Chương 16 - Lại Trốn Nam Chính
Chương 16: Lại Trốn Nam Chính
Trọng Khê Ngọ, ngươi thân là nam phụ, tội gì phải làm khó ta, một nữ phụ sống không dễ dàng gì cơ chứ?
Liên tiếp vài ngày sau ta đóng cửa không chịu ra ngoài, còn phân phó nha hoàn không gặp kẻ nào hết. Mặc dù Thiên Chỉ không tán thành, nhưng thấy ta nghiêm khắc, em ấy đành nghe theo, ngăn Trọng Dạ Lan ở ngoài cửa.
Lúc không ngăn nổi nữa ta sẽ về Hoa phủ ở nhờ, Hoa phu nhân sợ hết hồn, cho rằng ta và Trọng Dạ Lan đang chiến tranh lạnh. Còn Hoa Thâm lại rất vui mừng, nói rằng hiếm có cơ hội có thể ngày ngày được nhìn thấy ta.
Ta cho rằng ta đã chịu được việc Hoa phu nhân hàng ngày nhắc đến người con trai trưởng, Hoa Tương lúc nào cũng thăm dò đa nghi, thêm tên Hoa Thâm động một tí lại tự đi tìm đường chết, nhưng ta đã lầm, ở đây hai ngày thôi mà ta đã chịu không nổi nữa rồi. Cái gia đình này thật sự quá đáng sợ, quả thật có thể mang lên bàn cân so sánh với mấy tổ chức bán hàng đa cấp.
Ta bất đắc dĩ quay về Tấn vương phủ, Trọng Dạ Lan dường như biết ta đang tránh hắn, chỉ nghĩ ta đang xấu hổ, vậy nên cũng không đến tìm ta, để ta tạm nghỉ lấy sức vài ngày.
Màn đêm buông xuống, ta tắm rửa qua loa rồi ngồi bên bàn đọc sách, cầm bút bắt đầu vẽ vời một chút. Bởi vì con người ta xưa nay trí nhớ không được tốt cho lắm, vậy nên có thói quen viết chuyện sắp xảy ra giấy, suy luận từng tình tiết một mới không quên được diễn biến.
Vừa viết bốn chữ "ngày lễ tế tổ", chợt nghe bên ngoài có tiếng ồn ào huyên náo. Ta dừng bút, để người bình thường tương đối lắm miệng Thúy Trúc ra ngoài xem sao. Nhưng lúc em ấy quay về lại dẫn theo một người, Trọng Dạ Lan. Đã mấy ngày trôi qua, ta đã không còn lúng túng như trước nữa, chào hắn giống như mọi ngày.
Trọng Dạ Lan nhanh nhẹn bước vào, thấy ta vội mở miệng nói: "Viện của A Thiển vẫn ổn chứ?"
Ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra: "Sao vậy?"
Khuôn mặt Trọng Dạ Lan hiện lên vẻ tàn ác: "Có một kẻ không biết trời cao đất dày, đêm hôm dám ngang nhiên xông vào Tấn vương phủ"
Hai mắt ta tỏa sáng, trong truyện có tình tiết này. Đêm nay người xông vào Tấn vương phủ chính là nam ba của chúng ta, Ngũ Sóc Mạc.
Hắn nghe nói nữ chính "bị nhốt" trong Tấn vương phủ lập tức chạy đến đây cứu người, kết quả lúc nữ chính do dự đã kinh động đến Trọng Dạ Lan, Ngũ Sóc Mạc đành chuồn đi trước, nửa tháng sau vào ngày lễ tế tổ hắn mới thật sự động thủ gây chiến.
Tốt lắm, tình tiết vẫn đi từng bước một nhịp nhàng, ta yên tâm rồi.
Trong truyện thời gian trôi qua rất nhanh, mà ta sống trong này ngày càng lười vận động, cứ như sự tồn tại của ta là để bổ sung vào thời gian trống. Vậy nên ta không biết ta thay đổi thế này sẽ khiến những tình tiết trong truyện xảy ra biến cố gì, thế nhưng nhìn trước mắt, xem ra vẫn chưa ảnh hưởng gì đến mạch truyện.
