Chương 13 - Hoàng Thượng Thử Ta?
Chương 13: Hoàng Thượng Thử Ta?
Nhưng mục đích của họ là gì? Thăm dò phản ứng của ta, hay là muốn mượn tay ta chèn ép Hoa phủ?
Ở đây gần một tháng xem cung đấu, ta cũng bắt đầu nảy sinh chút suy tư.
Ta ra vẻ vô cùng xấu hổ quỳ xuống: "Hồi bẩm hoàng thượng, đầu óc đại ca bị hư nên gia phụ mới có thể dung túng đôi chút, lơ là quản giáo huynh ấy, xin hoàng thượng trừng phạt thật nặng"
"Ồ?" Trọng Khê Ngọ nhướng mày nói: "Ngươi rất hiểu lý lẽ, vậy theo ý ngươi, trẫm nên xử phạt Hoa Thâm thế nào?"
Cố gắng nhéo mình một cái thật đau để chảy vài giọt nước mắt, ngẩng đầu lên nói: "Hoa Thâm là đại ca của thần phụ, cốt nhục chí thân, dù biết hắn làm sai nhiều chuyện nhưng lớn bé có trước sau, thần phụ thân là nữ tử, không biết nên xử trí thế nào. Hoàng thượng anh minh đại nghĩa tự có tính toán, thần phụ không dám ngông cuồng chỉ bảo"
Trọng Khê Ngọ nghe vậy thong thả nói: "Thường nghe Hoa Tương khen nữ nhi nhà mình độc nhất vô nhị, sao ngươi đứng trước mặt trẫm lại câu nệ như vậy?"
"Làm phụ mẫu, đương nhiên luôn thấy nữ nhi nhà mình là tốt nhất, khó tránh khỏi nói quá" Ta cúi đầu trả lời.
Nghe thấy một loạt tiếng bước chân, một đôi giày màu đen thêu kim tuyến dừng lại trước mặt ta, một cái bóng chồng lên người ta.
Thấy hắn cúi thắt lưng sát lại gần, ta vô thức muốn chạy. Đây là lần đầu tiên cảm nhận được sự áp bách của cấp trên, hoặc có thể nói đây là lần đầu tiên hắn thể hiện quyền uy trước mặt ta.
Quả nhiên nam phụ ấm áp là của nữ chính, còn ta chằng có gì trong tay.
Cố kiềm chế không nhúc nhích, hắn áp sát, vươn tay ra kéo tay ta lên, tay kia rút tấu chương trên tay ta để lại lên bàn.
"Tấn vương phi không cần khẩn trương như vậy, trẫm không phải muốn hỏi tội, chỉ muốn hỏi ý kiến của ngươi thôi” Trọng Khê Ngọ lại khôi phục vẻ ôn hoà như lúc đầu.
Nhưng bàn tay vẫn giữ chặt cánh tay vẫn cho ta cảm giác áp bách, ta thấy mình cười còn khó coi hơn khóc nữa.
Đột nhiên thanh âm chói tai của thái giám đứng bên ngoài vang lên: “Hoàng thượng, thái hậu nương nương truyền lời qua đây, nói rằng Tấn vương đến, đang tìm Tấn vương phi”
Lần đầu tiên ta cảm thấy thân thiết với cái tên Trọng Dạ Lan thế này, hận không thể bay ngay đến chỗ hắn, không tự chủ được thở phào một hơi. Chợt nghe Trọng Khê Ngọ khẽ cười một tiếng.
Trọng Khê Ngọ cũng không nói gì, buông cánh tay ta ra, nói: “Đi thôi, chúng ta vào cung tìm Thái hậu”
Trên đường đi không ai nói câu nào, đến cung Thái hậu, lúc nhìn thấy khuôn mặt của Trọng Dạ Lan ta thật sự muốn bật khóc.
Ta sai rồi, ta thật sự sai rồi, ta không nên chỉ vì muốn trốn tránh hắn mà lại tự ném mình vào hang hổ trong hoàng cung này. Trong tiểu thuyết hoàng thượng không có ý căm thù gì lớn đến như vậy với Hoa phủ, sao ta vừa xuyên vào chuyện gì cũng thay đổi vậy? Chính là cái kiểu càng đổi càng hỏng.
