Chương 6 - Mỹ Nữ Biểu Tỷ
Đây là một con Dực Long, nó cũng là biểu tượng trên lá cờ của Vũ gia. Loài rồng này thường được sử dụng trong quân đội nhưng con rồng mà Vũ Anh Tiên cưỡi nó là dạng biến dị của Dực Long. Bình Thường Dực Long sẽ có màu trắng xanh nhưng con rồng này thì màu sắc của nó là thuần trắng, một màu trắng như tuyết.
Sau khi bay đến trên phần sân trống, con Dực long từ từ hạ xuống, lúc này thì Vương Sinh đã thấy rõ được dáng dấp của vị biểu tỷ mà trước đây "hắn" rất kiên kị.
Đây là một cô gái rất xinh đẹp, nàng mang nét đẹp của thanh xuân tươi mới, vẻ hoạt bát đáng yêu của nàng là điểm khiến cho nàng có cảm giác dễ gần. Thân hình thon gọn mảnh mai, khuôn mặt trắng hồng không một tì vết, đôi mi cong, bở môi mỏng mang đến cho Vương Sinh cảm giác muốn cắn một cái. Y phục của nàng cũng là một màu thuần trắng, sau lưng nàng có treo một cặp song kiếm, mái tóc đen mượt được cột lên gọn gàng. Khái quát 1 câu miêu tả về Vũ Anh Tiên là mỹ lệ, mê chết người không đền mạng.
-"Kính chào gia gia, lâu rồi con mới được gặp lại người, ngoại gia gia con có gửi lời thắm hỏi và chúc sức khỏe cho người". Vũ Anh Tiên lễ phép lên tiếng chào hỏi với Vương Vũ Thiên. Vương Vũ Thiên cười nói :"Tốt cháu gái, ta cũng gửi lời thăm hỏi đến Vũ lão ca, chuyện làm ăn sinh ý của hắn gần đây bận rộn nên không tới thăm ta, ta sẽ lựa dịp đến thăm hỏi hắn". Vương Vũ Thiên từ ái mà nói với nàng, hắn rất yêu quý người cháu gái này vì thiên phú và đức trời sinh của nàng.
Vũ Anh Tiên chỉ có duy nhất một người mẫu thân là Vũ Hoàng Liên, cha của nàng đã mất từ lúc nàng vừa ra đời không lâu nên nàng chỉ có tình cảm từ mẹ mà không hề có tình thương của cha. Vì thế người nhà Vương gia và Vũ gia đều rất thương nàng, nhưng trời sinh tính cách nàng kiên cường nên việc này cũng không ảnh hưởng nhiều đến nàng.
Vũ Anh Tiên:" Vâng, đa tạ gia gia". Nàng từ lúc bước chân đến đây thì thường xuyên liếc mắt nhìn Vương Sinh, Vũ Văn Thiên thấy vậy thì hiểu ý lên tiếng nói:" Con cũng đi một quãng đường xa đến đây, Vương Sinh mau dẫn biểu tỷ của con đi nghỉ đi, nhớ chăm sóc nàng cho tốt", nói xong thì hắn cũng cất bước rời đi để lại 3 người Vương Sinh, Chu Trúc, Vũ Anh Tiên đứng đó nhìn nhau.
Sau một lúc, Vương Sinh biết tới phần của mình :"Tỷ, lâu rồi, tỷ tỷ càng ngày càng đẹp ra, lóa mù mắt của đệ rồi", Vương Sinh cười trêu nói. Thật sự hắn trước đây có tình cảm khá đặc biệt với vị mỹ nữ biểu tỷ này, đó là loại tình cảm trẻ con giống như sản sinh qua từ việc cởi truồng tắm mưa cùng nhau chẳn hạn. Trong thời gian Vũ Anh Tiên đến đây thì hai người không lúc nào là không ở bên nhau, tuy tính tình của nàng lúc đó rất bá đạo và thường ăn hiếp hắn nhưng hắn cảm thấy đi chơi với nàng đặc biệt an toàn.
