Chương 15 - Tỏ Tình
Chương 15: Tỏ Tình
Nhân lúc ta đang tự vui vẻ, đột nhiên Trọng Khê Ngọ quay đầu hỏi ta: “Nghe nói cầm nghệ của vương phi là đệ nhất kinh thành, không biết so sánh thế nào?”
...... Mẹ nó đúng thật là, sau sự xuất hiện của nữ chính, nam phụ đã bắt đầu làm khó ta rồi.
“Mục Dao châu ngọc đã đàn trước rồi, thần hổ thẹn bản thân không sánh bằng” Ta khẽ mở miệng, trưng ra vẻ xấu hổ nói.
“Vậy Tấn vương phi chuẩn bị lễ vật gì cho Hoàng huynh thế?” Trọng Khê Ngọ lại nhìn về phía ta, trong mắt tràn ngập sự hiếu kì.
Ngươi vẫn chưa xong phải không?
Ta nào có biết bọn họ sau khi nghe xong tiếng đàn của Mục Dao vẫn còn tâm trí để ý đến ta đâu, giờ ta biến đâu ra quà mừng cơ chứ?
Trọng Dạ Lan ngước mắt nhìn sang ta, làm ta phải nuốt câu ‘Ta chưa chuẩn bị gì’ vào trong bụng.
Vội vàng nhìn quanh khắp nơi, muốn tìm một vật nào đó, ánh mắt quét lên bàn ăn mắt chợt sáng lên, trong lòng đã có quyết định: “Hoàng thượng và vương gia chờ một lát, thần thiếp đi một lát sẽ trở lại ngay”
Cổ nhân đều có tập tục ăn mì trường thọ, bắt ta đàn ra ngũ âm thì không được, chứ để mà ăn một bữa cơm hạng nhất ấy mà, điều duy nhất ta có thể làm được là trổ tài nấu nướng. Tài năng này ta đã tự luyện ở thời hiện đại. Bận rộn gần nửa canh giờ mới vội vàng bưng một tô mì chạy tới.
Ta mỉm cười: “Thiếp tự biết khả năng mình có hạn, chỉ biết nấu một bát mì trường thọ cho vương gia, mong Vương gia chớ ghét bỏ, của ít lòng nhiều là chính”
Trọng Dạ Lan dường như vô cùng kinh ngạc, khuôn mặt ngày ngày luôn lạnh lẽo đã không còn không giữ nổi được nữa, chắc không ngờ ta lại tặng món quà chúc mừng ngoài dự tính như vậy.
Cuối cùng hắn vẫn ăn một miếng, nhìn ta nói một câu: “Vương phi có lòng rồi”
Vậy xem như đã xong, bây giờ trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.
“Tấn vương phi học trù nghệ từ bao giờ vậy? Sao trẫm nghe nói nữ nhi của Hoa Tương mười ngón tay không dính nước mùa xuân cơ mà?” Trọng Khê Ngọ hỏi.
Hắn thật sự muốn nhắm vào ta đấy ư?
“Cái này là thần lén học, muốn cho vương gia chút niềm vui bất ngờ”
Có lẽ lời ta nói vô cùng chân thành, nha hoàn Thiên Chỉ của ta chỉ nghĩ ta lén sau lưng các nàng chuẩn bị quà mừng, do đó hài lòng nhìn ta.
Có trời mới biết, sự thật là ta bị Trọng Khê Ngọ ép đến mức bất đắc dĩ.
Tốt xấu gì vẫn có một bát mì lừa dối qua ải, xem như không cần phải lo lắng chuyện quà cáp nữa. Trọng Dạ Lan rất nể tình ăn hết sạch bát mì, ánh mắt nhìn ta ngày càng dịu dàng.
Trong lòng ta hơi hồi hộp, trong truyện sau khi Hoa Thiển thành hôn lúc nào cũng không hiểu chuyện quấn lấy Trọng Dạ Lan, sống chết nghĩ đủ mọi mưu kế, mới khiến hắn ngày càng xa cách. Giờ đây ta lại khác một trời một vực so với truyện gốc, có phải ta nên học theo cách của Hoa Thiển ngày trước không?
