ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 14 - Sinh Thần Trọng Dạ Lan

Chương 14: Sinh Thần Trọng Dạ Lan!

Thế nhưng ta vừa nhận, thói xấu của Hoa Thâm lại phát tác, chỉ thấy gương mặt béo ú của hắn cười nói: “Lúc nãy đi vào thấy thư phòng em rể có một nha hoàn, nhìn trông rất nhanh nhẹn, sao ta chưa thấy ở cạnh muội muội bao giờ nhỉ?”

Thư phòng của Trọng Dạ Lan?

Đó chẳng phải là Mục Dao hay sao? Trọng Dạ Lan thích an tĩnh, bên người có rất ít nha hoàn.

Hai kẻ ngốc này đang cảm thấy Hoa phủ chết còn chưa đủ nhanh hay sao? Dám ngó nghía nữ nhân của Trọng Dạ Lan?

🔥 Đọc chưa: Luận Xuyên Việt Nữ Đảo Rớt ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Ta nén giận nói: “Hoa Thâm, huynh thông não rõ ràng cho ta, ngay cả nữ nhân bên cạnh Trọng Dạ Lan mà huynh cũng dám nghĩ đến? Huynh không sợ làm liên lụy đến Hoa phủ, mất đầu?”

Hoa Thâm bị dáng vẻ nghiêm khắc của ta dọa đến rụt cổ, tranh thủ mở miệng: “Ta chỉ hỏi chút thôi mà, muội muội không cần tức giận, sao ta dám trêu chọc người bên cạnh muội”

Thấy ta vẫn không nguôi cơn tức, Hoa phu nhân vội vàng mở lời: “Thiển Thiển, ca ca con là vậy đấy, nói năng không suy nghĩ. Lại nói thêm, bên cạnh Tấn vương bắt đầu có nha hoàn rồi ư? Bắt đầu từ khi nào vậy....”

Mục Dao lớn lên ở biên thành, bởi vậy khi vào kinh thành từ trước đến nay vốn không thích tham gia những màn nịnh bợ giả tạo, cho nên bọn họ chưa từng gặp qua cũng là điều bình thường.

“Mẫu thân, việc bây giờ người nên làm chính là quản cho tốt con của người, chứ không phải muốn nhúng tay vào Tấn vương phủ” Ta không khách khí nói.

Hoa phu nhân có chút không nhịn được: “Ta đây không phải vì suy nghĩ cho con sao, con nổi giận cái gì...”

Nhìn thấy sắc mặt ta không tốt, Hoa phu nhân cuối cùng không nói nữa, để Hoa Thâm ra ngoài chờ, tránh lại chọc giận ta.

“Ca ca con tuy rằng hơi chậm chạp, nhưng vẫn luôn thật lòng đối tốt với con, có cái gì cũng muốn giữ lại cho con đầu tiên, ngay cả người làm mẫu thân như ta cũng không có đãi ngộ như thế” Sau khi Hoa Thâm rời đi, Hoa phu nhân lại nói tốt cho hắn.

Hoa phu nhân này thật sự đang thêu dệt hoa mỹ cho con trai của mình, nói hắn chậm chạp chính là đang biểu dương hắn.

“Năm đó lúc ta hoài thai con, Thâm Nhi chỉ mới 5 tuổi, mỗi ngày đều muốn đến xoa nhẹ bụng ta, lẩm bẩm con mau chui ra một chút, người làm ca ca như nó sẽ chăm sóc con thật tốt...”

Nghe không nổi Hoa phu nhân nói giúp tên quý tử kia, ta vội mở miệng cắt ngang bà ta: “Làm phiền mẫu thân nói lại với phụ thân vài câu”

🔥 Đọc chưa: Sủng Phi Của Pharaoh ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Hoa phu nhân mặt không hiểu gì nhìn ta, như không hiểu ta truyền lời nhanh đến vậy.

“Con đê ngàn dặm, sạt vì tổ mối”

Hoa phủ không nhất thiết phải vong, cũng không thể

nhanh đến vậy.

Sau khi Hoa phu nhân đi ta liền thư thả dưỡng bệnh, ngày ngày sưởi nắng mặt trời, nghe vài ba câu chuyện phiếm của nha hoàn, tự do tự tại khó có cơ hội thứ hai.

Đám nha hoàn thấy sắc mặt ta ôn hòa cũng không quá câu nệ.