Thấy ta không nói gì, khuôn mặt Trọng Dạ Lan hòa hoãn lại, nói: "Vừa rồi qua đây thấy viện của nàng hình như rất vắng người, ngày mai ta sẽ phân cho các nàng thêm chút phủ binh"
Ta đang định nói không cần, đêm nay làm sao Trọng Dạ Lan đến đây được nhỉ? Nhìn một đám nha hoàn sau lưng hắn tràn đầy mong đợi nhìn ta, trong lòng ta không khỏi cảm thấy buồn cười. Đúng là con gái lớn, chỉ có nhố nhăng là tài.
"Được, ngày mai thần thiếp sẽ phái người đi tìm Kế quản gia" Ta đồng ý.
Trọng Dạ Lan nói xong không vội đi ngay, nghe chừng vẫn còn chuyện muốn nói, ta làm như không thấy nói: "Thần thiếp cung tiễn vương gia"
Trọng Dạ Lan nhíu mày một cái, cuối cùng cũng chịu gật đầu rời đi. Hắn vừa mới đi khỏi, đám nha hoàn kia ngay lập tức trơ mắt nhìn ta, ta nhịn không được cười ra tiếng, xua tan không ít nỗi bất an trong lòng.
"Đi đi, ngày mai các ngươi đi tìm Kế quản gia, mang người các ngươi muốn qua đây" Ta bất đắc dĩ lắc đầu nói với các nàng.
Các nàng vui đến nỗi sắp sửa nhảy cẫng lên. Ôi, tuổi trẻ thật tốt, lúc ta mười lăm mười sáu tuổi cũng thích một người, chỉ hận không thể sớm sớm chiều chiều nhìn thấy cậu ấy. Thời gian ấy đơn thuần đến vậy, mỗi lần tình cờ gặp nhau phảng phất là niềm hạnh phúc lớn lao nhất. Thật đáng tiếc, hiện tại ta là nữ nhân 23 tuổi, mặc dù khoác trên người bộ da của thiếu nữ mười bảy, thế nhưng tâm đã già rồi.
Với ta mà nói, bây giờ điều quan trọng nhất chính là bày bố thế trận trong ngày lễ giỗ tổ. Ta tiếp tục cầm bút phác hoạ từng hồi ức đứt đoạn. Tong truyện, trên đại điển nam ba Ngũ Sóc Mạc dẫn mấy kẻ che mặt phá rối một lúc, mục đích muốn mang nữ chính đi.
Trọng Dạ Lan không hiểu rõ tình hình dốc hết sức che chở Mục Dao, lúc bấy giờ nàng ta mới hiểu rõ lòng mình, không muốn bỏ đi nữa. Một phần cũng vì Trọng Dạ Lan đỡ mũi tên của Ngũ Sóc Mạc, đã hoàn toàn kéo hai người ra từ trong tầng sương mù dày đặc.
Ân cứu mạng ai dám khinh thường? Vậy nên người biết trước tình tiết như ta có lợi thế hơn, bất kể Hoa Thiển đã làm những việc xấu xa độc ác gì, ta đều có thể dùng chuyện này hóa giải tất cả. Nhưng ta đâu có ngu như vậy, vì Trọng Dạ Lan mà đỡ thay hắn một mũi tên? Ta định vào thời khắc mấu chốt sẽ ôm hắn lăn xuống đất một vòng, tránh được mũi tên của nam ba là được. Như vậy ta sẽ không cần phải chịu khổ, vả lại tự nhiên thân mang cái mác ân nhân cứu mạng. Trước đây Hoa Thiển lừa mình dối người, thật sự rất hiểm ác, nhưng nếu có ân tình ngay trước mắt, Trọng Dạ Lan có tức đến mấy cũng sẽ không ra tay với ta.
