Chương 6 - Tên Ngươi Là Gì
Chương 6: Tên Ngươi Là Gì?
Xe đi được nửa đường, đột nhiên có thị vệ gõ nhẹ xe ngựa, ghé vào tai Trọng Dạ Lan bẩm báo.
Thấy đôi mắt thất thần của Trọng Dạ Lan ta liền hiểu. Trong truyện Mục Dao nhân lúc Trọng Dạ Lan đưa Hoa Thiển về thăm nhà trốn khỏi Tấn vương phủ, sau đó suýt chút nữa bị quan binh bắt, may mà Trọng Dạ Lan chạy đến kịp thời.
Nghĩ tới đây, ta mở miệng: "Nếu vương gia có việc thì đi giải quyết trước đi, thiếp về trước, ở Hoa phủ chờ vương gia"
"Như vậy sao được?" Miệng nói là thế nhưng rõ ràng ánh mắt hắn đang dao động.
Ta lại đưa thêm một bậc thang: "Thiếp đã nói rồi, vương gia cứ đi đi"
Trọng Dạ Lan cân nhắc một lát, cuối cùng vẫn chọn áy náy nhìn ta rồi rời đi. Thiên Chỉ ngoài xe ngựa bị hành động của ta làm tức chết đến nơi rồi.
Nha đầu này là đại nha hoàn bên người Hoa Thiển, trong truyện cũng là người hung ác tàn nhẫn, nhưng vẫn luôn một lòng trung thành tận tụy, không hẳn đã hết thuốc chữa.
Xe ngựa bất chợt dừng lại, hại ta lảo đảo thiếu chút lăn ra ngoài, vừa ngồi vững lại đã nghe thấy người vừa được ta khen ngợi Thiên Chỉ nổi giận quát: "Kẻ ăn xin đáng chết từ đâu đến, dám cản xe ngựa của Tấn vương phủ, không muốn sống nữa à?"
... Đúng là tác phong của nhân vật phản diện.
Ngoài xe ngựa truyền tới thanh âm nịnh hót của người đàn ông trung niên: "Kẻ ăn xin này trộm tiền của tiểu nhân, chạy bừa đụng phải xe ngựa của quý nhân, tiểu nhân lập tức dẫn hắn đi." Sau đó nghe thấy tiếng đấm đá và cả những tiếng kêu rên.
Thanh âm của Thiên Chỉ lại vang lên, phỏng chừng vẫn tức việc Trọng Dạ Lan đột nhiên bỏ đi, cho nên nói năng không hề khách khí: "Muốn đánh muốn giết gì thì kéo ra xa một chút, đừng để xe ngựa của chúng ta lây nhiễm xui xẻo"
Những lời lấy lòng lại truyền tới, duy chỉ không nghe thấy tiếng cầu xin tha thứ của kẻ bị đánh.
Ta thở dài, tuổi Thiên Chỉ còn nhỏ, vì Hoa Thiển nên em ấy cũng lây nhiễm tính bất lương, cực kì giống tiểu nhân ỷ mạnh hiếp yếu. Nhưng vì lòng trung thành của em ấy, ta nguyện giúp em ấy quay về chân tâm.
"Thiên Chỉ, ai cho phép ngươi gọi một tiếng kẻ ăn xin đáng chết?"
Ta vén mành che lên bước xuống, Thiên Chỉ sửng sốt, bước nhanh qua nói: "Sao vương phi lại xuống đây, người vẫn nên quay lại xe đi, đừng để kẻ ti tiện này làm bẩn mắt người"
"Để ta nghe ngươi gọi người khác kiểu này một lần nữa, phạt một tháng tiền thưởng" Mặt ta không đổi sắc nói.
Thiên Chỉ tỏ vẻ oan ức, nhưng không dám nhiều lời nữa. Ta vòng qua em ấy đến trước mặt những người kia.
Thấy một đứa trẻ đang ngồi co ro, chắc chỉ chừng mười mấy tuổi, áo quần rách bươm, gầy trơ xương, rất giống hình ảnh những người dân châu Phi chạy nạn ta từng được xem.
Bên cạnh có hai kẻ đang đánh đập, còn có một gã thương nhân tầm tuổi trung niên mang khuôn mặt tràn ngập tươi cười đứng đối diện với ta, người lúc nãy nói có lẽ là người này.
"Ngươi nói cậu ta trộm tiền của ngươi?" Ta hỏi.
Thương nhân kia nhanh nhảu trả lời: "Hồi bẩm vương phi, tiểu nhân tới nơi này bàn chuyện làm ăn, vừa rồi trên đường đi kẻ ăn xin này đột nhiên đụng tiểu nhân một cái, túi tiền trong người tiểu nhân mất luôn. Không biết nó giở trò gì, tiểu nhân tìm khắp người nó cũng không thấy"
"Ngươi nói trên người cậu ta không có tiền của ngươi?" Ta hơi nhướng mày hỏi tiếp.