Cái này cũng chẳng sao, Ngân Hạnh phụ trách thêu thùa thấy ta rảnh rỗi, càng chủ động bắt chuyện: “Vương phi đã nghe nói chưa, vương phủ mới triệu tập ít binh phủ”

“Thì sao?” Ta không hiểu hỏi lại.

Thúy Trúc nhanh nhảu cướp lời: “Binh phủ lần này có một người nhìn rất đẹp mắt, nha hoàn trong Vương phủ đều không nhịn nổi lén nhìn trộm”

Quả nhiên không phân biệt nữ nhân ở bất kì thời đại nào, đều tránh không nổi sở thích mê trai.

“Vậy sao? Tại sao ta không có ấn tượng gì?” Ta tò mò hỏi.

“Ngày tân binh mới nhập phủ, vừa hay vương phi đang đổ bệnh, mới chưa từng gặp tân binh mới đến” Ngân Hạnh đáp lời.

Mặt Thúy Trúc ửng đỏ, cười ngốc nghếch nói: “Vương phi gặp rồi không khen mới lạ, ta chưa từng thấy qua nam tử nào đẹp như vậy”

“Nhìn dáng vẻ thiếu kiến thức của các ngươi đi, chỉ là một tên nô tài mà thôi, ngoại hình dễ nhìn thì có tác dụng gì?” Thiên Chỉ bên cạnh khinh khỉnh nói.

Ngày trước em ấy đối xử với hạ nhân khác cực kì hà khắc, dưới nỗ lực dạy dỗ của ta mới xem như tốt hơn đôi chút. Tuy lời nói không phải là dễ nghe, nhưng cũng xem như không còn hà khắc như trước.

Ngân Hạnh và Thúy Trúc đã không còn sợ em ấy nữa, Thúy Trúc hoạt bát còn không nhịn nổi nhỏ tiếng phản bác: “Nếu Chỉ tỷ tỷ gặp rồi, nhất định sẽ không còn nói cái kiểu này đâu”

🔥 Đọc chưa: Thoát Tuyến Hiệp Nữ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Thiên Chỉ khinh khỉnh hừ một tiếng: “Ngươi tưởng ta giống các ngươi, thiếu hiểu biết như vậy sao”

Nhìn một đám nha hoàn ồn ào tranh cãi, ta không nhịn được bật cười.

Thời thanh xuân tươi đẹp biết bao, lúc ta tầm mười sáu mười bảy tuổi cũng hay tán gẫu với chúng bạn về một nam sinh nào đó, bàn tán xôn xao chết lên được. Tiếng cười đơn thuần vô tư khi ấy mới là đáng quý.

Chớp mắt đã đến sinh thần của Trọng Dạ Lan, trong truyện viết ngày sinh thần trùng với ngày giỗ của mẫu phi hắn, vậy nên hắn chưa từng tổ chức sinh nhật. Mà Hoa Thiển muốn làm hắn vui, âm thầm tổ chức yến tiệc ở Tấn vương phủ.

Đây cũng chính là lần đầu tiên Mục Dao và Trọng Khê Ngọ tương ngộ. Trọng Khê Ngọ vừa gặp đã trúng tiếng sét ái tình. Ban đầu ta còn định để hạnh phúc của nam nữ chính bớt chút lận đận, ngăn cản Trọng Khê Ngọ gặp nữ chính, nhưng bây giờ ngẫm lại, ta vẫn nên giả ngơ một chút.

Trọng Khê Ngọ khiến người khác khó mà nắm bắt, ta không dám động thủ làm chuyện dại dột. Trọng Dạ Lan lại cực kì khó đối phó, thôi thì xuôi theo sự phát triển của truyện đi, cho Trọng Dạ Lan một tình địch, để hắn có cảm giác nguy hiểm. Nếu Trọng Dạ Lan đặt trọn tâm tư lên người ta, đợi đến khi ta bộc bạch, nhất định hắn sẽ giận càng thêm giận.

Từ sớm Thiên Chỉ đã tìm một cây đàn có tiếng, muốn để ta tỏa sáng, ta nghe xong chỉ thấy tức cười không nói nên lời.

Trong tiểu thuyết Hoa Thiển là người tinh thông cầm kỳ thi họa, mà mấy cái này ta chẳng thạo cái nào. Vậy nên là.... ta đã có tính toán khác.

Vào ngày sinh thần Trọng Dạ Lan, ta dựa theo tình tiết truyền chuẩn bị một bàn đầy ắp món ngon, đợi tối hắn trở về.

