ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 5 - Ta Không Phải Đang Đuổi Nàng Đi

Chương 5 : Ta Không Phải Đang Đuổi Nàng Đi!

Vừa ra đến cửa, mơ hồ thấy ở ngã rẽ hiện ra một cái bóng màu vàng, đang muốn đi qua kiểm tra thì nghe thấy tiếng nha hoàn gọi lại.

Tóm lại biểu hiện vừa rồi của ta vô cùng chính trực đại nghĩa, không sợ có người nghe trộm, vậy nên ta giả bộ không biết gì đi theo nha hoàn chỉnh lại tư trang.

Chải tóc xong theo nha hoàn về cung thái hậu, vừa bước qua cửa đã có một bóng người cao lớn vọt tới trước mặt, cùng lúc đó một đôi tay lớn nắm bả vai ta.

"Nàng không sao chứ?"

Thấy ánh mắt của Trọng Dạ Lan tràn đầy quan tâm quan sát ta từ đầu đến chân, trong lòng ta mặc niệm:

🔥 Đọc chưa: Huyền Huyễn Đọc Hệ Thống ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Đây là nam nhân của nữ chính... Đây là nam nhân của nữ chính...

Sau khi rửa sạch não, ta mới làm bộ cúi đầu ngượng nghịu, giấu đi đôi mắt không một chút tình cảm của mình: "Vương gia không cần lo lắng, ta không sao"

Nói rồi mới phát hiện có chỗ không đúng, chữ "ta" nói quá thuận miệng, hẳn phải xưng là "nô tì" mới phải.

Nhưng không ai bắt lỗi ta xưng hô không hợp, thái hậu luôn coi trọng lễ giáo ấy vậy mà bây giờ lại mỉm cười: "Vừa rồi nếu không có ta ngăn lại, sợ rằng Lan Nhi sẽ chạy như bay đến sườn điện tìm vương phi của nó mất, đúng là không yên tâm với ta"

Trọng Dạ Lan không khách sáo, nửa oán trách nói: "Người đang yên đang lành, giao cho mẫu hậu chưa đến nửa ngày đã xảy ra chuyện, sao con yên tâm được đây?"

"Đứa trẻ không có lương tâm, có cháu dâu quên luôn mẫu hậu" Thái hậu giả vờ giận dữ nói, nhưng trong mắt không có lấy nửa phần tức giận, ánh mắt nhìn ta đã dịu dàng hơn chút, quả nhiên... đoán đúng.

"Sao náo nhiệt thế này? Trẫm đã bỏ lỡ gì sao?" Trọng Khê Ngọ đẩy mành đi vào, mọi người vội vàng quỳ xuống.

Hắn không hề ra vẻ đế vương, cười cười phẩy tay, sau đó ngồi xuống bên cạnh thái hậu.

"Nói trong mắt hoàng huynh của ngươi chỉ có kiều thê, bắt đầu thuyết giáo lão già này rồi" Thái hậu cười, đùa Trọng Khê Ngọ.

Trọng Khê Ngọ nhìn ta, dừng lại một lát mới thu lại ánh nhìn. Còn ta mắt nhìn mũi mũi nhìn tim ngồi xuống theo Trọng Dạ Lan.

Thái hậu cười đùa một lúc rồi vẫy tay với ta: "Thiển nha đầu, ngươi đến chỗ của ta"

🔥 Đọc chưa: Pendragon 8 - Ly Hương Tìm Quá Khứ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Bầu không khí trong phòng ngưng đọng, rất nhiều người, bao gồm của Trọng Dạ Lan đều tỏ vẻ ngạc nhiên, hiếu kì tại sao thái hậu đột nhiên thân thiết với ta như vậy.

Ta chậm chạp đi tới.

Bước đến gần, thái hậu đột nhiên kéo tay ta, sau đó tháo vòng ngọc trắng trên cổ tay mình đeo lên cổ tay ta nói: "Đây là thứ tiên đế từng ban thưởng cho ta, bây giờ ta tặng nó lại cho con"

Ta hoảng hốt, vội vàng từ chối: "Vậy sao con dám giữ..."

