Chương 8 - Tiểu Cơm Trắng
Thanh toán xong, cô vẫy tay chào Địch Uyên cùng Trương Giới rồi chạy đi. Lúc này, Địch Uyên mới khôi phục lại vẻ mặt đầy cao ngạo cùng trầm tĩnh, nhìn bóng lưng kia dần dần nhỏ đi. Rồi một người đàn ông khác từ trong bước ra, thân mình cao to vạm vỡ với nước da nâu sẫm, mặc cái áo thun đen cùng quần thể thao, mái tóc được cắt tỉa 3 phân ngắn gọn màu bạc lộ vầng trán cao, màu mắt sang băng lạnh u ám. Bước đến bên cạnh Địch Uyên:
-Sao? Có cần điều tra thân thế kĩ càng không ?
-Không cần. – Địch Uyên âm trầm một hồi rồi bổ xung thêm – Không có hại.
Người đàn ông kia gật gù, cũng không hỏi nữa, người kia tên Uông Tào, là người cùng xông pha với Địch Uyên khi còn rất trẻ, hai người vừa là cấp trên cấp dưới, lại giống như bạn bè. Uông Tào rất tin tưởng khả năng của ông chủ nhà mình, ngược lại Địch Uyên cũng rất tin tưởng giao việc cho Uông Tào.
Uông Tào lười nhác đi vào bếp, không có vẻ nghiêm túc khi nãy, lớn tiếng gọi Trương Giới:
-Trương Giới, tao muốn ăn cá chua ngọt!
Trương Giới đứng rửa rau, nghe Uông Tào nói mà đầu anh nổi đầy gân xanh:
-Mẹ kiếp! Làm thì đ*o làm, lúc nào cũng ăn ăn ăn!
-Thì bố mày có biết làm đâu …– Uông Tào vớ quả táo trong túi, vừa nhai vừa nói, vẻ mặt rất đói đòn.
-… - Trương Tào máu dồn lên não mà không biết làm gì, lại nhìn phía ngoài tiệm liền thấy Địch Uyên vẫn ngồi thơ thần nhìn ra ngoài, mà cô gái kia đã đi được một lúc rồi.
-Uông Tào, mày nhìn xem có phải sếp tương tư rồi không?
Uông Tào nhìn theo hướng mắt của Trương Giới, động thái lười biếng lắc đầu:
-Rất đáng, không phải người xưa hay nói anh hùng khó qua ải mĩ nhân sao, huống chi ông chủ đã sắp 31 rồi, muốn tìm người bạn khác giới không có gì lạ.
Trương Giới híp mắt nhìn Uông Tào, thở dài châm chọc:
-Ồ. Sếp sắp 31, mày cũng không kém 30 bao xa nữa đâu, mà còn chưa cái mống nào.
-Làm như mày còn xuân lắm nhể.
-Mẹ nó, câm mồm, tao vẫn là thanh niên tâm hồn 2 mươi mấy được các chị em mê mẩn đấy!
-Thế cái mống chị em mê mẩn mày đâu?
-…
Cả hai người nói chuyện một hồi rồi lời qua tiếng lại bắt đầu cãi nhau.
Địch Uyên ngồi ngoài, không nhanh không chậm cầm lấy điện thoại đang đổ chuông, gạt sang nút nghe. Người trong điện thoại nói một hồi, ánh mắt anh xanh thẫm ánh lên vẻ chán chường, giọng điệu lười nhác :
-Đã mang tâm tư phản bội thì phải lãnh được hậu quả,cứ làm như thường đi.
Nói rồi nhàn nhã dứt máy, chẳng bao lâu lại thấy người nữa gọi đến, trên màn hình ghi chữ A Phạn, Địch Uyên liền nhấc máy nghe luôn:
[ Alo, anh hai, em muốn về nước quản cái tòa kia thử chơi!]
-Đã hỏi ba chưa?
-[ rồi rồi, ba đồng ý rồi!]
