Chương 32 - Đế Thiên / Hắc Ma Đế Lôi Hoả
Chỉ thấy một nam nhân thân mặc quần bò đen, chiếc áo khoác đen mỏng, tóc đen, vóc dáng hơi gầy cao khoảng bằng thiếu niên bình thường. Khuôn mặt dữ tợn nhìn ba tên lưu manh kia
Hắn tức giận lao tới ba tên kia, tốc độ tuyệt đối không bình thường chút nào
Hắn vung tay lên một cái chỉ thấy một đoàn quang mang nhàn nhạt tụ lại tay hắn như thể một lưỡi dao vậy.
Lưỡi dao này cắt chúng tay của một tên lưu manh, chỉ thấy tên kia hét lớn sau đó tay của hắn rơi xuống đất
Sau đó trong lúc hai tên còn lại đang hoảng sợ thì tay còn lại của thiếu niên kia lại vung lên. Đầu lâu của tên kia đã rời khỏi cổ và rơi xuống đất
Lộc cộc
Nó lăn lông lốc trên mặt đất khiến hai tên còn lại run sợ đến mức không dám động, khuôn mặt trắng bệch cắt không có giọt máu
Hai tên lúc này thấy thiếu niên kia dữ tợ nhìn lấy mình liền vội vàng quỳ xuống sau đó liên tục dập đầu
Cộc cộc
Tiếng dập đầu vang vọng bên trong con hẻm, sau đó một tên trong số chúng nói
“Đế Thiên, Đế Thiên lão đại. Làm ơn.. làm ơn tha cho bọn ta một mạng, bọn ta tuyệt đối không dám nữa..”
Tên kia còn chưa nói hết thì thiếu niên tên Đế Thiên này liền xông tới xách cổ của tên này lên, rồi nhìn thứ xấu xí dưới bụng của hắn lạnh lẽo nói
“Tha cho ngươi? Ngươi làm hoảng sợ muội muội của huynh đệ thân nhất của ta, doạ sợ nữ nhân mà hắn yêu thương nhất. Bây giờ ngươi muốn ta tha cho ngươi? Tha? Ha Ha! Đừng có đùa. Hôm nay ngươi tuyệt đối không có khả năng sống tiếp cũng như chết đi được.”
Nói xong tay còn lại vung vẩy lưỡi dao một cái, thứ xáu xí kia đã bị cắt xuống. Tên kia mặt tái mét kêu la ing ỏi bên trong con hẻm.
Đế Thiên vứt hắn xuống một bên. Ánh mắt chuyển sang tên đang run rẩy quỳ gập đầu ở bên kia
Hắn nhìn rõ ràng thứ xấu xí kia đang ở trước mặt hắn a. Hắn hoảng sợ cùng ân hận a.
Đáng ra không lên theo hai tên này đến đây làm bậy, nhưng bây giờ ân hận còn kịp không? Không a. Tên ác quỷ này vừa cắt đầu một tên, cắt của quý của một tên, vậy còn hắn thì sao đây
Hắn run rẩy cảng lúc càng ác liệt hơn, hắn hoàn toàn không dám nhìn lấy Đế Thiên
Lúc này Đế Thiên liền dùng một tay xách hắn lên, khí lực của hắn hoàn toàn không phù hợp với thân hình gầy nhỏ của hắn
Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm tên này rồi nhàn nhạt nói
“Ta liền cho ngươi thử nghiệm cảm giác mà sống cũng không thể sống, chết cũng không thể chết a.”
Sát khí của hắn bộc phát ra, tên kia nghe Đế Thiên nói vậy hoảng sợ đến chết lặng, hắn không còn sức kêu la nữa
Chỉ thấy Đế Thiên đưa tay ra, một đám lửa đen liền xuất hiện bên trong tay của hắn, bên trong ngọn lửa còn có cả dòng điện màu đen cuộn trào
Thấy ngọn lửa này thì Mộng Kỳ kinh hãi thốt lên một câu
Hắc Ma Đế Lôi Hoả!
Nhưng không ai nghe lời nàng mà vẫn chăm chú nhìn vào màn sương kia
Chỉ thấy Đế Thiên đã đưa ngọn lửa vào trong cơ thể tên kia, trong miệng thì thào một câu
“Ma Đế Lôi Hoả Ngục!”
Sau đó cơ thể tên kia liền bị bao quanh bởi ngọn lửa màu đen bên trong là hàng ngàn hàng vạn đạo lôi điện đánh xuyên thấu vào linh hồn của hắn
Sau đó ánh mắt hắn quét đến hai tên còn lại, hai đạo hoả ngục bắn ra và liên tiếp bao quanh bọn chúng
Lúc này hắn mới khôi phục dáng vẻ thân thiện, ánh mắt áy náy quay lại chỗ hai nữ nhân kia nói
“Thiên Thiên, Giảo Mễ…”
Hắn chưa nói xong thì nữa nhân tóc ngắn tên Giảo Mễ kia quát lên
“Quay lại!”
Đế Thiên nghe vậy liên không nhiều lời mà quay lại, hơn nữa cởi áo khoác ra rồi đưa ra đằng sau cho hai nàng.