Gã thương nhân nhân vội vàng giải thích: "Loại ăn xin này đứa nào chẳng mạnh miệng như nhau, nếu không đánh một trận nó sẽ không chịu khai đã giấu túi tiền của tiểu nhân ở chỗ nào"
Ta không để ý tới gã thương nhân nữa, đi tới ngồi xổm bên người đứa bé kia hỏi: "Ngươi có ăn trộm túi tiền của hắn không?"
Thương nhân định mở miệng, ta phóng ánh mắt sắc như dao qua, hắn lập tức im lặng.
Đợi một lúc lâu mới nghe thấy thanh âm nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Ta... không trộm"
"Nó nói dối, chính nó trộm, cái loại tiểu súc sinh này..."
"Câm miệng" Ta ngắt lời biện hộ của gã thương nhân: "Ngươi thứ nhất không tìm thấy túi tiền, thứ hai không bắt được quả tang, lại còn thi hành bạo lực với cậu ta, sự thật chỉ bằng mấy câu nói của ngươi hay sao?"
Gã thương nhân đuối lý, bối rối không biết phản bác lại thế nào. Nói dưới thời phong kiến tính mạng của kẻ thấp hèn không đáng bao nhiêu tiền quả không sai, vậy nên hắn đánh đập người ăn xin không thương tiếc mà không một ai dừng chân để ý
Nếu đứa bé kia không đụng phải xe ngựa của ta, nói không chừng ngày hôm nay sẽ bị đánh đến chết. Nhưng quan niệm của cổ nhân mục nát thì thế nào, một mình ta làm sao có thể thay đổi được đây?
"Giờ cho ngươi hai lựa chọn, môt là báo quan để Kinh Triệu Doãn phân xử đúng sai, hai là thừa nhận mình bắt nhầm người, bồi thường cho đứa trẻ này chút tiền thuốc men"
Kinh Triệu Doãn đương nhiên sẽ ngả về phía Tấn vương phủ, gã thương nhân kia không ngốc, hắn rút ra chút ngân lượng trong người tươi cười nhét vào tay đứa bé ăn xin. Ta cũng không muốn dây dưa với hắn nữa, nhanh chóng đuổi hắn đi.
Thấy đứa trẻ kia vẫn co ro ngồi đó, ta lại ngồi xổm xuống. Tay đứa trẻ cầm tiền, cổ tay gầy đến mức như bộ xương khô được phủ lên một tầng da mỏng. Ta có chút không đành lòng, dịu dàng hỏi: "Tên ngươi là gì?"
Mơ hồ nghe thấy một chữ "Châu" từ trong miệng nó, ta nói tiếp: "Ngươi họ Châu ư? Vừa rồi thương nhân kia đưa ngươi ngân lượng chắc đủ để ngươi tắm gội và ăn uống một bữa no nê rồi. Ở đây hỗn tạp, ta cho ngươi ngân lượng sợ rằng ngươi cũng không giữ được. Ta thấy ngươi tuổi còn nhỏ mà đã có tài, có sức chịu tốt, sau này nếu muốn có công việc nuôi sống bản thân có thể tới Tấn vương phủ tìm ta, ta nói lời giữ lời"
Thấy cậu bé vẫn cúi đầu tựa như đau đớn khó nhịn, ta không nói tiếp nữa, sai một thị vệ đưa nó đến y quán, ta e thương nhân kia sẽ quay lại trả thù. Bây giờ ta phải xây dựng hình tượng chính nghĩa, để ngày sau Hoa phủ lật xe lót đường.
Lúc lên xe ngựa, sau lưng dường như có một ánh mắt nhìn chằm chằm ta. Từ trước đến nay trực giác của ta luôn chính xác, lần theo cảm giác nhìn về một hướng, chỉ thấy cánh cửa sổ khép nửa của một tửu lâu, không một bóng người.
Đến Hoa phủ đã thấy hai người tóc điểm bạc đứng chờ ngoài cửa, nam phong độ nhẹ nhàng, nữ ung dung đoan trang.
Thấy chỉ có một mình ta xuống xe ngựa, bọn họ đều nhíu mày. Đây hẳn là Hoa Tương và Hoa phu nhân, nhìn tướng mạo trông không giống nhân vật phản diện chút nào.
"Trên đường vương gia có việc gấp cần xử lý, chốc nữa mới đến được" Ta mở miệng giải thích.
Sắc mặt Hoa Tương không tốt, phất tay áo không đợi ta đã đi vào trong phủ.
Lão già thối, tốt nhất ông đối xử với ta tệ thêm chút nữa đi, như vậy không cần chờ nữ chính xuất thủ ta đã vì việc nghĩa quên tình nhà trước rồi.
Hoa phu nhân đưa ta vào, ngoài miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm: "Thiển Nhi, đã gả được rồi nhưng con cũng đừng buông lỏng, chuyện hậu viện rất phức tạp. Điều kiện của Tấn vương tốt như thế, cứ cho là đã thành hôn thì vẫn có rất nhiều hồ ly tinh nhìn chằm chằm vị trí trắc phi. Con phải mau chóng sinh đích tử mới được, như vậy vị trí của con mới vững chắc..."
Aiiii, tam quan không hợp, ta cũng chỉ có thể yên lặng nghe.
8
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
