Chương 7 - Hiểu Lầm
Mái tóc dài đen nhánh bay phấp phới trong gió làm tăng thêm vẻ tuấn lãng cho Long Thần, gương mặt hắn vốn đã là vương bài miểu sát vô số thiếu nữ, sau khi trọng sinh lại càng thêm hấp dẫn mị hoặc. Nhìn bề ngoài không hề khác với Phong Dật Vân, nhưng khí chất sinh ra từ cơ thể lại không đồng nhất, tuy cả hai đều có cỗ bá khí vương giả, tuy nhiên Phong Dật Vân lại nhiều thêm vẻ thần bí quỷ dị, còn Long Thần thì hư vô phiêu miễu, giống như tiên nhân ở trên thượng giới hàng lâm phàm trần vậy.
Vương Tử Khiêm quỳ gối trên đất, choáng ngợp hồi lâu mới mở miệng nói ra được một câu.
- Đại nhân, đã tìm được kẻ hạ độc!
Long Thần không quay đầu nhàn nhạt hỏi lại.
- Là nàng sao?
- Ngài... Vâng!
Vương Tử Khiêm kinh ngạc ngẩng đầu lên, định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, hai tay gắt gao nắm chặt thành quả đấm, trong lòng cực kỳ hối hận... Trước khi nữ nhân kia hành động, hắn đã nhận ra được điểm bất thường, nhưng cuối cùng bởi vì quá tin tưởng nàng nên...
Lúc này giọng nói của Long Thần chợt vang lên.
- Ngươi đang tự trách sao?
Vương Tử Khiêm trầm mặc không nói, mặc nhiên thừa nhận.
Long Thần không tỏ vẻ gì nói tiếp.
- Thuộc hạ của ta một khi thất bại kết cục chỉ có một chữ chết, bất quá sai lầm chưa hẳn là thất bại. Cơ hội của ngươi.. vẫn còn.
Nói xong hắn quay đầu bước qua người Vương Tử Khiêm, hướng chân núi đi xuống.
- Đi thôi, đi nghe thử xem nàng ta trăn trối cái gì.
Thân hình Vương Tử Khiêm kịch liệt run rẩy, không lâu sau bỗng dưng ngừng lại, hắn quay đầu về phía Long Thần dập mạnh xuống, trong lòng thầm hạ quyết tâm mà sau này thay đổi cuộc đời hắn.
...
Hai người sóng vai nhau đi tới trước một cái doanh trại, nhìn qua rất sơ sài, đoán chừng là vụng về dựng lên để sống tạm bợ một hai ngày.
Những tên lính gác trông thấy Long Thần hai người đi vào lập tức hành lễ, đám người bên trong cũng là tương tự, rối rít tránh sang hai bên nhường đường cho hai người đi qua.
Từ đằng xa, một nam tử mái tóc đỏ rực vội vàng chạy lại, tới trước mặt Long Thần cúi đầu hành lễ thật sâu một cái.
- Đại nhân, nữ nhân kia đã bị chúng ta trói lại, đang chờ ngài tới để đưa ra phán quyết cuối cùng.
Long Thần gật gật rồi dẫn đầu đi vào.
Đằng sau doanh trại là một bãi đất trống to lớn, trung tâm bãi đất trống lúc này dựng lên hai cây cột gỗ, ở chính giữa trói chặt một thiếu nữ dáng người nóng bỏng, bởi vì nàng rũ đầu xuống nên không thể nhìn được khuôn mặt, có điều từ dáng người trước lồi sau lõm kia có thể đoán ra nàng tuyệt đối là một đại mỹ nhân.
Trường bào thời cỗ đại màu lam nhạt kéo lê dưới đất, trông rất dơ bẩn, cả chiếc áo trắng bên trong cũng nhiễm đầy máu tươi, khung cảnh thê lương khiến người ta thương tiếc không nỡ nhìn.
Nghe có tiếng bước chân đi tới nàng cũng không có phản ứng, nhưng tới khi nghe thấy giọng nói lãnh đạm quen thuộc kia nàng liền mạnh mẽ ngẩng đầu lên.
- Lãnh Nguyệt!
Cặp mắt xếch xinh đẹp nhìn chằm chằm vào từng đường nét gương mặt thân quen của Long Thần, trong thâm tâm thiếu nữ không hiểu tại sao lại thở ra một hơi dài nhẹ nhỏm, hắn rõ ràng không gặp vấn đề gì cả...