Nữ nhân còn lại tên Thiên Thiên, nàng là muội muội ruột của Dạ Hoa, nàng quần áo hầu như còn nguyên mà chỉ bị rách nhẹ ở vài nơi mà thôi, nhưng nội tâm vẫn hoảng sợ tột độ
Giảo Mễ quần áo gần như bị rách hết, lên nàng chỉ còn chiếc quân bò cùng mặc tạm chiếc áo của Đế Thiên đưa cho nàng. Nàng hoảng sợ cùng tự trách. Nếu nàng không dãn theo Thiên Thiên đi dạo thì đã không gặp bọn lưu manh này. Nếu như không có Đế Thiên thì lúc này nàng đã có lỗi rất lớn với hắn rồi, hai hàng lệ của nàng lăn trên gò má nhỏ. Nàng thật sự sợ hãi, nếu lần này mà Đế Thiên không về kịp thì chỉ sợ..chỉ sợ..
“Được rồi Thiên ca.”
Giọng nói của Thiên Thiên vang lên, lúc này Đế Thiên mới quay lại. Nhìn hai nàng mà trong lòng hắn đầy tự trách
Nếu không phải hắn về nhà rồi không thấy hai nàng ở nhà sau đó gọi điện cũng không được, hắn mới hốt hoảng đi tìm hai nàng thì sợ bây giờ đã quá muộn rồi
Mặt hắn chàn đầy tự trách, không dám ngẩng lên nhìn hai người. Lúc này Giảo Mễ mới lên tiếng
“Đế Thiên, chuyện này…”
Đế Thiên bừng tỉnh rồi nhìn theo tay nàng. Lúc này hắn mới nhớ ra đằng sau hắn đang có ba cỗ hoả ngục đen xì và cháy dữ dội
Hắn tức giận nói
“Ba tên súc sinh này sẽ không được chết dễ dàng đâu, yên tâm đi.”
Hắn thực sự muốn ba tên này hồn phi phách tán, mãi mãi không thể siêu sinh được
Còn ngọn lửa này tên là Hắc Ma Đế Lôi Hoả
Tối hôm qua hắn đang lái xe về thành phố này thì bất trợt nhìn thấy một khoả thiên thạch rơi xuống, vì tính tò mò lên hắn mới đến xem viên thiên thạch kia
Ai ngờ bên trong là một phần truyền thừa của một vị cường giả tên Hắc Ma, bên trong chứa lấy Hác Ma Đế Lôi Hoả cùng với phương thức tu luyện. Vì tiếp thu truyền thừa lên hắn mới về muộn thế này, nhưng chỉ trong một đêm hắn liền học cách điều khiển Hắc Ma Đế Lôi Hoả, mặc dù chưa hoàn toàn luyện hoá hết những hắn cũng điều khiển được nó và bước lên được Linh Võ cảnh ngũ tầng.
Hắn cũng biết các đẳng cấp tu luyện bắt đầu từ. Tôi Thể cảnh. Linh Võ cảnh. Hai cái cảnh giới đều có chín tầng. Muốn đến tu tiên đích thực hì phải đột phá Trúc Cơ mới được. Nhưng Đế Thiên cũng nhận ta rằng
Trái đất vậy mà không có đến một giọt linh khí nào cả, vậy lên luyện hoá hết Hắc Ma Đế Lôi Hoả thì hắn cũng chỉ lên đến Kim Đan Cảnh là sẽ đứng im tại đó và chờ chết mà thôi. Vậy lên hắn vội luyện hoá trước một phần
Sau khi luyện hoá được một phần của Hắc Ma Đế Lôi Hoả thì hắn lập tức chạy về luôn, ai ngờ vẫn hơi muộn. Nếu cứ tiếp tục luyện hoá thì chỉ sợ bây giờ đã chỉ còn hối hận rồi
Giảo Mễ lại tiếp tục lên tiếng
“Trực tiếp giết chúng là được. Ta không muốn thấy chúng nữa.” Trong thanh âm lạnh lẽo vô cùng, hiển nhiên nàng rất căm hân ba tên này
Đế Thiên cũng thấy điều đó lên cũng phất tay một cái, hoả ngục liền biến mất. Ba tên kia đến cả bụi còn không còn, cả ba tên đều hồn phi phách tán.
Hắn nhìn lên trên bầu trời nhẹ nói
“Tên chết tiệt kia. May mắn ta không đến muộn a. Tự nhiên bỏ đi như vậy.”
Hắn nói phi thường nhỏ, nhưng do bên trong con hẻm nhỏ yên tĩnh khiến cho Giảo Mễ cùng Thiên Thiên đều nghe được, hai nàng cũng đầy tự trách
Hai nàng biết khoảng thời gian Dạ Hoa không ở đây thì Đế Thiên lăn lộn khắp nơi kiếm tiền về nuôi Thiên Thiên ăn học. Mặc dù Giảo Mễ cũng đi làm thêm những cũng không giúp được nhiều cho Đế Thiên
Có thể nói rằng Dạ Hoa kết bạn với người này tuyệt đối không lầm
Nhưnh đúng lúc các nàng chuẩn bị lần nữa cảm ơn Đế Thiên thì mặt đất bắt đầu kịch liệt dung chuyển
Ầm ầm
Bóng đêm bao trùm
108
1
1 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