Tay chưa kịp rút ra đã bị thái hậu nắm chặt lại, bà còn nói: "Ta biết con là đứa trẻ hiểu chuyện, biết cái gì nên làm... Ta đã ban cho con rồi, con cứ nhận lấy đi"

Ngước mắt chống lại đôi mắt thâm sâu của thái hậu, tâm chợt hoảng hốt. Bàn tay đầy nếp nhăn vỗ vỗ mu bàn tay ta, dường như vỗ cả vào lòng, cảm giác vô cùng nặng nề.

Đây là lấy lòng, cũng là... cảnh cáo. Quả nhiên, việc rơi xuống nước vừa nãy không đơn giản.

"Mẫu hậu có ý tốt, Tấn vương phi cứ nhận đi" Trọng Khê Ngọ ngồi một bên cuối cùng cũng mở lời.

Ta chỉ đành cúi đầu tạ lễ, rõ ràng cảm giác có một ánh mắt khác chiếu vào, làm lưng ta bất giác đổ mồ hôi. Thấp thỏm lo lắng ăn trưa mới rời khỏi hoàng cung, thái hậu cũng không nói thêm gì nữa.

Trong xe ngựa.

Trọng Dạ Lan đột nhiên mở miệng: "Hôm nay hình như A Thiển khiến mẫu hậu rất vui, chưa thấy mẫu hậu thân thiết với nàng như vậy bao giờ"

Ta sửng sốt, ý hắn nói là hắn vẫn luôn biết thái hậu không thích ta? Cho nên hôm nay thái hậu đối xử hòa nhã với ta hắn nhận ra ngay.

Ban đầu cho rằng hắn thấy ta bị thái hậu dạy dỗ nhưng không đứng ra nói đỡ chỉ đơn giản là vì hắn không biết thái hậu có địch ý với ta, giờ mới biết, thì ra hắn biết, vậy nên mới có thể nhìn ra chỗ khác thường.

Đúng là nữ phụ, để thỏa mãn tấm lòng ghét ác như thù của độc giả mà chuyện gì bản thân cũng phải gánh.

Trọng Dạ Lan tuy luôn mồm nói yêu thương Hoa Thiển, nhưng từ những chi tiết nhỏ hoàn toàn có thể nhìn ra nhiều điểm không đúng.

Bây giờ ta càng ngày càng có cảm giác Hoa Thiển bị hắc hóa không phải chỉ vì thái độ của Trọng Dạ Lan.

Thản nhiên chống lại ánh mắt dò xét của hắn, ta cố nén mình nổi da gà, dịu dàng đáp: "Chắc chắn là vì vương gia, mẫu hậu yêu chim yêu cả lồng"

Có lẽ Trọng Dạ Lan nhận ra mình đã lỡ lời, hắn không tiếp tục hỏi nữa, cười cười thoải mái nắm tay ta: "Sao lại vì ta được, A Thiển tốt như vậy, ai tiếp xúc đều rõ"

🔥 Đọc chưa: Nữ Phụ Dưỡng Oa Ký ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Mu bàn tay ta cứng đờ, nỗ lực kiềm chế không hất tay hắn ra, trưng khuôn mặt tươi cười chuẩn bạch liên bông.

Kế hoạch cải mệnh của nữ phụ độc ác chuyển sang bước thứ hai, chịu những thứ người thường không chịu được.

Quay về Tấn vương phủ, Trọng Dạ Lan vội vội vàng vàng đi thư phòng làm "việc công", ta cũng về phòng mình nghỉ ngơi, lo lắng đề phòng ở hoàng cung cả ngày trời, cả tinh thần lẫn thể xác đều mệt mỏi. Nhưng có người lại không chịu để cho ta an nhàn.

"Vương phi, sắc trời đã tối mà vẫn chưa thấy vương gia qua đây, lão nô đã chuẩn bị chút canh tẩm bổ, không bằng bây giờ vương phi đi thăm vương gia đi"

Người vừa nói là của hồi môn đi theo Lý ma ma, là người vô cùng trung thành tận tâm với Hoa Thiển, và cũng chính là... mẫu thân của Hoa Thiển ta.

Đưa canh gì chứ, rõ ràng muốn ta đi cầu sủng, trong lòng ta không nhịn được: "Vương gia có chuyện bận rộn, ta không đi làm phiền thì hơn"

Nghe lời của ta, Lý ma ma chỉ hận rèn sắt không thành thép nói: "Sao vương phi vẫn còn chưa hiểu, đêm tân hôn vương gia không về phòng, nếu bây giờ vẫn còn ở chỗ khác, người ngoài mà biết e rằng sẽ chê cười vương phi. Lúc vương phi còn ở Hoa phủ luôn biết cách nắm bắt tâm tư của nam nhân, sao vừa gả đi đã mất cảnh giác, phải biết rằng..."

