, có phải ta có thể tránh được kết cục vạn tiễn xuyên tim hay không? Hình như chỉ cần nàng biến mất, tất cả mưu kế và lo lắng của ta cũng không còn nữa.

Giây phút lẳng lặng nhìn nàng, ta dùng hết sức bình sinh tự tát mình một cái thật đau. Phải chăng xuyên vào thân thể của nữ phụ, bản thân cũng trở nên ác độc ư? Gia tộc Hoa thị làm nhiều chuyện ác, dựa vào đâu chỉ vì mạng sống của ta mà để những người vô tội phải trả một cái giá thật đắt đây? Để lên án bản thân, ta xuống tay cực kì mạnh, đau đến nhe răng trợn mắt. Cũng chính vì ta xuống tay quá mạnh, nên âm thanh tự vả mặt mình đã đánh thức Mục Dao.

Nàng mở mắt, nhìn thấy thấy ta lập tức che mặt hít khí.

Đôi mắt sáng rực của nàng tràn đầy sức sống, giờ đây căm hận nhìn ta: "Hoa! Thiển!"

Nghe thấy thanh âm nghiến răng nghiến lợi, đúng là bây giờ đang hận ta thấu xương thấu tủy.

"Nghe nói muội ở Tấn vương phủ nên ta cố ý đến thăm muội một chút" Ta mất tự nhiên mở lời.

Mục Dao cười lạnh, mỉa mai: "Bây giờ ngươi đến để khoe khoang chiến tích của mình sao?"

Ơ... Trong truyện Hoa Thiển đúng thật là đến để khoe khoang, nhưng ta đâu phải.

"Trước đây mắt ta bị mù nên mới nhìn nhầm rắn rết thành tỷ muội, bây giờ hại cả nhà bị chôn theo. Nhưng Hoa Thiển, ngươi nghe rõ cho ta, sớm muộn gì ta cũng sẽ vạch trần bộ mặt rắn rết của ngươi cho thiên hạ nhìn thấy, vạch trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa của Hoa phủ các người. Ác giả ác báo, Hoa phủ đừng mơ một đời an yên" Mục Dao đứng cạnh bàn, giọng nói lạnh buốt.

Ừ ừ, ta biết ngươi có thể tìm ra chân tướng, để Hoa phủ ác giả ác báo, nhưng mục đích hôm nay ta tới đây không phải để nghe mấy lời này.

Ta không tức giận, nhìn nàng chân thành nói: "Ta đảm bảo với muội, người nhà muội không có chuyện gì"

Mục Dao sửng sốt, ánh mắt lộ ra vẻ trào phúng: "Ngươi lại đang bày trò gì? Trên người ta còn thứ gì ngươi có thể lợi dụng được nữa hay sao? Chẳng lẽ ngươi nghĩ ta vẫn sẽ tin ngươi ư?"

🔥 Đọc chưa: Xuyên VIệt Chi Siêu Cường Nông Gia Nữ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Ta ngồi xuống, tự rót cho mình chén trà, nói: "Mục Dao, trên thế giới này có rất nhiều chuyện không thể lựa chọn, rất nhiều chuyện không phải ý của ta, nhưng ta không có sức lật đổ một cây đại thụ trong nháy mắt, cho nên đành phải từ từ toan tính. Ngươi không tin ta là chuyện bình thường, thế nhưng ta đảm bảo, từ giờ trở đi những lời ta nói với ngươi, đều là thật"

"Bảy ngày nữa cả nhà ta bị xử trảm rồi, ngươi muốn ta lấy gì ra để tin ngươi?"

Chén trà trong tay ta bị nàng hất văng ra, rơi xuống mặt đất vỡ tan tành. Ta thở dài, đang định mở miệng thì bị âm thanh ngoài cửa cắt ngang.

"Sao ta nghe thấy tiếng đồ vỡ?" Trọng Dạ Lan cau mày bước tới, thấy ta lập tức thay đổi sắc mặt: "Mặt của nàng? Có phải nàng ta đánh không?"

Mặt????

Chợt nhớ ra vừa nãy ta mới tự vả, vội vàng giải thích: "Không phải không phải..."