-Đừng có nói bậy, ba sẽ không đồng ý mấy chuyện này.
-[ à… thì… em có viết thư để lại cho ba rồi, yên tâm đi]
-Không được.
-[ ai ya, làm sao đây~… máy bay hạ cánh rồi. mai em qua chỗ anh chơi, tạm biệt anh hai, gọi điện chỉ để báo anh một tiếng thôi!]… tút… tút…
Địch Uyên ném điện thoại xuống bàn, tay day day thái dương. Uông Tào đi ra, tay cầm theo lon bia lạnh:
-Thằng cu con lại gây chuyện rồi ?
Địch Uyên thở dài, não nề :
-Nó về nước rồi, chắc mai sẽ qua đây. Uông Tào, sắp xếp người đi theo nó đi.
-ừm… mà về nước làm gì vậy?
-Hẳn là muốn thoát khỏi ông già (lão ba) .- nói đoạn lại như nhớ ra cái gì, đôi mắt híp lại tiếp tục nói – …. Mà ông già vừa xử xong lão cáo già kia (ý chỉ chú ba- em trai của ba Địch Uyên), hẳn lực lượng ngầm vẫn còn, kêu người dọn hết đám nằm vùng kia đi. Không thể để thoát một tên.
Giọng nói Địch Uyên thản nhiên như đang nói chuyện đi mua rau mua hành ngoài chợ, trên mặt lại tràn ngập vẻ phiền toái.
Anh tựa đầu vào ghế, nhìn lên tràn nhà lại nhớ đến dáng vẻ tươi cười của người khách vừa về, nghĩ lại thấy hài hước, cô cười lên liền tỏa ra luồng sáng âm u, thật giống như mẹ anh lúc bắn chết mấy ả đàn bà ca vũ lượn lờ leo giường ba, thật có cảm giác run run như tu la đòi mạng, cái mặt không cười của cô thì lại lạnh lùng không hồn như như búp bê sứ nhưng đôi mắt thì lại phản chiếu mọi sự tốt đẹp trên đời, tính cách vô tư thẳng thắn lại rất biết cư xử. Anh chưa từng thấy ai có vẻ ngoài đối nghịch nhau từng tấc mà vẫn không làm anh thấy chán ghét vậy. Trong tâm bỗng nổi lên ý muốn tìm hiểu cô nhưng anh cũng không vội, có cảm giác như hai người ko lâu nữa liền gặp lại.
Tôn Vãn lái xe về nhà, quả nhiên dạo này đều không thấy Tôn Bạch Diễn về nhà, nghe người giúp việc đều nói Tôn Bạch Diễn mấy ngày nay đều đến công ti tăng ca, nãy vừa về lấy tài liệu lại vội vàng đi. Tôn Vãn liền cẩn thận nhớ lại chi tiết trong cuốn tiểu thuyết xem có sự kiện gì đặc biệt xảy ra không, kết quả cũng không có đoạn nào nói về công ti DW cả, chỉ nói qua công ti ngày một vững mạnh cho đến khi Tôn Bạch Diễn tức giận Tôn Vãn rồi tách hộ khẩu, bỏ họ Tôn, đến công ti cũng đem tách ra, đặt lại tên Bạch thị, đương nhiên dưới sự xui khiến của Viên Giai Giai, Tôn Bạch Diễn đã sớm đem Tôn thị biến thành cái vỏ rỗng, nhân tài đều chạy qua Bạch thị làm hết, lợi nhuận đầu tư cũng lấy hết cho Bạch thị, còn nợ nần thì đẩy lên Tôn thị, cứ như thế không chống đỡ được liền phá sản.