Lúc đang suy nghĩ miên man thì bữa tiệc đã đến hồi kết, tiếng đàn của Mục Dao cũng không gây ra sự rung động mạnh như trong tiểu thuyết, lẽ nào do không có ta phù trợ nên mới không làm bật được sự ưu tú của nàng ta?
Trọng Khê Ngọ không hồi cung ngay, hai huynh đệ khó có được một buổi uống trà thưởng trăng, ta đành phải ngồi bên cạnh tiếp khách.
Có điều ánh trăng thời cổ đại rất sáng, có thể là do không có sương mai, nên giống như trong thơ cổ miêu tả, tựa như một viên ngọc trắng treo giữa trời không.
Đang ngẩn ngơ, bỗng nhiên nghe thấy thanh âm của Trọng Khê Ngọ: “Tấn Vương phi nghĩ gì mà chăm chú vậy?”
Ta quay đầu, phát hiện Trọng Dạ Lan không có ở đây, theo bản năng mở miệng: “Vương gia đâu?”
Trọng Khê Ngọ sững sờ, nói: “Vừa nãy ta và Hoàng huynh bàn chuyện bố trí bảo vệ thành, huynh ấy về thư phòng lấy bản đồ rồi, đợi lát nữa sẽ quay lại”
Ta đã ngây ngốc bao lâu? Sao chuyện gì cũng không biết vậy? Tên Trọng Dạ Lan này thật sự có chút quá đáng, bỏ đi mà không thèm nói với ta một câu.
“Xem ra câu chuyện của ta với Hoàng huynh không có ý nghĩa gì, nên ngươi mới ngẩn ngơ như vậy” Trọng Khê Ngọ lại cười.
Ta cười gượng, che đi sự xấu hổ: “Là thần phụ quá ngu muội, nghe không hiểu chuyện quốc gia đại sự của Hoàng thượng và Vương gia mới ngẩn người, vẫn mong Hoàng thượng thứ tội”
Khuôn mặt Trọng Khê Ngọ vẫn vương ý cười, thế nhưng ánh mắt lại sắc bén: “Ta xem Tấn vương phi là nữ nhi của Hoa Tương, xét thấy chắc ngươi rất có hứng thú với chuyện này mới nói”
Cái tên tiểu hoàng đế này làm trò chưa đủ sao, tại sao cứ mãi siết chặt Hoa phủ không chịu buông? Có lẽ do đang ở Tấn vương phủ - địa bàn của mình nên bản thân ta có thêm vài phần động lực: “Ơ, hoàng thượng nghĩ sai rồi”
Trọng Khê Ngọ không khỏi sững sờ, dường như không nghĩ tới ta lại trả lời dứt khoát đến thế, hắn lập tức phản ứng lại: “Tấn vương phi cảm thấy đây là Tấn vương phủ nên có động lực hơn sao?”
“Thần phụ không hiểu ý Hoàng thượng” Ta tiếp tục giả ngu, cười ngốc nghếch.
Sắc mặt Trọng Khê Ngọ đột nhiên trở nên lạnh lùng, khí phách hoàng đế tràn ngập trong đáy mắt: “Rốt cuộc ngươi có phải Hoa Thiển hay không?”
“Tất nhiên là thần” Ta phát hiện mình càng chột dạ thì thanh âm càng lớn.
Trọng Khê Ngọ không bị giọng ta dọa, hắn cười lạnh một tiếng, mở miệng: “Trước khi Hoàng huynh thành thân, trẫm đã gặp qua Hoa Thiển vài lần, nàng không muốn thấy nữ tử xuất hiện bên cạnh Hoàng huynh, chứ đừng nói đến chuyện sẽ vì nữ tử khác mà suy nghĩ trước mặt hoàng huynh”
Lòng bàn tay ta bắt đầu đổ mồ hôi, hắn dùng uy quyền dọa ta.