Nhìn thấy bộ dạng ta nước mắt rơi lã chã, hai mắt Trọng Dạ Lan lộ ra vẻ hoang mang, nhưng không mở miệng ngay.
Đến khi bước đến bên cạnh hắn, chuyên chú kéo kéo ống tay hắn, ta mới cảm thấy tâm hồn lơ lửng ban nãy đã rơi xuống.
“Tình cảm của Tấn Vương và Tấn vương phi tốt thật, thật làm người ngoài ghen tị” Thích quý phi lên tiếng cười.
Xét thấy trong đoạn thời gian này ta đang bồi dưỡng một nhân duyên tốt, các phi tần khác cũng phụ họa theo cười một phen.
Ánh mắt Trọng Khê Ngọ như lơ đãng nhìn xuống ống tay áo Trọng Dạ Lan, dừng lại một chút mới chuyển ánh mắt sang hướng khác, mở miệng: “Đã lâu không thấy Hoàng huynh ở trong cung, không biết khoảng thời gian này hoàng huynh đang bận chuyện gì?”
Trọng Dạ Lan một bên cười trả lời, một bên lặng lẽ nắm lấy tay ta dưới ống tay áo.
Bàn tay khoan dung ôm trọn tay ta, hắn tựa như biết ta đang bất an, dù không rõ nguyên nhân nhưng vẫn an ủi ta. Hốt hốt hoảng hoảng bước ra khỏi hoàng cung, ngồi trên xe ngựa ta vẫn cảm thấy tim đang đập thình thịch.
Trọng Dạ Lan lúc này mới mở miệng hỏi: “Trong hoàng cung có ai làm khó nàng không?”
Ta gượng gạo cười, đáp lời: “Không có”
Trọng Dạ Lan chau mày, hắn rõ ràng biết ta đang nói dối: “A Thiển, sao dạo này nàng cái gì cũng thích kìm nén lại trong lòng thế? Ngày trước có chuyện gì nàng cũng nói với ta”
Ta cúi đầu, không nói gì thêm.
Không rõ Hoa phủ trong lòng Hoàng đế là loại thế nào, khiến ta thực sự khó có thể an tâm. Trong truyện, Hoa phủ bị hủy trong tay nữ chính, hiện tại ta đã hóa giải mối thù sâu đậm giữa chúng ta, không cần phải “ngươi chết ta sống” nữa, thế nhưng tại sao Hoàng đế lại bắt đầu chú ý tới Hoa phủ? Có nghĩa là Hoa phủ nhất định phải mất, cho dù không có hận ý ngập trời của nữ chính thì cũng không tránh khỏi một vị hoàng đế tâm cơ không sáng tỏ.
Đây chẳng phải là lối thoát duy nhất của nhân vật phản diện hay sao? Tại sao... không ngờ vẫn chỉ có mình ta, dẫu biết ác giả ác báo, làm việc xấu thì phải chịu trừng phạt để mọi người hả hê, hà cớ sao lại đểmột người vô tội như ta đến chịu khổ?
Trong lúc bản thân đang suy nghĩ hỗn loạn, đột nhiên có bàn tay đặt trên đỉnh đầu. Ta ngẩng đầu, thấy Trọng Dạ Lan đang ngồi đối diện nhìn ta, tuy hắn nhìn vẫn không lộ biểu cảm, nhưng ánh mắt rất nghiêm túc: “A Thiển, sau khi chúng ta thành thân nàng dường như có rất nhiều tâm sự, nàng không muốn nói ta cũng không ép. Nàng chỉ cần biết có ta ở đây, nhất định sẽ bảo vệ nàng”
Lời bộc bạch của hắn cũng không thể làm ta cảm thấy nhẹ nhõm hơn, người mà hắn muốn che chở cũng không phải là ta, nếu như ngày sau hắn biết rõ chân tướng, ta cũng chỉ cầu ta có thể đi cùng hắn với tư cách bạn bè.
Sau khi về phủ, không biết là do bị dọa, hay là trong lòng đang rối loạn, toàn thân ta đột nhiên bắt đầu phát sốt. Có một lần ta cảm thấy bản thân phát sốt đến mức linh hồn như sắp thoát ra, tựa như quay về xã hội hiện đại có dòng xe tấp nập, sau đó tỉnh lại, vẫn là căn phòng tràn ngập màu sắc cổ kính này.