Trọng Dạ Lan không đợi ta ngăn cản đã trút giận lên người Mục Dao: "Ta tốt bụng giữ ngươi lại, ai cho ngươi cái gan tổn thương A Thiển?"

Ta...

🔥 Đọc chưa: Lãng Tử Phiêu Lưu YY Ký ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Thấy ánh mắt Mục Dao nhìn ta càng ngày càng hiện rõ vẻ trào phúng, ta thật sự muốn kêu to một tiếng oan uổng! Ta tự tát mình một bạt tai không phải để hãm hại ngươi đâu!

Trọng Dạ Lan vẫn muốn mắng tiếp, ta nhanh tay lẹ mắt bịt miệng hắn lại, nói: "Vương gia hiểu lầm rồi, chuyện này không liên quan gì đến Mục Dao hết, là ta tự đánh mình, vì... vì vừa rồi trên mặt ra có muỗi!"

Thấy Trọng Dạ Lan rõ ràng dùng ánh mắt không tin nhìn ta, mắt ta tràn ngập thành kính nói tiếp: "Vương gia thật sự đã hiểu nhầm Mục Dao rồi, nàng chưa đụng đến một sợi lông của thiếp, điều nữ tử sợ nhất là bị oan, vậy nên... vương gia trả lại trong sạch cho nàng đi"

Nói xong, ta rất có mắt nhìn, để lại cho bọn họ không gian để bồi dưỡng tình cảm. Tình tiết tiếp theo phát triển thế nào ta không rõ lắm, tình cảm của hai người thì hai người cứ thong thả tự đi mà tìm hiểu! Chưa đến hai ngày sau đã có tin tức truyền đến, hoàng thượng niệm tình chiến tích trước đây của nhà Mục Dao, thay xử trảm thành lưu đày. Nghe được tin ta vui đến nỗi suýt chút nữa nhảy cẫng lên. Tốt lắm, đã thành công thay đổi kết cục người nhà Mục dao. Vậy bây giờ, nhân lúc ta và Mục Dao chưa có huyết hải thâm cừu đến nỗi ngươi sống ta chết, còn lại chỉ có...

Giành nam nhân!

Cái này thì dễ rồi, tìm một cơ hội ta sẽ chủ động rút lui, ta nên trù tính cho mình một đường lùi.

Hoa Tương là nhân vật phản diện, cứ cho là không có mối thù diệt môn với nữ chính thì phỏng chừng hắn vẫn sẽ phải chịu kết cục chết không được tử tế, vậy nên ta phải đủ lớn mạnh, sắp xếp một con đường để rút lui toàn vẹn.

Nghĩ tới đây, ta lập tức chuẩn bị xuất phủ đi kiểm tra cửa hàng, cũng chính là của hồi môn của ta.

Bước thứ tư trong kế hoạch cải mệnh của nữ phụ độc ác, gom tiền phòng thân chạy trốn.

🔥 Đọc chưa: Ta Khế Ước Nữ Thần ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Trong mấy ngày liên tiếp, ta tận sức kiểm tra sổ sách bên mấy gian hàng. Tìm hiểu rồi mới phát hiện, Hoa Thiển có rất nhiều tiền, vậy coi như sau này ta rời khỏi Tấn vương phủ đi, kế sinh nhai đối với ta không thành vấn đề. Việc cần làm bây giờ chính là chuyển lợi nhuận của cửa hàng từ nổi thành chìm. Sản nghiệp của Tấn vương phủ lớn như vậy, hoàn toàn không để bụng chút đồng lẻ này, vậy nên ta xử lý không khó khăn mấy.

Mỗi tháng ta đều cải trang đi tiền trang gửi tiền, đây cũng chính là thú vui lớn nhất của ta.

Để đề phòng bị bại lộ thân phận, ta còn nữ cải nam trang một phen, ở tiền trang bịa ra một cái tên "Nguyệt công tử", thấy tiền đứng dưới tên Nguyệt công tử ngày càng nhiều, ta nằm mơ cũng có thể nhe răng cười thật tươi.

7

0

1 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.