Chương 7 - Quá khứ dữ dội của Anh Tiên
Tuy trong đầu suy nghĩ đi rất xa nhưng ngoài mặt thì nàng vẫn rất thân thiện chào hỏi với Quân Huyên:"Vị tỷ tỷ này thật xinh đẹp a, ta không nghe được ai nói với ta về ngươi, không biết tỷ tỷ tên là gì và từ đâu mà tỷ và hắn quen nhau sao". Vừa nói Vũ Anh Tiên vừa chỉ tay về hướng Vương Sinh.
Quân Huyên nghe trong lời nói của nàng có chút địch ý nhưng nàng lại không biết lý do tại sao, khi thấy được cô gái xinh đẹp như vậy thì nàng cũng rất chấn kinh vì khí chất và sự xinh đẹp của vị cô nương này. Quân Huyên nhã nhặn đáp lại :"Ta là Quân Huyên, dược công tử đưa tới đây không lâu, tỷ lâu rồi không gặp một cô gái xinh đẹp như muội, muội là một trong những người đẹp nhất mà ta từng gặp là Chu Trúc và phu nhân Vũ Hi Nguyệt".
Nghe được lời nói của Quân Huyên thì trong lòng của Vũ Anh Tiên càng thêm chắc chắn suy nghĩ trong đầu minh "Vậy thật sự là hắn mang nàng về cách đây không lâu a", nếu không phải nàng ta khen Vũ Anh Tiên xinh đẹp thì quả thật Anh Tiên muội tử có thể bão nổi lật trời rồi.
Vũ Anh Tiên quay qua trừng mắt nhìn tên nào đó đứng bên cạnh mình. Vương Sinh thấy nàng trừng mắt với mình thì không hiểu lý do tại sao trong đầu thầm nghĩ "mắt ngươi rút gân a, tự nhiên quay qua trừng ta làm gì". Vương Sinh tiểu ca không hề ngờ rằng mình nằm không cũng trúng đạn, hắn làm sao có thể biết trong đầu của Vũ Anh Tiên đã đưa thuyết âm mưu của nàng tới Tây Thiên rồi.
Vương Sinh chỉ có thể không biết làm sao nói:" Anh Tiên tỷ, ngươi trừng ta làm gì nha, ta nãy giờ không làm gì khiến ngươi khó chịu mà, hay tỷ mệt quá mắt bị rút gân a, đến, ta đưa tỷ về phòng nghỉ ngơi".
Nghe được Vương Sinh nói mắt mình bị rút gân, trạng thái của Vũ Anh Tiên đã như núi lửa sắp phun trào đến nơi rồi, con Dực Long đứng xa xa thấy nàng như vậy thì không khỏi lông tơ dựng hết lên, chỉ có nó và học viên của Quang Minh học viện biết nàng phun trào là như thế nào tình huống.
Trước thời điểm hiện tại 1 năm, trùng hợp cũng là vào mùa xuân, một ngày trời thanh gió mát, chim muông ca hát, thời điểm tìm bạn tình của rất nhiều loài động vật trong đó có con người, khung cảnh là tại lớp học Quang Minh học viện tiết tự học. Một con đực đang muốn đi tìm giống cái cho mình và nó đã xác định được mục tiêu và thật trùng hợp mục tiêu đó là Anh Tiên muội tử của chúng ta.
Hắn tên Lưu Thiên Minh, 19 tuổi, một võ giả, là con trai trưởng Lưu gia. Đây là một gia đình quý tộc Hầu Tước, cùng đẳng cấp với Vũ gia nhưng xét về tài chính, phần đất phong hay quân đội riêng trong số tất cả quý tộc thì cũng không được tính là rất mạnh nhưng nói chung cũng là mục tiêu cho rất nhiều thiếu nữ hướng tới hay các trưởng bối của các gia tộc khác muốn liên hợp bằng hình thức cưới hỏi. Ngoài ra thì Lưu gia cũng là một trong những quý tộc phụ thuộc vào hoàng gia.
Lưu Thiên Minh lớn lên dáng dấp cũng tương đối đẹp trai,mũi cao mày rậm, mắt sáng lại là cao phú soái sinh ra được có thể nói rất là điển hình của "dạng chó hình người". trong lòng của hắn cũng như bao học viên khác hắn cũng thích cái đẹp, người hắn thích là 1 trong tứ đại mỹ nhân trong Quang Minh học viện Vũ Anh Tiên. ngay từ lần gặp mặt đầu tiên gặp nàng thì hắn đã say đắm với khí chất, nét thanh thuần hoạt bát và vẻ đẹp thanh khiết của nàng. Nhưng xui xẻo cho Lưu công tử là trong tim nàng đã có người khác nhưng Lưu công tử không hề biết.
Miệng ngậm một nhành hoa hồng, trên người mặc một bộ lễ phục quý tộc sang chảnh, mái tóc vàng nhạt được chải chuốt kỹ lưỡng còn có vài cọng rớt xuống tạo nét phong lưu phóng khoáng cho những nam sinh khác lóa mắt chơi, Lưu công tử tiến thẳng đến lớp ma pháp sư năm 2 của Vũ tiểu thư. Vũ Anh Tiên là một người hoạt bát nhưng đối với những người đến tỏ tình với nàng thì nàng luôn treo một bộ mặt lạnh, Lưu Thiên Minh không phải là người đầu tiên đến tỏ tình với Vũ Anh Tiên nhưng hắn là người có bối cảnh lớn nhất trong tất cả.
