Chương 26 - Khách điếm Hồng Trần
Nhan Tinh bắt lấy con hạc, giọng có vẻ uất ức: "Chủ nhân, ngài quá đáng rồi đấy! Ngài không thể để một manh mối rõ ràng hơn sao?"
Con hạc vùng vẫy thoát khỏi tay nàng, vừa cười vừa nói: [Hahaha, xin lỗi, xin lỗi. Ngươi có thể coi như đây là bài kiểm tra đầu vào. Và đây, là phần thưởng của ngươi]. Dứt lời, giữa hư không, một lệnh bài bằng đá xuất hiện, khắc chữ "Nhan" màu xanh lá. Nhan Tinh nhận lấy lệnh bài, đoán đây là Tiểu Giới Thạch mà Cốc Lương Thiên Quân từng nhắc đến. Con hạc giấy sau đó tự bốc cháy, tàn tro kết lại thành dòng chữ giữa không trung: Chuyện còn lại, ta sẽ liên lạc với ngươi thông qua U Minh Điệp.
Tàn tro biến thành bụi, bay theo làn gió thoảng qua.
Nhan Tinh đưa một sợi thần hồn vào Tiểu Giới Thạch để nhận chủ. Khi nàng dùng thần thức kiểm tra, bên trong không gian hiện ra giữa một khu vườn rộng lớn rực rỡ ánh sáng từ những bông hoa phát quang đủ màu, một căn nhà gỗ nhỏ nằm yên bình, mái phủ rêu xanh, tường gỗ sáng bóng như vừa được lau dọn kỹ lưỡng. Bầu trời đêm bao la trải dài trên cao, không có ánh trăng, nhưng những vì sao lấp lánh cùng giải ngân hà tuyệt đẹp kéo dài như dải lụa bạc, khiến khung cảnh vừa thơ mộng vừa huyền ảo. Nhan Tinh sững sờ trước sự rộng lớn của không gian này, hoàn toàn khác biệt với Tiểu Giới Thạch của Cốc Lương Thiên Quân, vốn chỉ là một không gian bốn bề toàn trúc. Nàng nghĩ, có lẽ mỗi Tiểu Giới Thạch được tùy chỉnh riêng theo từng chủ nhân. Nhan Tinh thu lại thần thức, cất Tiểu Giới Thạch vào nhẫn trữ vật, rời khỏi con hẻm và hòa vào dòng người tấp nập.
Nàng đi đến một khách điếm tên Hồng Trần. Đặt sáu ngân phiếu lên quầy, nàng nói: “Sáu ngàn linh nguyên. Ta muốn thuê một phòng thượng hạng trong ba ngày.”
Chưởng quầy nhìn thấy sáu ngân phiếu còn mới tinh liền niềm nở: "Cô nương xin hãy đợi một chút, thẻ phòng của cô nương đây.”
Nhan Tinh nhận lấy thẻ phòng. Trong lúc đó, một tu hành giả khác tiến tới định thuê phòng, nhưng chưởng quầy lại lắc đầu: “Khách điếm đã hết phòng bình thường, hiện chỉ còn phòng thượng hạng.”
Nghe vậy, tu hành giả đành chán nản bỏ đi. Nhan Tinh quan sát thấy trong khách điếm có nhiều tu hành giả hơn thường lệ, tu vi thấp nhất cũng ở Ngưng Đan Cảnh. Trên người họ mang theo binh khí, pháp bảo phẩm chất cao. Nàng gõ tay lên quầy, tò mò hỏi: “Chưởng quầy, bình thường khách điếm cũng đông đúc thế này sao? Hay gần đây có sự kiện gì đặc biệt?”
Chưởng quầy đáp: “Cô nương từ nơi khác đến chắc chưa biết. Hai ngày nữa, Lăng Vân học viện sẽ mở Thương Huyền bí cảnh, và lần này đặc cách cho cả tu hành giả không phải học viên tham gia. Đây là một trong tứ đại Thượng Cổ bí cảnh, cơ duyên trong đó không ai cưỡng lại được, nên rất nhiều người đổ về để thử vận may.”
Thì ra là vậy”. Nhan Tinh tỏ vẻ không quan tâm, nhưng trong lòng đầy nghi hoặc. Học viện mở cửa bí cảnh cho người ngoài, chuyện này chưa từng có tiền lệ, rốt cuộc có mục đích gì? Nàng cảm ơn chưởng quầy về thông tin sau đó đi lên lầu 4, nàng lên lầu bốn, đi dọc hành lang tìm phòng. Vừa nhìn số phòng, nàng vừa lẩm bẩm: “… 415, 416, 417, 418. Tìm thấy rồi.”
Dừng trước phòng số 418, nàng nhìn lại thẻ phòng để chắc chắn. Sau khi xác nhận không nhầm lẫn, Nhan Tinh mở cửa. Bên trong, một thiếu niên tuấn tú đang cởi áo, để lộ cơ bắp săn chắc. Hai người bốn mắt nhìn nhau, không khí lập tức gượng gạo. Thiếu niên đỏ bừng mặt, nhanh chóng mặc lại áo, tiện tay cầm ly trà trên bàn, ném về phía nàng, lớn tiếng quát: “Ra ngoài.”
Nhan Tinh bắt lấy ly trà trong không trung, điềm nhiên hỏi: “Phòng của ngươi bao nhiêu?”
Thiếu niên nhìn nàng như kẻ ngốc: “Đương nhiên là 318.”
“Đây là phòng 418. Không tin, ngươi có thể kiểm tra”. Nhan Tinh dựa lưng vào cạnh cửa, khoanh tay, bình thản nói.
Thiếu niên hậm hực bước ra ngoài, định làm rõ để nàng phải xấu hổ xin lỗi. Nhưng khi nhìn số phòng trên cửa ghi rõ “418”, hắn ngẩn người. Tưởng mình nhìn nhầm, hắn dụi mắt một lần, hai lần… nhưng vẫn là 418. Khuôn mặt hắn chuyển từ xanh sang trắng, biểu cảm buồn cười khiến vài người xung quanh liếc nhìn với ánh mắt khó hiểu. Nhan Tinh khoanh tay, nhếch môi cười thầm: “Sao? Vẫn khẳng định đây là phòng của ngươi chứ?”
“Thiếu gia! Thiếu gia! Cuối cùng nô tỳ cũng tìm thấy ngài rồi!”. Một thiếu nữ chạy đến gần Nhạc Trường Ninh. Nghe cách xưng hô, rõ ràng nàng ta là tỳ nữ của hắn. Bảo Ngọc thở hổn hển, vội nói: “Thiếu gia, sao ngài lại lên đây? Phòng của chúng ta là ở lầu ba mà!”
Nhạc Trường Ninh lập tức đơ người, xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một cái lỗ mà chui xuống. Không nói thêm lời nào, hắn chạy vào phòng gom đồ, lí nhí một câu: “Xin lỗi vì đã vào nhầm phòng.”
Ngay sau đó, hắn nắm tay Bảo Ngọc, rời đi nhanh như một cơn gió. Trong vài giây ngắn ngủi, bóng dáng cả hai đã biến mất khỏi hành lang.
4
0
6 ngày trước
9 phút trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
