Chương 1 - Tai Nạn
Trường đại học kinh tế, một ngôi trường rất nổi tiếng trong nước và quốc tế, đây là nơi đã sản sinh ra không biết bao nhiêu nhân tài cho đất nước, ngôi trường này đã được xây dựng từ rất lâu về trước và là một trong số ít những ngôi trường đại học hạng nhất ở Việt Nam.
Trong một lớp học bình thường như bao lớp học khác, lớp có hơn 30 sinh viên nam có nữ có đang chăm chú lắng nghe những lời giảng từ giảng viên đứng lớp. Người giảng viên nói chuyện vô cùng lôi cuốn người nghe, pha một chút hài hước chứ không như những TIẾN SĨ GÂY MÊ nói chuyện buồn tẻ, dễ làm con người ta chìm vào mộng đẹp.
………..Tùng ……..Tùng……….Tùng
Tiếng trốn trường báo hiệu giờ học đã kết thúc, tiếng nói cười có mặt ở khắc mọi nơi trong trường, vô cùng ồn ả, náo nhiệt. Mọi người lũ lượt ùa ra khỏi cỗng như được ân xá khỏi trại giam, vì cả tuần bảy ngày thì mới có ngày chủ nhật là được đi ra ngoài chơi, ai mà không vui vẽ cho được.
Trong lớp học, trước khi ra về thì thầy giảng viên không quên nhắc nhở cả lớp làm không khí vui vẻ bay đâu mất, người giảng viên cười vui vẻ nói:
-Các em nhớ hoàn thành đề tài mà lúc nảy tôi giao, nhớ là phải nộp đúng thời hạn, còn không thì…hề hề.
Cả lớp lúc này tất nhiên là một màu xám xịt rồi, làm sao mà vui được, gì chứ ngày nghỉ mà đi làm bài chẳng khác nào cực hình, vậy mà mấy ai hiểu….
Lúc này, ở trước cửa lớp đang có một người thanh niên dáng người cân đối, gương mặt sáng sủa, có thể nói là đẹp trai, chàng trai này là Nguyễn Thiên Doanh, là hsinh viên năm ba của trường. Tâm trạng bây giờ của cậu vô cùng vui vẻ vì mới lúc nảy cậu nhận được một tin nhắn từ bạn gái cậu, thì tin nhắn nó là thế này:
-Chiều nay anh rảnh không, bố mẹ em muốn gặp anh .!!
Gặp bố mẹ người yêu thì lo lắng và hoang mang là điều tất nhiên nhưng cũng là cơ hội hiếm có để ghi điểm với bố mẹ vợ tương lai và đó cũng là thử thách khó khăn thách thức mọi thành phần thanh niên.
Sau khi đứng suy nghĩ một hồi thì Thiên Doanh cũng từ từ đi bộ xuống cổng trường, cổng trường đại học vô cùng lớn, được làm bằng đá , cao khoảng năm đến sáu mét, rộng hơn mười mét, trên cùng của cổng có đề sáu chữ ĐẠI HỌC KINH TẾ QUỐC GIA vô cùng bắt mắt.
Ở ngoài lúc này mọi người cũng đã vơi đi khá nhiều, đa phần là tụ tập đi chơi, cũng có người về nhà thăm bố mẹ, rồi cũng có người đi chơi với người yêu. Cậu nhanh chóng lấy xe rồi phóng thẳng qua trường đại học luật vì bạn gái cậu học ở đó. Ngôi trường đó tuy không được như trường Thiên Doanh nhưng cũng không kém hơn bao nhiêu.
Chạy được một lúc khoảng tầm năm mười phút cậu đã dừng xe trước cổng trường, ở đây cũng không khác ở trường cậu là mấy, mọi người thi nhau ùa ra cổng, hỗn loạn vô cùng. Ở một góc nhỏ, kế bên một bồn cây, một người con gái đang đứng nhìn xung quanh, ngó đông ngó tây, đây không ai khác là bạn gái của Thiên Doanh, Dương Thanh Nhã.
Bạn gái cậu tên đầy đủ là Dương Thanh Nhã, là một cô gái vô cùng xinh đẹp, mặt trái xoan, mái tóc đen tuyền để dài ngang vai, ánh mắt đen láy, làn da trắng, vô cùng thu hút ánh nhìn của cả nam lẫn nữ, nhưng có vẻ như cô không quan tâm.
Khi cô nhìn thấy được Thiên Doanh thì tươi cười vẩy tay, Thiên Doanh sau một hồi hìn ngó xung quanh thì cũng nhìn thấy Thanh Nhã, cậu phóng xe lên cạnh cô, tươi cười hỏi:
-Em đợi ở đây lâu chưa??
Thanh Nhã lắc đầu trả lời:
-Em mới ra được vài phút thôi !
Thiên Doanh vui vẻ gật đầu đáp:
-Lên xe đi, anh đưa em về !!
Thanh Nhã không nói gì, chỉ cười rồi ngồi lên ghế sau của xe để Thiên Doanh chở đi.
Vì nhà của Thanh Nhã cách trường cũng khá xa nên có thể đi hơi lâu, Thiên Doanh quay xuống hỏi cô:
-Em có đói bụng hay ăn gì không???
Thanh Nhã im lặng một lúc rồi gật đầu:
-Ok, dù gì thì bố mẹ em hẹn anh buổi chiều mà, giờ cứ vào chỗ nào ăn chút đi KFC cũng được.
Tìm kiếm một chút thì Thiên Doanh cũng thấy một quán KFC nho nhỏ nằm ở phía bên kia đường, Thiên Doanh bật đèn xin đường để đi qua. Vào lúc này, trời đang nắng sáng bỗng nhiên có một vệt mây đen nhanh chóng kéo đếm ngay trên đầu của Thiên Doanh và Thanh Nhàn.
Đùng…..Ầm…..
Tiếng nổ chói tai vang lên, tất cả mọi người đi đường nhìn về hướng phát ra tiếng nổ. Tại nơi hai người đang đứng lúc này chỉ còn chiếc xe máy của Thiên Doanh cháy nằm trơ trọi, mặt đường bị nứt vài đường nhỏ, cháy xém gần chiếc xe của Thiên Doanh. Duy chỉ có Thiên Doanh và Thanh Nhần thì lại không thấy đâu, biến mất như chưa từng tồn tại.
Vài giờ sau, cảnh sát đến điều tra và vif sự mất tích bí ẩn của hai người nên sau vài ngày điều tra thì cảnh sát đã khép lại vụ án với nhận định ban đầu là do tai nạn tự nhiên.
Lúc này thì Thiên Doanh và Thanh Nhã đang có mặt tại một không gian vô cùng yên tỉnh, xung quanh toàn là mây nhưng ở nơi hai người ngồi lại có một cái bàn gỗ nhỏ, trên bàn còn có bánh ngọt, vài ly trà và một ít trái cây.
Ngồi đối diện với hai người là một người đàn ông trung niên và một mỹ phụ. Theo đánh giá của Thiên Doanh và Thanh Nhã thì người đàn ông là một người to con, vạm vỡ, mày kiếm, mặt nghiêm nghị, còn vị mỹ phụ ngồi cạnh có thể nói là nghiên nước nghiên thành, gương mặt hiền từ. Cả hai người đều mặc kimono, người đàn ông thì kimono có màu đen xọc trắng còn mỹ phụ thì là màu hông có vài chiếc cỏ bốn lá màu trắng.
24
1
1 tháng trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