Mang theo vẻ tự tin hắn mở cửa phòng học, cả nam lẫn nữ trong lớp đều lộ ra vẻ chấn kinh như gặp thiên nhân, không phải vì hắn đẹp trai kinh người mà là bức cách thực lớn, mặc đồ như vậy vào trường thì có thể nói là chỉ có mình hắn nếu như hắn có thêm 1 con bạch mã nữa thì không còn khuyết điểm nào có thể nói nhưng đây là lớp học không cho mang ngựa vào.
-"Hỡi Anh Tiên của lòng ta, ta đứng đây đợi nàng từ chiều (à không đúng) e hèm từ sáng , chẳng hay nàng nhã hứng hay không, sau giờ học nàng có thể đi dạo một lát với ta chứ". Tiếng nói nho nhã cùng nụ cười tỏa nắng của Lưu Tiên Minh làm cho nam sinh trong lớp không khỏi nổi da gà, trong bụng chửi thầm dạng chó hình người.
Vũ Anh Tiên lúc này là đang đọc một quyển sách về ma pháp cổ, nàng thấy có người nói chuyện với mình thì nhìn lên, trước mặt là một thanh niên đang cầm một bông hoa hồng, cúi chào vô cùng thân sĩ, thấy cách ăn mặc của hắn nàng còn tưởng hôm nay có dạ tiệc gì đó nữa chứ.
Thanh âm nhẹ nhàng của Vũ Anh Tiên vang lên :"Ta không quen biết ngươi tại sao lại phải đi dạo với ngươi, trở về đi, ta bận". Lời nói không lạnh không nhạt nhưng biểu thị ý tứ tạm biệt không gặp lại rất rõ ràng.
Cả lớp nam sinh đều không khỏi khen thầm trong lòng "Vũ tiên tử nói hay lắm, nhanh đá hắn đi đi". Nụ cười của Lưu công tử cũng cứng ngắc ở đó, với suy nghĩ của hắn thì ít nhất nếu có từ chối thì nàng cũng nên từ chối một cách khéo heo ai ngờ thẳng dữ vậy. Hắn mở miệng nói:" Anh Tiên ngươi không nên như vậy a, ta dù gì cũng đã tới mời ngươi, như thế nào đi nữa ngươi cũng nên trả lời ta chứ".
Thấy hắn còn không đi, nàng không khỏi có chút tức giận vì vậy không nói gì gấp sách lại đứng lên rời khỏi. Thấy Vũ Anh Tiên không cho mình mình thể diện, hắn liền bước lên nắm lấy tay của nàng giật lại. Sắc mặt của Vũ Anh Tiên lúc này cũng đã triệt để lạnh xuống thanh âm cũng chuyển sang lạnh lùng :"Buông ta ra, học trưởng nên tự trọng".
Lưu Thiên Minh lúc này cũng hối hận vì không tìm hiểu rõ nàng mà đến tỏ tình nhưng trước ánh mắt của các vị bạn học trong và ngoài lớp thì không thể mất mặt như vậy được, hắn chỉ có thể cắn răng nói :"không buông".
Vũ Anh Tiên lúc này cũng triệt để nổi giận vì người đàn ông này dám nắm tay của nàng, tuy chỉ mới 17 tuổi nhưng thiên sinh vũ lực nàng cực mạnh, lại thêm linh võ cùng tu, tu vi của nàng lúc này đã là Linh Vũ tầng 1, theo đó linh lực cũng gần bước vào ma pháp sư . Hai nguồn lực lượng cùng lúc phát động để chấn khai tay của Lưu Thiên Minh.
Lưu Thiên Minh thấy một cỗ lực lượng đánh vào tay mình rung lên thì không khỏi cũng nổi nóng, tu vi của hắn cũng được xem là nhanh chóng nhưng chỉ là võ tu Linh Vũ cảnh tầng 3, nếu đánh thực chiến thì hắn sẽ chắc thắng vì hơn 1 bậc cũng đủ để đánh bại Vũ Anh Tiên nhưng hắn đang truy cầu nàng không thể ra tay nặng được chỉ có thể buông tay ra lùi về sau 1 bước nhưng theo sau đó là một cú đá quét vào chân hắn cùng với 3 hỏa cầu tấn công về hướng hắn, hắn cũng không đánh trả, lại nhảy lùi về sau.
Lúc này Vũ Anh Tiên cũng dừng công kích nàng lạnh lùng nói :" Ta từ chối lời mời của ngươi, sau này đừng tìm ta nữa". Nói xong quay lưng đi để lại Lưu Thiên Minh một mình cười khổ nhưng hắn nhất quyết không bỏ cuộc. Lúc này hắn nhìn về phía sau, 3 đoàn hỏa cầu của Vũ Anh Tiên bay qua cửa sổ đụng vào mặt đất để lại những cái hố to, Lưu Thiên Minh không khỏi càng thêm lòng chinh phục người con gái này. Sau đó trong học viện cũng lưu truyền câu chuyện Vũ tiên tử đánh bại Lưu Vũ Thiên khiến hắn bị "dục hỏa" đốt ba ngày ba đêm nhưng ai đồn thì không người nào biết.
42
3
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
