Chương 4 - Ta Diễn Bạch Liên Hoa Cho Ngươi Xem
Chương 4: Ta Diễn Bạch Liên Hoa Cho Ngươi Xem!
Bây giờ đang tiết đầu thu, mặc dù khí trời không tính là lạnh, nhưng toàn thân ta ướt nhẹp, không nhịn nổi run rẩy.
Thấy bộ dạng ta nhếch nhác, thái hậu không hỏi nữa, ra lệnh cho nô tì bên người đưa ta đi thay y phục. Mặc dù bà chán ghét ta, nhưng thật ra chỉ là những lời giáo huấn trên đầu môi mà thôi, sẽ không thờ ơ nhìn ta chịu tội.
Bởi vì lão thái thái này không thích mấy trò tiểu nhân, trong lòng ta yên lặng quyết định con đường xu nịnh về sau.
Theo hai cung nữ đến một cung điện, hiệu suất của bọn họ rất cao, chuẩn bị nước nóng cực nhanh. Ta ngâm mình trong bồn, đến khi đã xua tan được hàn khí vội đứng dậy thay y phục, dù gì đi nữa thái hậu vẫn đang chờ.
Vừa mặc xong áo ngoài, ngồi trước gương lau tóc, đột nhiên trong gương xuất hiện một nữ nhân đứng đằng sau ta.
Nha hoàn này sao không hiểu phép tắc gì hết, ta quay đầu, thấy nàng mặc hoa phục khác với nô tì trong cung, trong lòng hơi sửng sốt, nhưng ngay lập tức phản ứng kịp, mắt không gợn sóng nhìn thẳng nàng.
Hai người trầm mặc hồi lâu. Hết cách, không phải ta cố ý ra vẻ bí hiểm, ta thật sự không biết nàng ta là ai, nếu mở miệng ra mà gọi nhầm thì biết nói sao bây giờ.
Rốt cuộc mỹ nhân mặc hoa phục cũng bắt lời trước: "Cuối cùng Thiển muội muội đã đạt được ước muốn làm Tấn vương phi rồi, ta thân làm tỷ tỷ, thật lòng thấy mừng cho muội"
Tỷ tỷ?
Ta nhớ ra rồi, trong truyện Hoa Thiển là con gái duy nhất ở Hoa phủ, vì vậy Hoa Tương đành tìm thân thích trong Hoa thị đưa vào cung, coi như ta phải gọi nàng ta một tiếng Đường tỷ.
Nhưng người tỷ tỷ này ấy à... thật ra chính là nhân vật quan trọng khiến cả nhà Hoa phủ bị chém đầu.
Trước hết nàng lợi dụng thế lực Hoa gia, từng bước bò lên đài cao trong hậu cung, sau này thấy Hoa Tương yếu thế lập tức trở mặt đâm sau lưng một nhát, quay ngoắt đi lấy lòng Mục Dao.
Đương nhiên trong truyện kết cục của nàng ta cũng chẳng tốt đẹp gì, loại này giống như cỏ dại cấp cao mọc ven đường, chỉ là một tấm bia mà thôi.
"Hoa mỹ nhân lặng yên không tiếng động đứng sau lưng ta có chuyện gì không?" Ta buông khăn lau tóc xuống, giả bộ không để ý hỏi.
Thấy thái độ ta hờ hững, ánh mắt Hoa mỹ nhân lóe lên nét khinh khi, dù vậy vẫn duy trì nụ cười nói: "Sao bây giờ Thiển muội muội lại xem ta như người lạ vậy? Nhớ ngày đó hai chúng ta rất thân thiết mà"
Tuy nói Hoa phủ bị trừng trị đúng tội, nàng ta phản bội coi như là trừ hại thay dân, nhưng loại nữ nhân này chỉ là cỏ mọc đầu đường, phản bội vì lợi ích cá nhân, ta không nhìn nổi. Ta chưa vội đáp lời, xoay người cầm lược bắt đầu chải tóc.