Trước đây có một tên con nhà thương gia ở Lam Tinh thành hay bắt nạt Vương Sinh, mọi chuyện không có gì to tát chỉ là trẻ con với nhau nhưng khi Vũ Anh Tiên đến thì nàng là bá vương ở đây tuy chỉ có 8 9 tuổi nhưng bá khí tràn lan, vũ lực cực mạnh khiến cho đám trẻ con không ai không phục. Từ đó mà Vương Sinh cảm giác đi với nàng rất an toàn. Còn một kỷ niệm nữa đó là hắn từng nói với nàng trước khi Vũ Anh Tiên rời khỏi là "tỷ đi rồi nhớ đệ nha sau này đệ nhất định sẽ cưới tỷ làm vợ nha". câu nói này chỉ xuất phát từ sự ngây thơ và yêu thích thân thiết với nàng nhưng lại chôn trong lòng thiếu nữ một chồi non.
-"Đệ cũng vậy nga, càng lớn lên càng soái, nhớ khi trước nha ngươi rất sợ tỷ tỷ đâu hôm nay còn trêu tỷ đây, lớn lên không sợ ta nữa a". Vũ Anh Tiên ranh mãnh mà cười nói, nàng sau gần 10 năm gặp lại vị đệ đệ này thì thật sự rất kinh ngạc về sự dậy thì thành công của hắn, trước đây hắn trông có vẻ gầy yếu, ai cũng có thể bắt nạt hắn mà nàng phải bảo vệ cho hắn (không tính chuyện bản thân nàng cũng bắt nạt Vương Sinh), nên nàng luôn có một loại cảm giác bản năng phải bảo vệ người đệ đệ này.
Thấy nụ cười của nàng, Vương Sinh biết chuỗi ngày phải đối phó với vị tỷ tỷ này bắt đầu nhưng hắn không còn cách nào khác chỉ có thể âm thầm cười khổ trong lòng "Mẫu thân để nàng chăm sóc cho ta đúng là thiên đại sai lầm a". Chu Trúc thấy không khí có vẻ đang nâng lên giữa hai người thì cười nói:" Anh Tiên muội đừng chọc hắn nữa nha, để ta đưa muội đi đến gian phòng của muội".
Lúc mà Vũ Anh Tiên đến đây vẫn chưa có sự hiện diện của Chu Trúc nên hai nàng chỉ nhận biết nhau qua lời nói của người khác. Nhưng khi mặt chạm mặt nhau thì bản năng hai nàng đều sẽ sinh ra một loại cảm giác "ừm, cảm giác đe dọa từ đối phương đi".Vương Sinh không hề cảm giác được không khí ma sát sinh ra từ hai người vẫn lên tiếng nói:" Tỷ còn đứng ngây ra đây làm gì a, đi đến biệt viện của đệ đi, sau khi trở về tỷ phải nói cho ta biết về Quang Minh học viện nha".
Nghe được câu nói của Vương Sinh khí tràng thầm lặng của 2 nàng kia cũng dần thu lại sau đó cười xả giao với nhau 1 cái rồi cùng nhau tiến về phía biệt viện của Vương
Sinh. Nhưng trong lòng hai người thì đang âm thầm nói "đối thủ hảo lợi hại".
Con Dực Long này có liên kết khế ước với Vũ Anh Tiên nên là vật bất ly thân với nàng, vì vậy 3 người 1 rồng tiến về phía biệt viện. Nhưng mọi chuyện vẫn chưa thể êm đẹp kết thúc ở đây, sau khi đến nơi thì Vũ Anh Tiên ngây người ra "Đây là, vợ con của hắn? Hắn vậy mà có vợ và con gái lớn như vậy". "Thoạt nhìn thì vị mỹ nữ này tuổi tác cũng không nhỏ a, không lẽ sở thích của hắn là thành thục yểu điệu nữ nhân". Sau khi suy nghĩ thì nàng lại cảm thấy không đúng vì nếu có chuyện này thì nàng phải nghe Vũ Hi Nguyệt nói chứ nhưng dì lại không hề nói gì về điều này.
Sau đó một thuyết âm mưu dần hình thành trong đầu Vũ Anh Tiên "hay là hắn bao dưỡng 2 mẹ con nàng ở ngoài rồi nhân lúc dì không có ở đây mà dẫn gái về nhà, với tính cách của gia gia thì cũng sẽ không nói gì về chuyện này". Suy nghĩ này nàng cảm thấy hợp lí hơn nhiều so với 2 người kia là vợ con của hắn vì nữ hài kia cũng xấp xỉ 10 tuổi.
Nghĩ đến đây thì nàng không khỏi sinh ra một chút tức giận "Sau khi được tự do, việc đầu tiên ta làm là đến tìm hắn vậy mà, vậy mà đây là trắng trợn thu tiểu tam a".
54
4
1 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