Nói ra lại thấy bực, lúc cô đọc truyện không có bức bối như khi bị hóa thành nhân vật trong truyện , trước đó, ông nội Tôn nghe Tôn Bạch Diễn đem công ti tự ý tách ra, ông tức giận đến gặp Tôn Bạch Diễn nhưng không thấy , lại nói chuyện phải Viên Giai Giai, ả lại đem chuyện này xuyên tạc nói cho Bạch Diễn, hắn tức tối gửi thư đoạn tuyệt đến cho nội Tôn,ông đau lòng lại sốc, cứ thế bệnh tim đột phát qua đời. Nợ nần mà Tôn gia gánh quá đỗi lớn, ba mẹ Tôn không làm gì được đành tìm Bạch Diễn xin tha thứ. Cô nhớ rất rõ ràng, lúc đó Bạch Diễn yêu Viên Giai Giai đến điên rồi, bắt Tôn Vãn đến trước mắt ả dập đầu xin tha, tất nhiên Tôn Vãn vì gia đinh vẫn làm như lời Bạch Diễn nói nhưng… trớ trêu cái gương mặt cô không thể biểu hiện được cái gọi là xin tha thứ thế là Viên Giai Giai không đồng ý, Bạch Diễn trực tiếp bắt cô quỳ xuống hôn mũi giày Viên Giai Giai, lúc này Tôn Vãn không chịu được nữa liền hung hăng chửi rủa rồi chạy đi. Tôn gia bị Bạch Diễn đuổi về nói sẽ trả một nửa số nợ coi như ơn nuôi dưỡng, cùng với số tiền bảo hiểm của ông nội Tôn, bán luôn mấy căn biệt thự , vậy là miễn cưỡng trả được gần hết nợ, chỉ còn số dư nhỏ, hai ông bà để lại một chút mua cho Tôn Vãn một căn nhà nhỏ bình dân rồi cùng nhau rời xa nhân thế. Cứ thế bi kịch của Tôn Vãn trong chuyện nối tiếp nhau mà tới.
Tôn Vãn của bây giờ nhất định không thể để chuyện như vậy xảy ra, rơi vào cái cảnh nhục nhã như vậy, cô đâu nào chịu được. Nhớ đến mấy cái giấy tờ nhà đất được tặng qua mấy năm sinh nhật, để đó không bằng mang ra cho thuê hoặc kinh doanh gì đó kiếm lời dưới danh nghĩa cảu bản thân, cũng kiếm được đáng kể. Nghĩ là làm, Tôn Vãn chạy bạch bạch lên phòng, mở máy tính tìm cách chuyển giao kinh doanh mấy khu biệt thự.
Nháy mắt vài cái đã hơn 9h tối, cô đã dặn người giúp việc không nấu cơm tối, một mình cô cũng chẳng muốn ăn. Nhưng cái bụng lại không ngừng biểu tình bằng những tiếng rên la đau khổ, Tôn vãn đành lết xác khỏi căn phòng, chùm cái áo mỏng ra ngoài ăn nhẹ, dù đây là khu biệt thự nhưng đi tầm 15 phút là tới một của hàng tạp hóa cũng không lớn lắm. Thời tiết ở thủ đô có hơi thất thường, ban ngày đều nắng gay gắt nhưng đến đêm lại hoi se lạnh, Tôn Vãn chỉ mặc một cái áo mỏng có hơi chút hối hận. Cô xoa xoa hai tay vào nhau rồi nhìn quanh, ánh đèn cam hai bên đường lấp lánh, người đi qua đi lại cười nói với nhau, ánh sáng từ những của hàng chiếu ra làm quãng đường cũng bừng sáng theo, đột nhiên cô thấy yên bình lạ thường, lại nhớ đến kiếp trước, cô hay đi làm phục vụ cho mấy nhà hàng sang trọng, đi về hay đến làm đều đi của sau của nhà bếp, lối đi đến của sau là một cái ngõ lớn tối om, dù cũng yên tĩnh nhưng đây là tịch mịch, là cô độc, lúc ấy chỉ mong có thể sống những ngày tháng không vất vả triền miên như vậy, mỗi ngày ăn xong có thể ngủ, ngủ chán có thể đi dạo phố, buồn buồn có thể đi shopping,… mà không ngờ bây giờ cô đang hưởng thụ một cuộc sống như vậy, dù cho có chút không tưởng tượng nổi nhưng sự thật chính là cô của kiếp trước đã chết rồi, cũng đã biến thành Tôn Vãn của thế giới này.
