Chương 37 - Đại hỷ?
Trong thời tiết mưa phùng ở kinh thành Đại Triệu, một nữ tử mặc bạch y đi dưới ô. Trên tay còn cầm theo một cái giỏ nhỏ chứa rượu thịt tiến về phía miếu Thành Hoàng. Nữ tử bước đi không nhanh, không chậm. Nhìn như thể đang lướt trên mây.
Gương mặt của nàng vô cùng thanh tú. Vậy mà tuyệt nhiên không có ai chú ý đến. Như ẩn như hiện, như có như không. Cứ vậy mà bước đi giữa dòng người.
Khi đến trước miếu Thành Hoàng, nàng không mua hương mà đi thẳng vào bên trong. Nàng gập cái ô đỏ lại rồi đút vào trong tay áo. Sau đó bày rượu thịt ra bàn thờ, chấp tay với tượng Thành Hoàng. Giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo mấy phần pháp lực, từ nhân gian nhưng vang vọng đến tận Âm Ty.
“Ta là Bạch Nguyệt Quân. Xin cầu kiến Thành Hoàng đại nhân.”
Ngay lập tức, toàn bộ Âm Ty kinh thành như gặp chấn động, rung lắc dữ dội. Thành Hoàng lúc này đang ngồi ở án thư cùng mấy vị Phán Quan, Thưởng Thiện, Phạt Ác tra sổ sách cũng bị thanh âm làm cho chấn kinh, mấy chồng sổ sách liền bị đánh đổ hết. Tất cả đều ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Một Âm Sai từ bên ngoài chạy vào.
“Bẩm Thành Hoàng đại nhân, ở trong miếu có một kẻ muốn cầu kiến ngài.”
“Cầu kiến ta? Cầu kiến ta mà lại phô trương như vậy sao?”
Phán Quan bên cạnh có chút trầm ngâm, liền nói với Thành Hoàng.
“Thành Hoàng đại nhân. Khí lực của người này rất mạnh mẽ, có lẽ không phải là tu sĩ bình thường. Chắc là một vị chân tiên nào đó có chuyện muốn gặp ngài. Cứ để y vào đây xem sao.”
Thành Hoàng liền hừ một tiếng, phất tay bảo Âm Sai đưa người vào.
Ở trong miếu, Bạch Nguyệt Quân cũng không phải đợi lâu. Chỉ qua mấy hơi thở liền có Âm Sai bước ra, chấp tay hành lễ sau đó làm động tác mời. Gã Âm Sai đưa nàng đến trước Thành Hoàng cùng Phán Quan, sau đó lui ra ngoài.
Bạch Nguyệt Quân quan sát sắc mặt của Thành Hoàng gia, thấy có tia lửa giận trong đáy mắt liền, chấp tay nói.
“Ta là Bạch Nguyệt Quân. Mong Thành Hoàng đại nhân thứ lỗi cho ta đã làm kinh động Âm Ty bản phủ.”
Gương mặt của Thành Hoàng vẫn vậy, có điều trong lòng đã bớt phần giận dữ. Y nhìn Bạch Nguyệt Quân, hỏi bằng giọng uy nghiêm.
“Ngươi muốn cầu kiến ta, là vì việc gì?”
Thấy đối phương đã hỏi thẳng, nàng cũng không vòng vo, đáp.
“Hôm nay ta đến đây là muốn xin Thành Hoàng đại nhân một chuyện. Đó chính là khi ba hồn bảy phách của tiên hoàng hậu trong cung rời khỏi nhục thân, ta muốn Âm Ty bản phủ nhường lại cho ta.”
“Nhường lại?”
Thành Hoàng nói như gầm gừ, mắt mở to, nhướn mày nhìn Bạch Nguyệt Quân. Như thể cảm nhận được Thành Hoàng sắp nổi cơn giận dữ, Phán Quan liền đi đến can ngăn, sau đó quay sang hỏi Bạch Nguyệt Quân.
“Bọn ta có thể biết lý do ngươi muốn lấy đi ba hồn bảy phách của tiên hoàng hậu không.”
“Có thể hai vị đã biết. Tiên hoàng hậu đã hôn mê rất lâu. Thân thể đã bị bệnh tật tàn phá, phải nhờ vào thuốc để sống qua ngày. Ta được huynh trưởng và phụ thân của nàng ta nhờ cứu giúp. Vậy nên ta muốn đưa hồn phách của nàng ta vào một thân xác mới.”
“Thân xác mới? Nếu như vậy không phải là cải tử hồi sinh sao? Phạm vào sinh tử luân hồi, ngươi không sợ bị thiên đạo trừng phạt hay sao?”
