Chương 27 - Nhiệm vụ đầu tiên
Nhan Tinh thờ ơ nhìn theo, không buồn để ý thêm. Nàng đóng cửa phòng lại, dùng ma khí khóa chặt cả cửa ra vào lẫn cửa sổ. Không dừng ở đó, nàng còn cẩn thận sử dụng trận bàn khắc hai trận pháp: Cách Âm Trận và Tỏa Linh Trận. Với hai trận pháp này, không ai có thể nghe trộm, xâm nhập, hoặc sử dụng pháp bảo để theo dõi nàng. Xong xuôi, Nhan Tinh mới yên tâm tháo mặt nạ bạc xuống, đặt lên bàn. Gương mặt nàng hiện lên vẻ trầm tĩnh nhưng mơ hồ ẩn chứa sự cứng rắn. Nàng ngồi lên giường, bắt đầu nhập định tu luyện.
Bỗng nhiên, một con bướm màu đen xuất hiện trong không trung, lượn quanh tầm mắt Nhan Tinh. Nàng mở mắt, thoáng kinh ngạc. U Minh Điệp? Nhan Tinh thầm nghĩ, không ngờ chủ nhân giao nhiệm vụ cho nàng nhanh như vậy. Con bướm đen nhẹ nhàng đậu lên ngón tay nàng. Hoa văn trên cánh bướm phát sáng, chiếu lên làn da mịn màng của nàng thứ ánh sáng nhàn nhạt. Một hình ảnh xuất hiện rõ ràng trong đầu Nhan Tinh, kèm theo đó là giọng nói quen thuộc của Bạch Vô Ưu vang lên: [Thương Huyền bí cảnh, tìm thứ đó cho ta. Chiếc vòng tay sẽ giúp ngươi.]
Nhan Tinh mở to mắt, lòng dâng trào kinh ngạc. Chủ nhân... đây là muốn nàng tham gia Thương Huyền bí cảnh? Trước khi nàng kịp suy nghĩ sâu xa, một chiếc vòng lắc tay bằng bạc đã xuất hiện trong lòng bàn tay tựa như từ hư không. Chiếc vòng nhỏ nhắn, được chế tác tinh xảo, gắn ba chiếc chuông bạc bé xíu với hoa văn khắc chìm tinh vi. Kỳ lạ thay, dù nàng lắc nhẹ chiếc vòng, chuông lại không hề phát ra âm thanh. Nhan Tinh chăm chú quan sát thêm giây lát, đôi mắt ánh lên vẻ kiên định. Không chút do dự, nàng đeo chiếc vòng vào cổ tay trái. Đôi môi khẽ mấp máy, giọng nói nhẹ như gió thoảng: “Tuân lệnh, chủ nhân.”
Đôi mắt nàng lóe lên ánh sáng đỏ quỷ dị, Nhan Tinh lấy Tiểu Giới Thạch ra, tiến vào không gian bên trong. Trên giường, nàng để lại một viên đá khắc chữ “Nhan”. Nàng biết rõ, trong hai ngày chờ đợi trước khi bí cảnh mở ra, mỗi phút giây đều quý giá. Vì vậy nàng không cho phép bản thân lười biếng dù chỉ một ngày.
Trong bóng tối tĩnh lặng, U Minh Điệp ẩn hiện như bóng ma, đôi cánh đen tuyền khẽ lay động. Nó bay lượn nhẹ nhàng trước khi đậu xuống đầu ngón tay của một nữ tử mặc váy dài đen trắng. Nàng ngồi trên mái nhà của Trường Sinh Điện — nơi hoàng đế trú ngụ. Mái tóc của nàng được búi cao, cố định bằng một cây trâm gỗ mộc mạc, trong khi đôi mắt bị che kín bởi một dải lụa trắng, tựa hồ nhìn thấu tất cả nhưng lại giấu mình trong bóng tối. Xung quanh nữ tử, những con U Minh Điệp khác bay lượn, ánh sáng lập lòe trên cánh như ánh sao lạc giữa đêm đen. Nàng cầm trong tay một vò rượu Dật Lạc Tửu, thứ rượu danh tiếng từ Vạn Dặm Lâu. Mái tóc bị gió đêm khẽ thổi tung vài lọn, gương mặt nàng hơi ửng hồng vì hơi men. Tựa như đang hưởng thụ giây phút yên bình hiếm hoi, Bạch Vô Ưu nhấp thêm một ngụm rượu, ánh mắt hướng về Hoàng Đô lấp lánh ánh đèn phía dưới. Nụ cười nàng nhẹ nhàng mà thâm sâu, như thể chờ đợi điều gì đó thú vị sắp tới: [Chà, xem ra bây giờ các nhân vật đều đã đầy đủ rồi nhỉ, vở kịch này chắc cũng đến lúc khai màn rồi. A Nhan à, đừng để ta phải thất vọng về ngươi.]
Nói rồi, nàng ngẩng đầu nhìn về phía Trích Tinh Điện—nơi ở của quốc sư hoàng triều.
2
0
6 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
