Chương 25 - Giải đố
Năm năm sau, Lăng Vân hoàng triều, Hoàng Đô
Một nữ tử vận lục y, đeo mặt nạ bạc che gần hết gương mặt, chỉ để lộ phần miệng. Nàng đứng xếp hàng trước cổng Hoàng Đô. Khi đến lượt kiểm tra thân phận, lính gác nhận lấy thẻ của nàng. Góc trên bên trái thẻ có dòng chữ nhỏ "Lâm Châu", góc dưới bên phải ghi tên "Nhan Tinh". Thấy không có gì bất thường, lính canh liền cho nàng thông qua. Vừa bước vào thành, Nhan Tinh đưa mắt nhìn quanh. Không khí nhộn nhịp, các cửa hàng và quầy hàng san sát như mê cung. Năm năm trôi qua, Hoàng Đô dường như đã thay đổi nhiều. Nhan Tinh cố tình giữ mái tóc và đôi mắt màu đen để tránh thu hút sự chú ý. Nàng đi lại như đang tìm kiếm ai đó. Trước khi xuất phát, theo lời của Cốc Lương Thiên Quân, chủ nhân hiện đang ở đây. Tuy nhiên, Hoàng Đô quá rộng lớn, khiến nàng không biết bắt đầu từ đâu. Bỗng, vạt váy của nàng bị ai đó kéo. Cúi đầu xuống, nàng nhìn thấy một tiểu nữ hài với hai má lúm đồng tiền, tay cầm xiên kẹo hồ lô, đôi mắt tròn xoe ngây thơ nhìn lên. Nhan Tinh mỉm cười dịu dàng, xoa đầu tiểu nữ hài: "Tiểu muội, muội tìm tỷ có chuyện gì sao?"
"Dạ, có một tiểu tỷ tỷ xinh đẹp nhờ muội đưa cho tỷ cái này. Nàng nói chỉ cần muội đưa đến cho tỷ thì tỷ sẽ cho muội tiền mua kẹo hồ lô". Tiểu nữ hài rút từ túi ra một phong thư đưa cho Nhan Tinh. Nàng mở ra, bên trong là một dòng chữ nhỏ, nét bút sắc sảo, không giống như được viết bằng bút lông: Hãy tìm liên hoa trên con hạc.
Nhan Tinh: “???”. Nàng thử giơ phong thư lên trời, thử truyền ma khí vào để kiểm tra, nhưng không phát hiện gì đặc biệt. Cuối cùng, nàng thở dài, lấy ra năm linh nguyên từ nhẫn trữ vật đưa cho tiểu nữ hài: "Cảm ơn muội, đây là tiền công của muội."
Tiểu nữ hài vui mừng nhận lấy, rồi lon ton chạy về phía một phụ nhân đang bán gạo, ôm chầm lấy người ấy và đưa số tiền mình kiếm được cho phụ nhân. Nhìn khung cảnh ấm áp, Nhan Tinh chỉ cảm thấy xa lạ. Ánh mắt nàng lạnh lại, không còn sự dịu dàng như ban nãy. Nhan Tinh rẽ vào một ngõ hẻm vắng, phát động thần thức kiểm tra xem có ai theo dõi không, rồi chìm vào bóng tối.
Linh kỹ được phân thành bốn cấp: Địa – Thiên - Huyền - Hoàng. Ám Ảnh Bộ thuộc Thiên giai, giúp tu sĩ ẩn thân trong bóng tối, khó bị phát hiện bởi kẻ mạnh hơn một cảnh giới. Nhan Tinh di chuyển giữa những cái bóng, dùng thần thức cẩn thận quan sát mọi chi tiết. Một canh giờ trôi qua, nàng đã lục soát khắp Hoàng Đô, trừ hoàng cung, học viện và khu vực của các gia tộc, nhưng không thấy dấu hiệu nào trên "con hạc". Mệt mỏi, nàng ngồi dựa vào tường, mở lại phong thư, lẩm bẩm đọc: “Hãy tìm ký hiệu liên hoa trên con hạc... Liên hoa trên con hạc...”
Đột nhiên, nàng nghĩ đến một ý tưởng táo bạo. Cốc Lương Thiên Quân từng nói, chủ nhân rất yêu thích làm kỹ nghệ. Lại thêm phong thư này hình vuông… Không chừng, "liên hoa trên con hạc" chính là gấp phong thư thành hình con hạc! Nhan Tinh bắt tay vào việc gấp giấy. Ngay khi hoàn thành, trên thân con hạc hiện lên ký hiệu giống liên hoa, sắc đỏ rực như lửa. Con hạc bỗng đập cánh bay lên, lơ lửng giữa không trung, đồng thời phát ra giọng nói nhí nhảnh: [Chúc mừng ngươi đã giải đố, A Nhan. Quả nhiên không làm ta thất vọng. Xem ra tên tiểu tử Cốc Tử dạy ngươi khá tốt!]
2
0
6 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