Thành Hoàng gia gầm lên, lập tức mấy vị Phán Quan, Thưởng Thiện, Phạt Ác, Văn Phán, Võ Phán, Thập Nhị Tào Quan từ bên trong chạy ra giữ y lại. Bạch Nguyệt Quân nhìn cảnh này liền cảm thấy hối hận khi tranh với Lưu Vân việc đàm phán này. Nếu là hắn ở đây thì uốn ba tấc lưỡi cũng đã xong rồi. Nàng thở dài, nhìn mấy vị quỷ thần Âm Ty đang nhốn nháo trước mắt.
Khi đã trấn an được Thành Hoàng gia, Phán Quan liền hỏi tiếp. Mấy vị quỷ thần ở đó cũng đưa mắt nhìn Bạch Nguyệt Quân. Dù sao thì chẳng có mấy ai dám làm chuyện nghịch thiên như thế này, ở lại nghe một chút cũng được.
“Ngươi nói làm đưa hồn phách của nàng vào thân xác mới. Chẳng lẽ ngươi muốn tìm một người chết thay cho tiên hoàng hậu?”
Bạch Nguyệt Quân lắc đầu.
“Không phải. Người kia của ta muốn tạo ra một thân xác mới cho nàng ta. Chuyện này ta cũng không ra phải làm như thế nào. Ta cũng chỉ đang làm theo kế hoạch của huynh ấy thôi.”
Mấy vị quỷ thần nghe vậy, quay sang bàn tán với nhau.
“Tạo ra thân xác mới? Chuyện này có thể làm được sao?”
“Ta chưa từng nghe có cách tạo ra nhục thân. Không phải là kẻ đó đang ăn nói hàm hồ đó chứ?”
Lần này đến lượt của Bạch Nguyệt Quân tức giận. Cả đại điện bắt đầu rung chuyển. Con ngươi của nàng co lại, nhìn kẻ vừa lên tiếng làm cho tất cả quỷ thần trong đại điện nín thở. Bởi cỗ sát khí không biết từ đâu đã bao phủ cả đại điện rồi. Nàng lạnh nhạt nói.
“Kẻ nào dám nói huynh ấy ăn nói hàm hồ?”
Ngay cả Thành Hoàng lúc cũng bị sát khí của Bạch Nguyệt Quân trấn nhiếp, không dám biểu lộ gì nữa. Bạch Nguyệt Quân vừa đưa ánh mắt nhìn y thì y liền giật mình. Y cười cười, giọng nhỏ nhẹ nói.
“He he he. Tiên tử có chuyện gì sai bảo?”
“Hôm nay ta chỉ đến để thông báo cho các vị. Còn về quỷ thần của U Minh và Câu Hồn Sứ giả thì cứ để cho bọn ta lo liệu.”
Dứt lời nàng phất tay áo rời đi. Dáng đi hiên ngang khác với lúc vào. Mấy Âm Sai và Nhật Dạ Tuần Du thấy vậy liền đứng nép một bên, tránh đường cho nàng.
Khi cảm ứng được nàng đã rời khỏi Âm Ty, Thành Hoàng cùng các quỷ thần khác mới thở phào. Y liền quát hỏi.
“Là kẻ nào nói vậy? Chọc vào lão tổ tông rồi đấy!”
Mấy vị quỷ thần liền nhìn nhau. Nhưng rồi tất cả đều đổ dồn lên người của Hồn Tào trong Thập Nhị Tào Quan. Sau đó tất cả liền đẩy gã lên phía trước. Hồn Tào bối rối nhìn đồng bạn của mình, rồi lại nhìn Thành Hoàng trước mặt. Thành Hoàng nheo mắt nhìn hắn.
“Ngươi đó. Chọc phải lão tổ tông này. Lại còn là việc mà các ngươi quản lí nữa.”
Thành Hoàng thở dài, xua tay bảo mọi người giải tán. Chỉ còn lại Phán Quan bên cạnh. Y liền nói khẽ với Phán Quan.
“Chuyện này cứ để vậy cho bọn họ muốn làm gì thì làm sao?”
Phán Quan trầm ngâm.
“Việc hồn lìa khỏi xác cũng không hẳn là phải chết. Như vậy cũng không ảnh hưởng đến chúng ta. Nhưng người của U Minh thì khó mà chấp nhận được việc này.”
“Cũng đúng. Dù sao việc liên quan đến sinh tử luân hồi thì Câu Hồn Sứ giả cũng sẽ sớm có mặt ở đó. Chúng ta nhường được. Bọn họ thì không chắc.”
Bạch Nguyệt Quân lúc này trong lòng vẫn còn hậm hực. Nhưng vẫn phải dằn lòng để tiếp tục làm việc. Nàng cưỡi mây thẳng vào trong cung. Đưa cho Huyết Ảnh một bài thuốc mà Lưu Vân nhờ nàng gửi, dặn dò mấy lời sau đó rời đi ngay.