Thiếu nữ cứ ngẩng đầu nhìn Long Thần không chớp mắt, không có ý định mở miệng nói chuyện.
Long Thần gọi tên mình, là hai từ rất đỗi quen thuộc trong ký ức, nhưng hiện tại giọng điệu của hắn lại lạnh lùng vô cảm đến kỳ lạ, cũng phải thôi, chính nàng gây ra tất cả, đẩy hai người đến tình cảnh như ngày hôm nay. Nếu hỏi nàng có hối hận hay không, không cần suy nghĩ, nàng nhất định sẽ nói có, một cỗ cảm giác chua xót dâng lên trong lòng.
Lãnh Nguyệt vốn tưởng câu tiếp theo của Long Thần sẽ là mắng chửi hoặc là sai người giết mình, bởi vì giữa họ không còn chuyện gì để nói nữa, tất cả sự thật đã phơi bày ra đó rồi.
Nhưng là...
- Nàng hận ta nhiều vậy sao?
Lãnh Nguyệt chỉ cảm thấy trái tim nằm trong lồng ngực như bị bóp chặt, cơ thể đã kiệt quệ không ngừng run rẩy lên, hốc mắt đỏ bừng tràn ngập lệ tuyến.
Đừng nhìn bề ngoài Long Thần lãnh đạm vô tình, thật ra sâu trong lòng hắn cũng không hề nhẹ nhàng chút nào, cả đám Vương Tử Khiêm sau lưng hắn cũng nhận ra được điều này.
Tám năm qua, Lãnh Nguyệt vẫn luôn đồng hành cùng Long Thần trong mọi hoàn cảnh, nàng là người hắn gắp được đầu tiên sau khi bế quan tu luyện xong, cũng là người đầu tiên mà hắn quyết định mở rộng tấm lòng để nghênh đón.
Cùng nhau trải qua sinh tử, cùng nhau hưởng thụ tư vị vui vẻ khi cướp được đồ tốt, cùng nhau giết người... Có thể nói, trong mắt người ngoài họ là keo sơn tình lữ, đồng thời trong lòng hai người họ cũng là như vậy.
Thế nhưng, để một nữ nhân đang trong tình yêu mật ngọt lại có thể ra tay hạ sát thủ với tình lang thì cần phải có bao nhiêu hận thù? Thậm chí nếu có người nghĩ rằng ngay từ đầu nàng làm mọi thứ để tiếp cận được Long Thần thì vẫn có cơ sở để thể tin tưởng đấy.
Một câu hỏi đơn giản của Long Thần đã nói rõ hết thảy uẩn khúc trong lòng hai người.
Nước mắt chảy dài trên gương mặt xinh đẹp, có một ít chảy vào miệng Lãnh Nguyệt.
Hai người trầm mặc, cuối cùng Long Thần bỗng nói ra một câu.
- Kế hoạch của nàng đã thành công, ta quả thật bị trúng độc... hơn nữa không thể giải.
Lần này không chỉ Lãnh Nguyệt, mà cả đám Vương Tử Khiêm cũng giật mình trợn trừng hai mắt. Không thể giải? Nói như vậy là...
Không đợi mọi người kịp phản ứng, Long Thần vung tay, hai sợi dây trói Lãnh Nguyệt lập tức đứt lìa.
Đoạn hắn quay lưng nói.
- Tử Khiêm, di dời tổng bộ đến Vân Nam đế quốc, tự mình lựa chọn thành trì phù hợp rồi báo ta biết, ta muốn đến Vân Nam học viện một chuyến... Còn sự tình của Lãnh Nguyệt các ngươi không cần để ý tới nữa, kể từ bây giờ nàng được tự do...
Vương Tử Khiêm không thể làm gì khác hơn là gật đầu, ánh mắt căm tức nhìn lướt qua Lãnh Nguyệt, bất quá nàng không để ý tới, không biết lấy sức lực từ đâu ra chạy vọt đến trước mặt Long Thần, hai tay giang ra chặn lại không cho hắn đi tiếp.
Long Thần thuận theo, đứng lại nhìn chằm chằm Lãnh Nguyệt, chờ xem nàng muốn nói cái gì.
Lãnh Nguyệt liên tục hít sâu mấy hơi, càng hít sâu nước mắt chảy ra càng nhiều, bộ dạng thương cảm đến cực điểm. Qua một lúc lâu nàng mới mở miệng nói được một câu, giọng nói run run hữu khí vô lực.
- Huynh...huynh nói cho ta biết, bọn họ...có phải do huynh giết hay không?