Nhìn qua gương, thấy nàng vì thái độ thờ ơ của ta mà trên mặt đã hiện rõ lửa giận, lúc này ta mới mở miệng: "Hoa mỹ nhân đã vào cung rồi, sau này đừng xưng hô tỷ muội với ta nữa, miễn khiến cho người khác cười chê"
Chỉ có những nữ nhân trong hậu cung mới xứng làm tỷ muội của nhau thôi.
Tuy trong mắt Hoa mỹ nhân đã bắt đầu lay động, nhưng vẫn không dám phát tác cơn giận với ta, dẫu sao cha nàng không có tiền đồ, chỉ là một tiểu quan nhất phẩm, nàng phải hoàn toàn dựa dẫm vào thế lực của Hoa Tương mới có thể đứng vững ở hậu cung, từng bước trèo cao.
"Là ta lỡ lời, lâu rồi chưa được gặp Tấn vương phi, vất vả lắm mới sắp xếp được dịp gặp gỡ, nhất thời vui quá mới nói nhầm" Nàng biết co biết dãn trả lời.
Ta chợt khựng lại, nắm chặt cây lược trong tay, quay đầu hỏi nàng: "Sắp xếp?"
Mặt Hoa mỹ nhân mất tự nhiên, cố gắng giải thích: "Bên cạnh Tấn vương phi có rất nhiều người, thái hậu cũng đặc biệt để ý tới, ta muốn nói chuyện với tẩu chỉ có thể ra hạ sách này"
"Người vừa nãy do ngươi sắp xếp..." đẩy ta xuống nước?
"Bên bờ sớm đã có ma ma chờ sẵn, sẽ không để Tấn vương phi bị thương..." Hoa mỹ nhân vội vàng giải thích: "Trong hậu cung có nhiều tai mắt, làm như vậy để không bị người khác chú ý"
Đáy lòng càng ngày càng lạnh, còn lạnh hơn lúc bị rơi xuống nước. Nàng chẳng qua chỉ là một mỹ nhân nhỏ bé, sao có chuyện một tay che trời ở hậu cung?
Nhớ lại lúc nãy thái hậu như có như không nhìn ta, không biết bà có cho rằng ta cố tình đứng ở mép ngoài phối hợp hành động với Hoa mỹ nhân không nữa?
Một bụng căm tức.
Truyện chủ yếu xoay quanh nam nữ chính, nữ phụ Hoa Thiển và Hoa mỹ nhân bia đỡ đạn chỉ đơn giản là cấu kết với nhau một chút, truyền tin tình báo, nhưng trong truyện lại không nói rõ họ cấu kết thế nào.
Bây giờ ta xuyên qua, có lẽ để bổ sung những chuyện bên lề tuyến tình cảm.
Trong lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò. Ta định bụng chặt đứt mọi liên hệ với Hoa mỹ nhân, một là chặt đứt tay chân của Hoa Tương ở hậu cung, hai là xử lý tai mắt của Hoa mỹ nhân... Hoa dại ven đường.
"Hoa mỹ nhân ưu tư quá mức rồi, việc lớn đến đâu mà không nói trực tiếp được với ta, cần gì phải che che giấu giấu?" Ta lạnh giọng hỏi.
Hoa mỹ nhân sửng sốt, uyển chuyển đáp: "Chuyện trong hậu cung nhiều vô kể, có vài chuyện muốn phiền muội muội hồi bẩm với Hoa Tương..."
"Hoang đường!" Ta cố gắng ra vẻ giận dữ quát to: "Chẳng lẽ đầu óc của Hoa mỹ nhân hỏng rồi hay sao? Vì sao cha ta phải biết chuyện trong hậu cung của ngươi!"
Thấy ta ra dáng người đại diện cho lẽ phải, Hoa mỹ nhân hơi bất ngờ, bỗng nhiên nàng cười, mang theo mấy phần tự đắc tới gần: "Chỗ này ta lo liệu cả rồi, không ai nghe thấy đâu, Tấn vương phi có thể yên tâm"
Sao loại người có chỉ số IQ thấp thế này mà cũng bước chân vào được hậu cung? Trong truyện nàng ta có thể sống đến khi Hoa thị ngã xuống, hẳn là do hoàng thượng giăng lưới, dùng nàng dẫn dụ Hoa phủ, nếu không sao nàng có thể sống lâu như thế?