Lúc hắn hồi phủ, bên cạnh bất ngờ có Trọng Khê Ngọ, ta đành hành lễ với một biểu cảm hết sức bất ngờ.

Trọng Khê Ngọ không mảy may muốn cho ta bình thân: “Hôm nay là sinh thần của Hoàng huynh, ta chỉ đến góp vui chút thôi”

🔥 Đọc chưa: Cựu Nhân Khốc ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Nhìn thì có vẻ hòa nhã đáng tin, nhưng từ sau cuộc chạm trán ở hoàng cung, ta không dám buông lỏng cảnh giác nữa.

Ba người chúng ta nhập tiệc, mới ăn được mấy miếng đã nghe tiếng Thiên Chỉ nhỏ giọng nói: “Vương phi, đồ đã chuẩn bị xong rồi”

Hai huynh đệ nghi hoặc nhìn ta, ta cười nhàn nhạt, mở lời: “Hôm nay là sinh thần của Vương gia, thần thiếp đặc biệt tìm một cây đàn có tiếng, muốn Vương gia vui vẻ”

Thiên Chỉ ở phía sau biểu lộ vẻ hài lòng, nhưng một giây sau nét mặt em ấy trở nên vô cùng cứng ngắc, bởi vì em ấy nghe thấy ta nói: “Từ lâu đã nghe danh tiếng đàn của Mục Dao vô cùng tuyệt diễm, thần thiếp cũng hết sức tò mò, không biết Mục Dao có thể vì Vương gia diễn tấu một khúc không?”

Trong tiểu thuyết là Hoa Thiển gảy trước một khúc, sau đó bắt đầu khiêu khích Mục Dao, người lớn lên ở biên thành, kết quả thua một cách thảm hại. Đã vậy ta sẽ tận sức thuận nước đẩy thuyền, phù trợ để nàng ta thành danh, đừng lấy ta ra làm bàn đạp là được.

Vừa dứt lời, Mục Dao quay qua nghi hoặc nhìn ta, dáng vẻ kia nhìn như ngờ vực ta hạ độc trên đàn, không dưng lại trải đường cho nàng ta như vậy? Trọng Dạ Lan cũng hoài nghi nhìn ta.

Thiên Chỉ sau lưng lại trưng ra vẻ mặt muốn xông lên lắc vai ta thật mạnh.

Có điều mọi người đều e ngại sự có mặt của Trọng Khê Ngọ nên không thể hiện ra ngoài, Mục Dao chỉ hành lễ một cái rồi bước đến bên cây đàn bắt đầu gảy.

Theo truyện, tiếng đàn của nàng ta không dễ nghe như tiếng đàn của nữ tử yếu đuối bình thường, mà mang theo tiếng hùng hồn của sắt thép, làm bản thân như tỏa ra khí thế anh hùng. Có lẽ vì gia tộc gặp phải chuyện bất bình nên tiếng đàn ấy có thêm mấy phần bi tráng, khiến người ta phải than lên thương tiếc.

Tóm lại truyện viết về tài năng này của nàng ta dài lắm, nhưng ta không nghe ra dù chỉ một chữ. Nhưng nhìn qua thấy sắc mặt hoảng hốt của Trọng Dạ Lan và đôi mắt dần sáng rực của Trọng Khê Ngọ, ta biết hẳn là không tệ.

Rất tốt, cứ theo tiểu thuyết là ổn. Trọng Dạ Lan, ngươi tỉnh táo lại cho ta, nhìn đi, bên cạnh ngươi bắt đầu có tình địch rồi kìa.

🔥 Đọc chưa: Nợ Tình Ngàn Kiếp Trả Một Lần ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Kết thúc khúc đàn, Trọng Khê Ngọ vỗ tay đầu tiên: “Người trong phủ của Hoàng huynh quả thật là ngọa hổ tàng long, một nha hoàn mà cũng có thể gảy được tiếng đàn hay đến vậy, thật là khiến người ta khen ngợi khôn xiết”

Ồ ồ, ngay lúc này được tận mắt chứng kiến nam chính nam phụ thủ bắt đầu khúc huynh đệ tương tàn, nghĩ đến thôi đã thấy kích động rồi.

Chung quy lại tiểu thuyết cũng chỉ là thú vui thôi, ta cũng không lo lắng chuyện bọn họ giành giành giật giật, suy cho cùng, thứ càng khó có được mới càng trân quý.

5

0

1 tháng trước

1 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.