Chương 9 - Chương 9: Hồi tưởng giai đoạn tám, đây là bug game.
- Ta cũng không phải người duy nhất hấp thụ pháp lực trong cơ thể hắn, với lại cái này cũng là việc bất đắc dĩ. Không thể trách cứ một mình ta được, hơn ba năm qua đúng là ta có hấp thụ một ít pháp lực trong cơ thể hắn. Nhưng ta không có làm hắn rớt từ luyện khí đỉnh phong, xuống còn đến phàm nhân không khác nhau là bao. - Đạo bào đỏ đen nữ tử, chợt dừng lại một chút, ngẫm nghĩ một hồi, nàng tiếp tục nói: - Ta cũng chỉ làm hắn rớt cảnh giới từ luyện khí đỉnh phong, xuống còn luyện khí trung kỳ tầng 5. Mà tất cả những căn nguyên khác, khiến hắn không thể tu luyện tiến thăng lại, đều do tên lão già cổ quái sống trong chiếc nhẫn dưới tay phải của hắn.
- Đâu là chiếc nhẫn nào! Ngươi nói chính xác vị trí ra, ta phải đem hắn đi chôn - Tiêu Điểm nghe xong, ngay lập tức tức đỏ mặt, hắn khuôn mặt dữ dằn nhìn mười chiếc nhẫn trên ngón tay. Song vì trước mặt Nguyễn Thượng Phong, hắn cố giữ hình ảnh tự mình đếm từ một đến một trăm để kiềm chế lại cơn giận.
- ... - Nguyễn Thượng im lặng không nói gì, thản nhiên tỏ ra mọi việc đều trong lòng bàn tay của mình. Trong lòng hắn không hết cảm thán, muốn giờ ngón tay cái lên: - Cmn! Nàng đây là chơi kéo nồi, một mình không vui, hai mình mới vui. Vậy mà còn một lão gia gia nữa, một thân hai huấn luyện viên. Nhà phát triển game à, cái này là bug rồi? Game không cân bằng tí nào cả.
Đạo bào đỏ đen nữ tử nhìn Tiêu Điểm ánh mắt tức giận, trong lòng nàng không ngừng áy náy, cùng quay sang Nguyễn Thượng Phong bên cạnh dò xét biểu cảm. Nàng vẫn không phát hiện ra một điểm suy nghĩ chân thật của hắn.
Nàng thất vọng, tiếp tục kéo người đội chung nồi với mình: - Vị đạo hữu này nói chuẩn xác rồi, ngươi còn không đi ra Hàn Băng. Chính ngươi là người đã kéo pháp lực tiểu hữu này, tu vi rơi xuống bằng không, để bổ sung thần hôn cho ngươi còn gì.
- ... Ngươi không cần nhắc, với lại không phải ngươi cũng hấp thụ pháp lực của hắn, để bổ sung thần hồn như ta sao. Còn tỏ ra mình là người vô tội. - Một giọng nói quái dị lạnh giá, gai góc của một người phụ nữ, phát ra từ chiếc nhẫn đen bóng cổ xưa ngón trỏ ben tay trái của Tiêu Điểm.
Hừ lạnh một cái, nàng từ trong chiếc nhẫn cổ xưa đi ra, một đoàn sương mù đen kịt từ từ huyễn hóa thành hình người. Con ngươi đỏ như máu, ánh mắt sát khí dày đằng đặc, không biết đã giết qua bao nhiêu sinh mạng mới có được, khoác trên thân hắc sắc đạo bào, khí thế ác ma tỏa ra mạnh mẽ áp chế cơn giận của Tiêu Điểm, nàng đảo mắt qua một vòng, nói:
- Không phải chỉ có hơn ba năm pháp lực thôi sao? Ngươi không phải xót quá số pháp lực ba năm thời gian tu luyện, đúng như vị đạo hữu cạnh ngươi nói. Chúng ta là nhân họa, và cũng chính là cơ duyên của ngươi.
- Ngươi! - Đầu Tiêu Điểm cứ nóng lại lạnh như điều hòa, bật tắt bật tắt, hắn tức giận, muốn nổ pháo một tràng dài. Song hắn không dám lỗ mãng, ma khí từ hắc sắc đạo bào mỹ nữ, áp lực lên đầu hắn rất mạnh.
Quát không được, mắng cũng không xong, đánh cũng không lại, Tiêu Điểm quyết định núp sau lưng Nguyễn Thượng Phong, Dẫu mới gặp nhau lần đầu, nhưng khí tức như gió xuân về, nho nhã, bất phàm của Nguyễn Thượng Phong giúp hắn an thần lại. Như là hắn đang lần cuối được ở bên cạnh phụ thân, hồi năm tuổi.
Tiêu Điểm hít hà một hơi, hương thơm dễ chịu của áo Nguyễn Thượng Phong, bay xộc vào mũi hắn. Cả tâm trí hắn giống vừa chơi đô, vừa thanh thản, cảm giác lâng lâng, hắn giống chó cậy gần nhà, gà cậy gần chủ, mạnh miệng hỏi:
- Các ngươi có biết, vì các ngươi hấp thụ sạch sẽ pháp lực của ta, mà ta phải chịu bao nhục nhã suốt ba năm không?
- Đúng vậy tiểu hữu à, nhưng ba năm nay ngươi đã trưởng thành, học được nhũng gì từ đó? Không phải ngươi học được cách nhẫn nhịn, chịu đựng. Tâm trí đã được rèn luyện biến sắt thành thép ư? - Đạo bào đỏ đen nữ tử phủ nhận, thản nhiên trả lời.
Nhìn đạo bào đỏ đen nữ tử vô sỉ tự nhiên như vậy, Hàn Băng trầm mặc, nàng mặc dù tu là ma đạo cũng không vô sỉ được như này.
Bám chặt áo Nguyễn Thượng Phong hơn, tâm trí Tiêu Điểm cũng nhanh chóng hạ hỏa, dần dần bình phục tâm tình. Hắn vui mừng khi đã biết thiên phú của mình không hề bị suy giảm, mà còn không ngừng mạnh lên.
- Nếu vậy, đúng như tiên nhân tiền bối nói 'Cơ Duyên' của ta chính là hai cái người này, thiên phú ta chưa từng bị yếu đi. - Trong lòng bất ngờ không thôi, Tiêu Điểm không nghĩ tới vận khí như cứt cẩu của mình. Hôm nay lại phất lên cao như vậy, trừ một cảnh hôn thê mình bị NTR ra, biết được sắp tới bản thân bị hủy hôn. Hắn thật sự rất sung sướng không thể nào tả được.
Đạo bào đỏ đen nữ tử thấy Tiêu Điểm ngỡ ngàng chưa trả lời lại, khóe miệng hơi nhếch lên. Nàng nhân cơ hội, quyền chủ động dẫn dắt tiếp tục nói:
- Chúng ta là nhân họa, và cũng chính là cơ duyên của ngươi. Đã gặp nhau chính là có duyên, thiên phú của ngươi không tệ tiểu hữu. Ngươi có hứng tu ma không?
Hàn Băng ma nữ nghe xong lời nói của đạo bào đỏ đen nữ tử, nàng suýt phụt máu ra ngoài - Đây không phải là lời thoại của ta sao?
Nguyễn Thượng Phong thất thần, nhìn đạo bào đỏ đen nữ tử, suy nghĩ hắn không hẹn mà cùng trùng hợp giống Hàn Băng - Kim thủ chỉ này... nàng là cầm sai kịch bản rồi.
146
9
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