Toàn trường lặng ngắt như tờ, im lặng chờ câu trả lời của Long Thần, gã tóc đỏ vừa rồi ra tiếp đón Long Thần cắn răng định tiến lên mắng Lãnh Nguyệt, vẫn là bị Vương Tử Khiêm ngăn cản, hắn đánh đánh mắt ý bảo không nên can thiệp.
Bên kia, Long Thần vốn định mặc kệ nàng nhưng rồi lại thấy ánh nhìn trông chờ kia, nội tâm không nhịn được mềm nhũn, "hay là thôi đi...cũng đã sống lâu như vậy rồi, còn chấp nhặt với tiểu nha đầu hành động thiếu suy nghĩ, nếu để đám gia hỏa kia biết còn không phải là cười chết ta sao? Hơn nữa, nàng còn là nữ nhân của ta a..."
Nghĩ tới nghĩ lui Long Thần quyết định tha thứ cho nàng một lần này, tuy nhiên sẽ không đơn giản bỏ qua...
Hắn nói.
- Ta nói không, nàng sẽ tin sao?
"Nàng sẽ tin sao?" Đúng vậy, ngay từ đầu vì sao Lãnh Nguyệt nàng lại không lựa chọn tin tưởng Long Thần mà đi tin vào lời Luân Đấu nói, ngấm ngầm hạ độc thủ với Long Thần? Hắn dễ dàng không truy cứu nàng, thái độ bình tĩnh kia... Phải chăng hắn đã sớm biết tất cả nhưng vẫn cố tình để mình hạ độc thành công?
Lãnh Nguyệt chợt cảm thấy khó thở, nghĩ đến việc chính mình không tin tưởng vào con người Long Thần, nàng lại càng áy náy, hối hận, giằng xé đến cùng cực. Nàng không cách nào nghĩ ra được một lý do để tha thứ cho mình, tại sao đến khi người ta nhận ra sai lầm thì hết thảy mọi thứ đã quá muộn? Long Thần đã trúng độc không thể chữa khỏi, độc dược do Luân Đấu phối lợi hại như thế nào nàng biết rất rõ ràng.
Vãn hồi được nữa sao? Không, tất cả đã quá muộn màng rồi...
Nhìn Lãnh Nguyệt ngây ngốc nhắm chặt hai mắt, cảm thụ cỗ bi thương sâu đậm chầm chậm tỏa ra từ nàng, mọi người xung quanh không còn chút gì hận ý nữa, có chăng là sự thương hại, tiếc nuối... Nếu Lãnh Nguyệt lý trí hơn, suy xét mọi việc kỹ càng thì kết quả đã khác.
Có lẽ nàng vẫn còn là một thiếu nữ, trải qua đau thương mất mát quá trầm trọng nên đã dẫn đến huy nghĩ không thấu đáo, tin lời kẻ gian, rốt cuộc nàng đáng trách nhưng cũng rất đáng thương.
Đến khi mọi người đã rời khỏi doanh trại, Lãnh Nguyệt vẫn chưa rời khỏi được nội tâm giằng xé tuyệt vọng, mãi tới giữa trưa nàng mới dần dần khôi phục tinh thần, đồng thời trong đầu cũng dấy lên một ý nghĩ điên cuồng.
- Long Thần, huynh yên tâm, muội sẽ đi cùng huynh hết quãng thời gian còn lại... Huynh ở nơi nào muội sẽ ở nơi đó, huynh mất rồi muội sẽ xuống địa ngục tìm huynh.
Nói tới đây, hai mắt Lãnh Nguyệt tối sầm, thân hình mảnh mai đổ ập xuống đất ngất đi, thân thể của nàng vốn kiệt quệ, lại chịu đựng thêm đả kích tâm lý nghiêm trọng, ngất xỉu là bình thường, nếu không ngất mới khiến người ta lo lắng.
Cách đó không xa, Long Thần bước ra khỏi lùm cây, ánh mắt nhìn Lãnh Nguyệt nằm trơ trọi trên nền đất nóng bỏng tràn ngập thương tiếc, hắn bước nhanh tới bế nàng lên, tiến vào trong lều trại đặt nàng lên giường, sau đó tự tay chuẩn bị một ít thuốc chữa thương và đại bổ hoàn.
Vương Tử Khiêm bên cạnh đứng nhìn không khỏi cảm thấy cay cay sống mũi, lựa chọn đi theo người đàn ông này là phúc vận của Lãnh Nguyệt... và cả của hắn nữa.
143
4
1 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