"Ta đưa, ta đưa!" Thấy Lý ma ma thao thao bất tuyệt không chịu dừng, ta rất mau yếu thế trước.

Lý ma ma hài lòng gật đầu, mặt hiện lên chữ "cổ vũ" to đùng nhìn ta rời đi.

Mang theo Thiên Chỉ, ta lê thân thể mệt mỏi đi tới thư phòng.

Bước vào thư phòng đã thấy Trọng Dạ Lan cầm bút lông đang viết gì đó, thấy ta qua hắn gác bút lại, hỏi: "Sao A Thiển lại tới đây?"

Ta ra hiệu bảo Thiên Chỉ đưa canh lên: "Nghe nói vương gia bận chính vụ nên ta đặc biệt sai hạ nhân làm chút canh bổ, vương gia đừng để bản thân mệt quá"

🔥 Đọc chưa: Diễm Quỷ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Cảm ơn tấm lòng của nàng" Dừng lại một lát Trọng Dạ Lan nói thêm: "Hôm nay hoàng thượng lại giao cho ta xử lý chuyện quan trọng, mấy ngày này e rằng khá bận..."

Hắn đang khéo léo nói cho ta biết hắn không thể tới chỗ ta, thật tốt quá. Ta vô cùng hiểu chuyện: "Không có chuyện gì thì vương gia cứ làm việc trước, thiếp không quấy rầy nữa..."

Thiên Chỉ đứng một bên cũng mang vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép giống y như Lý ma ma, Trọng Dạ Lan không nghĩ tới ta sẽ từ bỏ nhanh như thế, hắn hơi sửng sốt: "Ta... không phải ta đang đuổi nàng đi"

"Thiếp vốn định đưa xong canh sẽ đi ngay, vương gia chú ý thân thể, thiếp về phòng trước" Không đợi hắn trả lời, ta bước thật nhanh ra khỏi thư phòng.

Đã hoàn thành nhiệm vụ, cuối cùng cũng được về đánh một giấc thật ngon.

"Tiểu thư..."

"Không cần nói" Giọng của Thiên Chỉ vừa vang lên đã bị ta ngắt lời, ta không muốn nghe người khác dạy cách làm người nữa.

Về đến phòng Lý ma ma thấy ta đi một mình, vẻ mặt muốn nói rồi lại thôi, ta làm như không thấy.

Tắm rửa xong, thấy Thiên Chỉ mang một lễ vật màu đỏ ra: "Mời vương phi xem qua, đây là lễ vật về lại mặt"

Tay đang chải tóc chợt khựng lại, đúng rồi, thời cổ đại có phong tục "tam triều lại mặt" (ngày thứ ba sau khi cưới vợ chồng về thăm nhà mẹ vợ).

Nói như vậy ta sắp được gặp nhân vật phản diện lớn mạnh nhất trong truyện, cũng chính là phụ thân của Hoa Thiển, tể tướng đương triều Hoa Tương.

Mặc định nhân vật phản diện chẳng bao giờ có một kết cục tốt, mà muốn kéo Hoa Tương về con đường chính đạo khả năng không cao, ta chỉ có thể lên kế hoạch để tay hắn bớt chút tội nghiệt, như vậy sau này lúc hắn rơi đài tội danh không đến mức liên lụy người trong gia tộc là được.

🔥 Đọc chưa: Vô Diệm Xinh Đẹp ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Dù sao bây giờ ta đã là người Hoa thị, có phúc cùng hưởng mà có họa cũng cùng chia.

Ngày thứ ba sau lễ thành hôn về lại mặt, sáng sớm ta đã bị Thiên Chỉ kéo dậy. Cổ nhân hình như hơi chịu khó quá rồi thì phải?

Trời vẫn còn tờ mờ tối. Sau nửa canh giờ chuẩn bị xong tư trang thì Trọng Dạ Lan xuất hiện, cùng nhau ăn bữa sáng xong, hai người ngồi xe ngựa rời phủ.

7

0

1 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.