Tôn Vãn thơ thẩn suy nghĩ, rất nhanh chóng tiến vào cửa hàng tạp hóa, nhìn trên gian hàng la liệt mì tôm liền lẩm bẩm : “ cay, cay ,cay….”, đôi mắt có vẻ lười biếng liếc lên giá mì trên, nhìn mấy gói mì cay mà mình muốn. Trong các câu chuyện chẳng phải hay có cảnh với đồ trên giá mà không được sẽ có nam thần đến lấy hộ sao, tại sao cái giá hàng này lại thấp như vậy, cô kiễng chân một chút là có thể lấy xuống rồi. Tôn Vãn thở dài một hơi rồi giơ tay lên lấy.
-Tôn đại thánh?!
Một thanh âm đột ngột dễ nghe rơi vào tai cô, “ Tôn đại thánh”?! Hinh như trong kí ức của nguyên chủ có một đoạn kí ức này. Tôn Vãn quay lại nhìn người vừa gọi mình, trước mặt cô là một người thanh niên rất trẻ, chắc cũng tầm tuổi cô, da hơi ngăm nhưng có vẻ được bảo quản tôt nên rất nhẵn, ánh mắt lóe lên sự lanh lợi, hơi nhiễm xanh, có lẽ là con lai, nhìn khuôn mặt vô cùng khả ái đẹp trai. Nhưng trông khá quen, hình như đã gặp ở đâu rồi.
Người kia thấy Tôn Vãn ánh mắt nhìn mình như “ Mày là ai, dám gọi tao?!” cũng đủ hiểu cô không nhận ra mình:
-Tôn đại thánh! Tôn Vãn?
-ừ… Tôn Vãn là tôi.
Nghe cô thừa nhận, anh rất vui, lại rất giận vì cô không nhớ ra anh:
-Chị Tôn Vãn, đại thánh không nhận ra em nữa rồi sao?! Em vẫn nhận ra chị cơ mà! Em là Phạn Phạn đáng yêu nè!
Tôn Vãn cố lục lại kí ức một chút, đúng là có một khuôn mặt nhỏ na ná như người này, bất quá lúc ấy còn nhỏ, khuôn mặt cậu bé ngày ấy vô cùng tròn trịa dễ thương, mà bây giờ… đã trưởng thành rồi.
-Cậu … là cái tiểu cơm trắng ấy hả?
( Phạn trong tiếng hán cũng có nghĩa là cơm, ngày xưa hơi gầy yếu, da lại trắng nên bị Tôn Vãn gọi là cơm trắng)
Tiểu cơm trắng! Anh thật không ngờ cô lại nhớ cái tên này chứ không phải tên thật của anh, hơi giận, nhưng nhìn khuôn mặt biểu đạt chán chường của cô liền thấy buồn cười, hóa ra nhiều năm như vậy cũng không sửa được cái tất mặt đơ. Anh biết nhìn vậy thôi chứ cô rất đáng yêu, dù có hơi độc miệng.
-Chị Vãn, gọi em là Phạn Phạn đi!
-Ò, được thôi!
-Chị có thời gian không, trò chuyện chút đi.
-ừ, trước lấy đồ ăn cái đã, cơm trắng, lấy cho chị gói mì kia.
-…
Tôn Vãn vừa nói liền chỉ tay lên giá hàng, Địch Phạn cũng bơ phờ nhìn cô , tay kia vẫn làm theo lời cô nói, lấy gói mì. Anh thấy không chỉ khuôn mặt không thay đổi mà cái tính thích làm gì thì làm, thích bắt nạt thì bắt nạt của cô cũng không thay đổi nhiều mà còn có xu hướng lên level.
16
0
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