Ta giả bộ bình tĩnh: “Lời này lúc trước thần đã từng nói qua với Hoàng thượng, thiếu nữ và thê tử khác nhau rất nhiều”
Trọng Khê Ngọ nhíu mày, tiếp tục nói: “Ngươi nói ta nghe xem”
Ta thở dài một hơi: “Khi còn là nữ tử, phụ mẫu thần là nửa bầu trời, cho nên thần mới không chút kiêng kị thích Vương gia, vì xem ngài ấy là sự tồn tại duy nhất trong lòng ta, nên mới muốn có được tất cả sự chú ý của ngài ấy”
Ta dừng lại một chút, thấy Trọng Khê Ngọ không xen vào, ổn định lại tâm tình mới nói tiếp: “Thành thân rồi, thần phát hiện mình nhất định phải học được cách chống đỡ cả bầu trời, không thể chỉ mãi muốn một điều duy nhất. Cho nên, thần yêu Vương gia, nhưng không giống trước kia muốn chiếm ngài ấy làm của riêng nữa. Cũng chính vì quá yêu ngài ấy nên thần mới hiểu ra một điều, chỉ cần ngài ấy vui vẻ, chuyện gì thần cũng có thể làm được”
Ta không xấu hổ tuôn ra một tràng tâm tư, sắc mặt Trọng Khê Ngọ vẫn không có chuyển biến gì tốt đẹp, vẫn lãnh đạm như cũ, ta nhìn hắn, cố gắng không biểu hiện ra sự chột dạ của mình.
Bỗng nhiên hắn cười rạng rỡ, dung mạo sáng chói như nắng gắt vụt qua đáy mắt ta.
Hắn nghiêng đầu, nhìn sau lưng ta: “Những lời tỏ tình này quả thật khiến người nghe đỏ mắt, Hoàng huynh đã cảm động hay chưa?”
Ta cứng ngắc quay đầu, thấy Trọng Dạ Lan cầm một tờ giấy trong tay, đứng khuất nơi bóng tối trong đình.
Máu toàn thân chảy ngược lên tận đỉnh đầu, miệng đúng là phun shit mà!
Sống trên đời này 23 năm, ta chưa từng trải đời, nhân sinh lần đầu tiên gặp phải tình huống lúng túng thế này.
Quay đầu chống lại đôi mắt hờ hững của Trọng Khê Ngọ, ta muốn đập đầu vào cột đình chết tươi cho rồi.
Trọng Dạ Lan từng bước đi vào, sóng mắt rung chuyển như vừa trải qua một cơn địa chấn, ánh mắt Mục Dao đi theo sau cũng rối loạn. Theo lý giải của Hoa Thiển, chắc chắn cho rằng ta biết bọn họ đến đây nên mới cố ý nói ra mấy câu này.
Ta thật sự không cố ý đâu, nếu ta mà biết Trọng Dạ Lan đang nghe, có đánh chết ta cũng sẽ không biết xấu hổ nói câu kia.
Khi yêu một người tâm trí sẽ trở nên đần độn ngốc nghếch, vì không yêu không thương nên ta mới có thể thẳng thắn nói như vậy. Bởi vì không có tâm với Trọng Dạ Lan nên mới nói láo nói bừa, thế nhưng hình như cổ nhân không hiểu đạo lý này.
Đáy mắt Trọng Dạ Lan tràn ngập hổ thẹn, đoán chừng đang nghĩ đến chuyện từ ngày thành thân đến nay vắng vẻ quạnh quẽ ta, nói: "Nàng..."
Ta quyết đoán đứng lên, dùng khăn che mặt, ném một câu: "Thần thiếp nói xằng, thật sự thấy xấu hổ" sau đó nhấc chân bỏ chạy.
Khuôn mặt bị khăn che kín e rằng đã vặn vẹo đến nỗi không thể gặp ai, đúng mà mất hết thể diện mà!!! Đây không phải là điều ta muốn.
8
0
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
