ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 1 - Rời thành phố lớn về nhà

08.02.2021

Tại thành phố phồn thịnh, phát triển, mọi người đều đang bận rộn tăng ca hoàn thành nốt công việc để yên tâm nghỉ Tết, Hạ Lam cũng vậy, cô vùi đầu vào đống giấy tờ trên bàn để hoàn thiện nốt bản báo cáo trước Tết. Bây giờ đã là 23h44p, Hạ Lam mặt mày hớn hở bắt xe bus đi về, cuối cùng cô cũng hoàn thành bản báo cáo và chính thức bước vào kì nghỉ Tết vui vẻ. Về đến hà cô leo lên chiếc giường quen thuộc ngủ một giấc tới sáng, đến quần áo cũng không thay ra, chắc hẳn đã quá mệt mỏi sau những ngày tăng ca rồi. Sang ngày mới, cô dậy từ 6h sáng như một thói quen, đánh răng rửa mặt sau đó ngâm mình trong bồn tắm như một cách giải tỏa trong những ngày nghỉ. Sau đó, cô liền thay cho mình một bộ quần áo thoải mái thoáng rộng rồi lên đường đi mua đồ chuẩn bị về quê đón Tết cùng ba mẹ, đã khá lâu cô không về đó thăm ba mẹ mình rồi, cuối cùng cũng có dịp để có thể đoàn tụ cùng gia đình. Sắm sửa xong đã đến giờ cơm trưa, con gái đi mua sắm đúng là mất thời gian, cô vào một quán ăn nhanh tại Trung Tâm Thương Mại để ăn nhẹ sau đó lại tiếp tục tay xách nách mang đi sắm thêm đồ, xả sạch túi tiền để sắm đồ cho ba mẹ. Đến tận chiều tối cô mới về đến nhà, thế nhưng lại chẳng có chút biểu hiện mệt mỏi nào trên khuôn mặt mà ngập tràn sự vui vẻ hứng khởi. Cô thu xếp qua hành lí của mình để chuẩn bị cho sáng mai lên đường sau đó dọn dẹp ngôi nhà sạch sẽ rồi đi tắm và nghỉ ngơi. Ngồi trên ghế, cô gọi điện cho mẹ mình, có lẽ đây là cuộc gọi đầu tiên cô gọi cho mẹ trong suốt 3 tháng qua bởi lẽ công việc quá bận rộn và không muốn ba mẹ lo nên cô dường như không liên lạc với họ.

-Alo

🔥 Đọc chưa: Cẩu Đản ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

-Ôi con gái của mẹ, cuối cùng mẹ cũng có thể nghe giọng của con rồi, thời gian qua con có mệt không, mẹ không thể liên lạc với con, số điện thoại đều báo thuê bao, Tết này con có về không, mẹ mua rất nhiều đồ để chuẩn bị cho Tết rồi, con chỉ cần về với ba mẹ thôi - vừa nhấc máy, mẹ cô liền nói một tràng dài, có lẽ đây cũng là tâm lí chung của những gia đình có con cái làm xa nhà, 3 tháng không phải một khoảng thời gian quá dài nhưng đối với họ, khoảng thời gian ấy dài vô kể.

- Con đây mẹ, ngày mai con về nha mẹ, mẹ báo cho ba nữa nha, mẹ không cần lo cho con đâu, Hạ Lam của mẹ sống không ổn thì đâu còn là Hạ Lam của mẹ nữa đúng không ạ ? - cô vui vẻ trò chuyện với mẹ. Cứ như vậy, hai mẹ con trò chuyện với nhau đến tối muộn mới cúp máy đi ngủ.