"Hoa mỹ nhân nói những lời này ta lại càng không hiểu? Có chuyện mà phải che che giấu giấu?" Ta giả vờ hồ đồ, cộng thêm dung nhan của Hoa Thiển rất được, trông thật sự vô tội.
Hoa mỹ nhân thấy ta giả ngu mấy lần đã dần lộ ra bản chất, nàng hơi châm chọc: "Tấn vương phi thật đúng là mau quên, trước đây Hoa Tương đưa ta vào cung, hơn nữa còn bồi dưỡng rất nhiều, chẳng phải là vì ta có thể ở hậu cung tương trợ ông ta hay sao?"
Nghe những lời này, ta làm như mang theo ba phần kinh ngạc, bảy phần khó tin thốt lên: "Hoa mỹ nhân thật sự hồ đồ rồi sao? Trước kia ngươi thật lòng muốn tiến cung, tiếc rằng chức quan của thúc phụ quá thấp đành bất lực, phụ thân nể tình người thân nên mới vươn tay giúp đỡ, sao ngươi đạt được mục đích rồi lại bảo cha ta muốn thêm quyền thêm quý?
Hoa mỹ nhân bị kĩ năng diễn xuất ba xu của ta dọa, chắc hẳn chưa bao giờ thấy dáng vẻ ngu ngốc này của ta.
Ta nỗ lực làm ra vẻ vô cùng đau đớn, không chờ nàng đáp lời đã nói tiếp: "Nể tình ngươi là Đường tỷ trên danh nghĩa của ta, chuyện rơi xuống nước lần này ta sẽ không nói ra bên ngoài, chỉ mong sau này Hoa mỹ nhân đừng tự ý đùa giỡn như vậy nữa, ảnh hưởng đến tình nghĩa năm xưa"
Ai mà không biết bán thảm, mượn cơ hội này chặt đứt liên hệ với nàng ta luôn cũng tốt. Hoa phủ có tội, Hoa Tương là kẻ mưu mô, nhưng không thể để loại tiểu nhân này đến đổ thêm dầu vào lửa.
"Tấn vương phi làm ma rồi vẫn sợ ư? Nếu không phải trước đây ngươi si mê Tấn vương, Hoa Tương việc gì phải đưa ta vào cung lót đường cho hắn?" Hoa mỹ nhân bị ta quở trách, cuối cùng thẹn quá hóa giận phản bác.
Ta giả bộ che ngực làm như đau xót lắm, phát huy hình tượng bạch liên bông Hoa Thiển đến cực điểm: "Hoa mỹ nhân, những lời ngươi vừa nói làm người khác tổn thương lắm đấy. Ta một lòng hướng về Tấn vương không phải là giả, nhưng nếu phụ thân thật sự muốn gài người vào hậu cung, gia tộc Hoa thị nhiều mỹ nữ như vậy, hà cớ gì phụ thân phải chọn ngươi? Ngươi từng nói ngươi một lòng say đắm hoàng thượng, phụ thân nể tình nghĩa với thúc phụ nên mới giúp ngươi, thương thay ý tốt của phụ thân lại bị người ta hiểu lầm"
Hoa mỹ nhân tức đến nỗi mặt đỏ cả lên, bởi vì ta không những đổi trắng thay đen mà còn chê nàng ta xấu.
Không đợi nàng phản bác, ta lại nghiêm túc mở miệng: "Sau này ta sẽ nói với phụ thân không nên vì tình thân mà phá vỡ nguyên tắc nữa. Hoa mỹ nhân, nếu ngươi một lòng một dạ với hoàng thượng thì nên đặt tâm tư ở chỗ khác đi, đạo lý theo một bề đến chết này không cần ta phải dạy chứ?"
Nói xong ta tóc tai bù xù đi ra ngoài tìm nha hoàn chải tóc cho, bước đi rất nhanh, hoàn toàn không cho nàng ta có thời gian phản ứng.
6
0
1 tháng trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