Thời gian, địa điểm, diễn biến nắm rõ trong lòng bàn tay, miếng ngon dâng đến tận miệng, cớ sao ta lại không ăn?
Bây giờ việc ta cần làm chính là tập luyện thường xuyên, rèn luyện sự nhạy bén. Thân thể này quá yếu ớt, ta phải cố gắng nhiều hơn mới được. Mỗi buổi chiều ta bắt đầu chạy quanh sân, thấy cả cái viện đầy nha hoàn trố mắt lên nhìn, nhưng dưới sự cảnh cáo của ta, các nàng không dám nhiều lời nữa. Chỉ có Lý ma ma đã lớn tuổi nên hay đau lòng nhắc nhở vài câu.
Dù gì đi chăng nữa, trong mắt ma ma, nữ tử phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, phải hiền lương thục đức. Còn ta ngày ngày xắn tay áo lên chạy bộ, thật sự đã khiến bà đau thắt tim gan. May mà trong viện chỉ còn ít nha hoàn và ma ma, gã sai vặt và phủ binh đều đứng ngoài canh chừng, nếu không có chuyện gì sẽ không tự tiện xông vào, vậy nên một lúc sau Lý ma ma nén giận, mặc kệ ta hồ đồ.
Chớp mắt một cái đã đến ngày giỗ tổ, trời còn chưa sáng ta đã bị kéo dậy trang điểm thay y phục. Chuyện này làm người yêu ngủ ta cảm thấy vô cùng đau khổ, nhưng chỉ cần nghĩ đến sau ngày hôm nay ta và Trọng Dạ Lan sẽ hoàn toàn thanh toán xong mọi ân oán nợ nần, ta lập tức vực dậy tinh thần.
Đại điển phải mặc phục sức của vương phi, áo choàng vừa dày vừa nặng, còn có một đống trang sức nhìn thôi đã thấy đau cổ. Trong lòng ta mặc niệm: Nhịn một chút nữa thôi! Một lần cuối cùng!
Đi theo Trọng Dạ Lan đến tế đàn, lúc tới nơi đã có không ít quan viên, xa xa thấy đám người Hoa Tương, ta khẽ gật đầu ra hiệu. Khoảng chừng một khắc đồng hồ sau, hoàng thượng và thái hậu sóng bước đến, vì chưa lập hậu nên thái hậu vẫn đứng bên cạnh hoàng đế.
Tiếp theo, hết thảy quan viên ngồi yên bị vào vị trí của mình, tình cảnh này khiến ta không nhịn được nhớ đến hình ảnh kéo quốc kì thời đại học, mọi người cũng đứng ngay ngắn ở vị trí của mình hát quốc ca. Trùng hợp thế nào tiếng người phụ trách buổi lễ vang lên, nghe chẳng hiểu đang nói hay đang hát, trong đầu ta hình ảnh kéo quốc kì ngày càng dung hợp.
Ta không nhịn nổi cười ra tiếng, thu hút những ánh mắt khác nhau của người bên cạnh, ngay cả Trọng Dạ Lan cũng nhíu mày liếc mắt nhìn ta. Ta lập tức mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, nghiêm túc đứng thẳng lại.
Ngay sau đó ta biết mình sai rồi, lễ giỗ tổ và kéo quốc kì chẳng giống nhau chút nào.
Có quốc kì nhà ai treo đến tận trưa không?
Đứng ngoài này ba cạnh giờ, ta không khỏi hoa mắt chóng mặt, may mà lúc trước kịp rèn luyện thân thể, nếu không... bây giờ ta đã ngất từ lâu rồi. Mãi đến khi mặt trời lên cao đến đỉnh đầu thì điển lễ mới kết thúc. Không biết có phải do ảo giác của ta hay không, người bên cạnh rõ ràng vừa thở phào nhẹ nhõm, xem ra người khó chịu không chỉ có một mình ta. Nhưng lúc này ta rất hứng khởi, trò hay sắp tới rồi.
10
0
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