Sáng hôm sau vẫn như mọi ngày, cô dậy từ 6h sửa soạn mọi thứ, mặc một chiếc áo sơ mi trắng kết hợp với quần lụa ống rộng màu be cùng đôi giày búp bê, xách vali và những thứ đã mua hôm qua lên đường. Ngồi trên xe bus ngắm nhìn con đường bên ngoài dần thay đổi từ những tòa nhà cao chọc trời thành những ngôi nhà ống rồi dần thành những ngôi nhà cấp bốn lụp xụp đến những đồng lúa rộng bạt ngàn, tâm trạng cô dấy lên cảm xúc kì lạ. Một giọt nước mắt rơi xuống từ nơi khóe mắt, đã bao lâu cô không về nhà rồi, cô nhẩm đếm "cũng phải 2 năm rồi", có nghĩa là kể từ khi tốt nghiệp đại học về nhà chuẩn bị đồ đạc đến giờ, bây giờ cô mới về nhà. Trước đây cô vẫn thường liên lạc với mẹ qua điện thoại nên cũng không để ý tới việc thời gian trôi qua nhanh đến vậy, con đường kiếm tiền thời gian đầu vất vả tới mức dường như cô không thể có thời gian để tâm đến việc về nhà nữa. Đi qua những cánh đồng xuất hiện trước mắt là một thành phố cũng tương đối lớn, mặc dù nó không phồn hoa như thành phố chỗ cô làm nhưng nơi đây là nhà của cô, là nơi ba mẹ đã nuôi nấng cô, nuôi nấng cô từ khi nó cũng vẫn còn là những cánh đồng lúa đến khi nó trở thành một trong những thành phố đáng sống trong nước. Sự phát triển bây giờ của nơi này khiến cô kinh ngạc, chỉ hai năm đã khiến cô suýt chút nữa không nhận ra. Sau khi xuống xe, cô bắt một chiếc taxi chở mình đến một căn nhà màu trắng 3 tầng, thiết kế theo phong cách hiện đại - đây chính là nhà của ba mẹ cô. Đến nơi thì đã thấy ba mẹ đứng chờ sẵn ở cửa, cô hoang mang khộng biết họ đã đứng ở ngoài đợi mình bao lâu rồi, trời vẫn chưa sang xuân hẳn, gió vẫn rất lạnh, cô thật sự rất lo cho họ, vội vã xuống xe đẩy bọn họ vào nhà cho ấm rồi chạy ra xe lấy đồ đạc của mình xuống.

- Ba mẹ lần sau đừng ra ngoài đứng như vậy, ngoài trời gió thổi rất lạnh, sẽ bị cảm đấy, con có thể tự vào nhà, tự đem đồ vào mà, ba mẹ không cần đứng ngoài đợi đâu.

Mặc dù nói thì nói vậy nhưng vẫn là phải để ba mẹ ra đem đồ vào nhà hộ, ai bảo cô mua nhiều thứ quá làm gì để bây giờ hai tay cũng không xách đủ.

🔥 Đọc chưa: Tiền Chuộc Trái Tim ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Thằng Tít đâu rồi mẹ ? - cô về nhà rồi mà chỉ có ba mẹ đón, vậy còn đứa em trời đánh của cô trốn đi đâu mà lại không ra mừng chị nó chứ

- Mẹ cũng không biết, nãy tự nhiên nó chạy ra ngoài đi đâu đó, giờ vẫn chưa về.

- Thôi mẹ con bà cứ ngồi xuống đi, hỏi thằng trời đánh đấy làm gì, để ba vào trong bếp pha ít trà ấm cho con uống đỡ lạnh nha, chắc đi đường về mệt lắm, ba mẹ dọn dẹp sạch sẽ phòng cho con rồi, con chỉ việc lên nằm nghỉ thôi, đến giờ cơm trưa ba gọi xuống - ba cô nói câu đầu tiên từ lúc cô về đến giờ nhưng không phải câu trách móc từ những người đàn ông mà là lời quan tâm từ người ba, một người ba lo lắng cho con gái nhưng lại không biết phải bày tỏ như thế nào. Ông đem cốc trà ấm ra cho cô sau đó lại cặm cụi khuân vác đồ đạc của con gái lên phòng cho cô. Khi cô chuẩn bị lên phòng thì đứa em trời đánh của cô chạy về đến nhà, thở hổn hển:

- Mẹ ơi chị về chưa ?

- Cái thằng nhóc con này, mày đi đâu mà giờ mới về vậy, chị mày về mà mày không ở nhà đón còn dám chuồn đi chơi à ? - Hạ Lam lên tiếng trách móc đùa với em trai

- Ái chà, trông xinh ra đấy nhở, lại còn trông trắng trẻo ra nữa, đây có phải chị tôi không vậy ? - cậu em này đúng là trời đánh thật, lại nói với chị mình như vậy

- Quá khen, lại đây chị ngắm mày tí nào - Hạ Lam vẫy em mình. Cậu nhóc chạy tới liền giơ hộp quà sau lưng ra trước mặt chị mình

- Mừng chị gái xinh đẹp của em trở về

🔥 Đọc chưa: Đào Yêu Ký ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Cô bật cười, cậu nhóc nhà này từ khi nào lại tâm lí như vậy