Mặc dù đợt này đổ bệnh nặng, nhưng cũng có chỗ hay, ta có thể lấy cớ không lui tới Hoàng cung nữa. Suy cho cùng ta siêng đi đến vậy, bị Hoàng thượng uy hiếp lại không đi nữa, như vậy quá mức tận lực rồi, lần này đổ bệnh thật sự đúng lúc.
Thái hậu vẫn cho người qua hỏi thăm, thấy ta bệnh đến mức khuôn mặt tái nhợt mới không triệu ta vào cung nữa. Cùng lúc đó ta mới phát hiện...thuốc ở thời cổ đại này sao mà đắng quá đi!!!
Ta ngày trước rất thích mùi vị đắng chát, ví dụ như mướp đắng, nhân hạt sen hoặc là cà phê, thế nhưng vị đắng của loại thuốc Đông y này thật sự làm người ta không thể chịu đựng nổi. Ta cũng rất thích mùi thơm trong thuốc, thế nhưng lần đầu tiên uống mặt ta hoàn toàn biến xanh, thiếu chút nữa nôn cả ruột lẫn gan ra ngoài. Từ đó về sau ta đều trộm đổ thuốc đi, vừa hay khiến bệnh lâu khỏi hơn một chút.
Dưới sự nỗ lực không ngừng nghỉ, ta thành công nằm triền miên trên giường bệnh nửa tháng.
Thời đầu đổ bệnh, Hoa phu nhân dẫn theo Hoa Thâm đến dò xét.
Nghĩ đến tên đầu xỏ khiến ta đổ bệnh, sắc mặt ta trở nên không tốt. Tuy bị ốm, nhưng ta vẫn luôn để Thiên Chỉ lưu ý tình hình bên ngoài, biết Trọng Khê Ngọ chưa để lộ điều gì với Hoa phủ ta mới an tâm, nhưng lại càng gia tăng ngờ vực, hắn đang mưu tính điều gì?
“Thiển Thiển, con đổ bệnh một trận, sao có thể gầy yếu đến mức này chứ?” Hoa phu nhân không nén nổi lo lắng.
Chung quy vẫn là người thân của Hoa Thiển, ta nén lại sự khó chịu trong lòng: “Mẫu thân chắc là đã lâu không gặp mới nhận định sai như vậy”
Hoa phu nhân nói dài dòng rất nhiều, Hoa Thâm chỉ ngồi bên cạnh không đề cập tới, Hoa phu nhân tán ngẫu dông dài một lúc lâu mới vào vấn đề chính: “Ta và phụ thân con cũng vì... chuyện trong cung, đi thăm họ hàng một tháng mới trở về, vừa về đã nghe thấy chuyện, ca ca con lại gây phiền toái cho con phải không?”
Ta chau mày, Hoa Tương đột nhiên từ chối giúp đỡ Hoa mỹ nhân, không tránh khỏi việc người trong tộc gọi ông ta trở về bàn bạc. Có điều ta không lo lắng, Hoa Tương xem ra cực kì có chính kiến, sẽ không lật lọng, hắn nhận định Hoa mỹ nhân đã có tâm làm phản, thà tin rằng có còn hơn không, sẽ không để lời người trong tộc dễ dàng lay động.
Đây cũng là chút bệnh nhỏ mà người thông minh dễ gặp phải, càng thông minh thì càng đa nghi, con gái của mình và cháu gái của em trai, ai xa ai gần, nhìn qua là thấy ngay.
Thấy ta không nói gì, Hoa phu nhân liếc qua Hoa Thâm, tên công tử ấy lập tức e thẹn bước tới chỗ ta, lấy từ trong lòng ra một hộp trang sức châu báu, nói: “Ta thấy từ khi muội muội bước vào Tấn vương phủ không có thêm trang sức, ta đặc biệt vì muội tìm một chút mang tới tặng”
Hoa phu nhân cũng ở bên cạnh phụ họa: “Thâm Nhi vẫn luôn nhớ đến người muội muội của mình, đi đến tiệm trang sức, đầu tiên phải ôm hết những thứ tốt, ngay cả người làm mẫu thân như ta cũng không có phần”
Nhìn hai người bọn họ một người hát một người múa, cuối cùng ta vẫn nhận lấy, tuy không thích, nhưng vẫn nên vì Hoa phu nhân mà để cho Hoa Thâm một chút mặt mũi.
4
0
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