Nhiệm vụ của Bạch Nguyệt Quân bây giờ là phải tìm ra một loại sen mọc lên ở vùng có nhiều linh khí. Chất lượng càng cao càng tốt. Nhưng nàng không biết phải bắt đầu từ đâu. Đành phải đi từ đông sang tây, từ nam lên bắc. Ghé thăm hết tất cả động phủ, động thiên.
Tuy là thời gian không gấp gáp, nhưng việc không biết phải tìm ở đâu mới là một vấn đề nan giải. Bạch Nguyệt Quân cứ vậy mà chu du suốt mấy tháng liền. Cho đến khi ghé thăm một thôn nhỏ ở rìa Tây Diệu Lạc Châu thì mới có chút manh mối.
Ở Tây Diệu Lạc Châu này chính nơi thánh địa Phật môn. Có Đức Thế Tôn Đại Không Trí Phật toạ trấn. Xung quanh lại có không ít tăng ni tu tập Phật đạo. Vậy nên những quốc gia nằm ở Tây Diệu Lạc Châu cũng bị ảnh hưởng ít nhiều bởi Phật giáo.
Tuy Đại Triệu và các nước lân cận ở Đông Thanh Hoa Châu cũng có nhiều chùa chiền, nhưng Phật giáo ở đó không ảnh hưởng sâu như tại đây. Để dễ so sánh thì ở Đông Thanh Hoa Châu có mười vị tu sĩ có đạo hạnh cao thâm thì có tám trong đó là tu sĩ tiên đạo. Còn ở Tây Diệu Lạc Châu thì mười người thì cả mười người đều là tăng nhân có Phật pháp cao thâm.
Khi Bạch Nguyệt Quân bước vào lãnh thổ của Tây Diệu Lạc Châu thì nàng liền đáp xuống đất đi bộ. Không phải là nàng không muốn cưỡi mây mà là vì nàng không muốn gây sự chú ý cho những tăng nhân ở đây. Đặc biệt là Đức Thế Tôn Đại Không Trí Phật ở Không Minh Tự kia.
Trên đường đi, Bạch Nguyệt Quân có đi ngang qua một thôn nhỏ. Nơi này không quá lớn, chỉ có trên dưới trăm nhân khẩu. Tường đất mái tranh. Không giàu có nhưng không đến nỗi là quá khó khăn. Người trong thôn đang làm việc thấy có người lạ từ xa đến liền lấy làm thích thú. Có phụ nhân tò mò đến gần hỏi.
“Cô nương, cô đang đi đâu vậy?”
Bạch Nguyệt Quân lúc này đã dùng Trướng Nhãn Pháp để che đi dung mạo thật của bản thân nên cũng không làm người khác quá chú ý. Vậy nên chỉ đến hỏi thăm bình thường mà thôi. Nàng cũng nhẹ nhàng đáp lại.
“Ta đang đi ngao du sơn thuỷ mà thôi. Đa tạ đại nương đã quan tâm.”
“A! Giọng của cô nương không giống người ở đây. Cô nương là người ở phương xa đến sao?”
“Đúng vậy. Ta đến từ Đông Thanh Hoa Châu.”
Bạch Nguyệt Quân nói xong, khẽ gật đầu rồi tiếp tục bước đi. Phụ nhân liền lên tiếng gọi lại.
“Cô nương à. Trong thôn của ta hôm nay vừa hay có hỷ sự. Hay là cô cùng chung vui với chúng ta đi.”
“Hỷ sự?”
Bạch Nguyệt Quân liền quay đầu nhìn về phía trong thôn. Quả thực có mấy luồng hỷ khí và phúc khí đang dâng cao. Nhưng trong đó cũng có lẫn vài tia ma khí vô cùng quỷ dị. Bạch Nguyệt Quân liền mỉm cười nhìn phụ nhân mà nói.
“Được. Đại nương đã mời, ta có thể từ chối được hay sao.”
Phụ nhân nghe vậy cũng cười theo, vẻ mặt phúc hậu nói.
“Vậy thì cô chờ ta một lát. Dọn xong đám cỏ này thì sẽ đi ngay.”
Bạch Nguyệt Quân mỉm cười khẽ gật đầu. Những người khác thấy vậy cũng lấy làm vui vẻ. Bởi họ thấy Bạch Nguyệt Quân giống như người có học, lại tự mình đi ngao du hẳn không phải nữ tử tầm thường. Mời nàng dự tiệc chính là làm cho hỷ khí càng thêm vượng.
2
0
3 ngày trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