- Chị về cũng có quà nữa sao ? mà năm nay Tít nhà mình cũng vào lớp 10 rồi nhỉ, đã có em nào chưa mà sao cái tính đột nhiên tâm lí thế này - cô trêu em mình

- Thế chị gái của em đã có anh nào chưa, 26 tuổi đầu rồi mà không có anh nào rước thì không có quyền hỏi em đâu - cậu nhóc bật lại

Hạ Lam bị hỏi trúng tim đen, sợ mẹ để ý lại hỏi mình bèn cầm theo hộp quà của đứa em chuồn lẹ lên trên phòng. Vừa lên đến phòng, cô lại cảm nhận được hương thơm quen thuộc thời cô còn ở nhà, thật thoải má và dễ chịu. Đặt lưng xuống giường cứ vậy cô thiếp đi rất nhanh. Đến trưa mẹ cô gọi dậy xuống ăn cơm, cả nhà quây quần bên mâm cơm, mẹ cô bỗng nhiên hỏi:

- Dạo này con làm việc có vất vả lắm không, mẹ nghe nói công ty con một năm trở lại đây rất bận rộn, thời gian trước còn có thể gọi điện cho nhau, 3 tháng trở lại đây liền im bặt, mẹ rất lo

🔥 Đọc chưa: Đinh Nam Ti Vũ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Dạ không sao đâu mẹ, cũng bình thường thôi ạ, không phải con gái mẹ vẫn ổn, vẫn trắng trẻo xinh gái và béo ra đây sao - cô nói kèm theo nụ cười vui vẻ

- Sống rất tốt sao ? - mẹ cô hỏi

- Vâng ạ

- Sống tốt thế người yêu đâu, sao không dẫn về đây, một cô gái sống tốt thì phải có người yêu đi chứ, tuổi này rồi vẫn chưa có người yêu thì ý con là như thế nào ? - mẹ cô đột nhiên nâng tone giọng. Cô thầm nghĩ "Biết ngay mà, chủ đề này lại tới". Cô không dám nói nửa lời, bèn ngồi cắm mặt ăn cơm nhưng mẹ cô nào dễ dàng bỏ qua

- Ai da, không có người yêu không phải chuyện lớn, bên nhà cô Lưu hàng xóm cũng có con trai tầm tuổi này, chưa có người yêu, cũng mới về nhà hôm qua, để mẹ bảo cô Lưu giới thiệu hai đứa làm quen. À không thì bên cô Hoa bạn thân của mẹ, cũng có một thằng con trai tầm tuổi con mà, cũng mới về chuẩn bị Tết hôm qua, để lát nữa mẹ gọi cô ấy tối qua nhà mình cùng dùng cơm tiện thể giới thiệu hai đứa luôn. Dù sao thì con bạn thân vẫn hơn con hàng xóm, mẹ cũng không thích cách nói chuyện bên nhà cô Lưu lắm. - mẹ cô cứ như vậy mà nói một tràng dài khiến cô ngơ cả người, ngồi một lúc để hấp thụ hết những gì mẹ vừa nói. Sau đó cô liền dè dặt trả lời:

- Con cô Lưu vẫn là không nên mẹ ạ, còn con cô Hoa, không phải là cái bạn học cấp 3 cùng con sao...? Vẫn là không nên ạ... Với lại không có người yêu cũng có sao đâu mẹ, con vẫn còn trẻ mà.

🔥 Đọc chưa: Thịnh Thế Khói Lửa ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Cứ tưởng như vậy là thoát nhung không, mẹ cô vẫn rất kiên định:

- Trẻ cái gì nữa, 26 tuổi rồi vẫn không có nổi người yêu, chắc muốn để thành bà cô già rồi mới lấy chồng chắc, con cô Lưu có thể bỏ qua nhưng con cô Hoa thì vẫn phải gặp mặt chứ, dù sao 2 đứa cũng từng học cấp 3 cùng nhau, có gì mà không nên, lát mẹ hẹn cô Hoa tối xuống ăn cơm, chiều đi chợ với mẹ.

Cô chỉ còn biết vâng lời mẹ cho qua chuyện chứ biết làm sao bây giờ, dù sao hồi cấp 3 hai người cũng không thân nhau nên chắc cũng chẳng có chuyện gì để nói, bữa ăn sẽ kết thúc nhanh thôi.

2

0

1 tháng trước

1 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.