Chương 134 - Chương 134 : Vô Đề (3)
Các tộc nhân bộ lạc Lạc Việt đang chán nản trải qua tháng cuối cùng của mùa đông. Họ không thể chơi bóng vì sân quá trơn, cũng chẳng thể tập luyện vì giá rét.
Đặc biệt là đám đàn ông, khi không có hoạt động gì để giải trí, họ càng thêm bức bối. Công cụ giải khuây duy nhất lúc này là…bạn tình.
Nhưng vấn đề ở chỗ, số nữ giới trong bộ lạc lại quá ít ỏi, khiến cho sự cạnh tranh trở nên khốc liệt.
Nhận thức được giá trị của mình, các cô gái bắt đầu kén chọn hơn. Một người đàn ông muốn lọt vào mắt xanh của họ thì ít nhất phải có công việc ổn định và nguồn thực phẩm dồi dào.
Những kẻ nghèo khó, tay nghề kém thì đành chịu trận. Đêm nào họ cũng phải nghe những âm thanh "đáng ngờ" vang lên khắp nơi, khiến tâm trạng ngày càng tụt dốc.
Không chịu nổi nữa, họ quyết định vùng lên…bằng cách gửi đơn khiếu nại lên nhóm chấp pháp.
Nhìn chồng đơn tố cáo ngày càng dày, Dio chỉ biết thở dài bất lực. Cậu quyết định ban hành một lệnh cấm: “Không được gây ồn vào giờ ngủ.”
Điều này khiến nhiều người tức tối, nhưng cũng chẳng thể làm gì khác.
Tuy nhiên, vài ngày sau, đám đàn ông lại chuyển sang…ban ngày. Và thế là Dio lại nhận thêm đơn khiếu nại.
Vuốt mặt đầy mệt mỏi, cậu lẩm bẩm:
“Đám đực rựa này…Hay là cho đi dọn băng luôn nhỉ? Ở không làm gì à?”
Nghĩ là làm, Dio ra lệnh tổng động viên, huy động tất cả ra dọn tuyết, chuẩn bị cho mùa xuân.
Công việc này rất cực, tốn nhiều sức lực, nhưng ít nhất cũng giúp giảm bớt tình trạng "ồn ào".
Nhìn bộ lạc cuối cùng cũng yên bình, Dio hài lòng vì có thể nghỉ ngơi vài ngày.
…
Ở một góc nhỏ của bộ lạc, gần phòng học, có một ngôi nhà đơn sơ nhưng luôn đông người ra vào.
Bên trong, một hàng dài tộc nhân ngồi chờ bên phải. Giữa nhà, trên chiếc bàn gỗ đặt một đĩa trái cây.
Đối diện họ là hai chiếc ghế gỗ, nơi hai người đang ngồi để được cắt tóc. Phía sau, hai tộc nhân khác thoăn thoắt làm việc, lưỡi kéo lách cách vang lên đều đặn.
Khi cắt xong, một người khác lại bước vào. Những thợ cắt tóc vội húp vài ngụm nước, lau tay rồi tiếp tục công việc.
Dịch vụ này hoàn toàn miễn phí, hoạt động dựa trên sự giúp đỡ lẫn nhau.
Ngôi nhà không phải lúc nào cũng mở cửa, chỉ khi những tộc nhân có tay nghề rảnh rỗi mới có thể làm việc. Vì thế, mỗi lần mở cửa, nơi này lại chật kín người xếp hàng.
Mùa hè và mùa đông là thời điểm người ta có xu hướng cắt tóc nhiều nhất. Dù làm việc liên tục đến mức quên cả bữa ăn, nhưng những người thợ vẫn vui vẻ.
Số tóc thừa không bị bỏ phí. Nhóm trồng trọt thu gom chúng để làm phân bón cho cây cối.
Đáp lại sự giúp đỡ này, nhóm chế tác đã thiết kế ra nhiều loại kéo phù hợp với từng chất tóc khác nhau của tộc nhân, giúp việc cắt tỉa trở nên dễ dàng hơn.
…
Mặc dù đã được gia cố nhiều lần, nhưng lò nung vẫn không chịu nổi nhiệt độ khổng lồ khi nung thép. Hôm nay, nhóm xây dựng quyết định phá bỏ nó.
Công việc phải được tiến hành vô cùng cẩn thận để không ảnh hưởng đến hai lò còn lại. Mỗi mảng gạch nung được gỡ xuống, ánh mắt của nhóm xây dựng luôn dán chặt vào kết cấu xung quanh, tránh gây ra thiệt hại ngoài ý muốn.
Trong khi đó, nhóm chế tác lại chẳng có gì để làm, liền rủ nhau về nghỉ ngơi.
Riêng Mih, trên đường về, hắn cứ lẩm bẩm một câu:
“Ước gì có thứ gì chịu được nhiệt nhỉ?”
Làm gốm sứ thì quá mất thời gian và công sức, bê tông thì dễ nứt vỡ, còn đất sét lại không bền…Mih vò đầu, chán nản vì chưa tìm ra giải pháp.
Sau nhiều ngày hội họp, nhóm xây dựng đi đến quyết định cuối cùng: tạm thời tiếp tục sử dụng hai lò còn lại, chờ đến khi tìm được phương án khả thi hơn.
Mih và Pu đồng ý với kế hoạch này. Dù không hài lòng, nhưng đây là cách duy nhất vào lúc này.
…
Bên trong ngôi nhà ấm áp, Ain vẫn đang ngủ vùi cùng bốn ‘con sâu lười’.
Đã hơn một tuần kể từ khi Rin và Eny phát bệnh, Ain cũng không dám đi đâu quá xa.
Nếu có ai lỡ bước vào phòng lúc này, chắc chắn sẽ không kìm nổi thú tính trước cảnh tượng "quái thú ba đầu" đang vùi trong chăn.
Thế nên, Ain đành phải hy sinh ở nhà để bảo vệ các tộc nhân khỏi cảnh tượng cám dỗ này…
…
Sau khi mất đi người lãnh đạo, các nhóm trị liệu, nấu ăn, kho lương thực, và nuôi thú đều gặp khó khăn trong việc vận hành.
Dù chưa đến mức hỗn loạn, nhưng mọi thứ cũng không còn suôn sẻ như trước.
Các thành viên buộc phải thay phiên nhau quản lý.
Nhưng trong cái rủi có cái may – đây lại là cơ hội tốt để những nhân tài về quản lý bộc lộ năng lực. Không thể lúc nào cũng dựa dẫm vào mấy đội trưởng mãi được.
Trước đây, bốn cô gái kia không phải là những lãnh đạo xuất sắc. Họ chỉ đơn thuần dựa vào đam mê và sự chăm chỉ để bù đắp cho những thiếu sót về mặt quản lý.
Giờ đây, khi họ không còn ở vị trí điều hành, các tộc nhân khác phải đứng lên gánh vác trách nhiệm.
Dù gặp nhiều thử thách, nhưng bộ lạc Lạc Việt vẫn tiếp tục vận hành, từng bước vượt qua mùa đông khắc nghiệt.
…
Kins sau thời gian dài nghỉ ngơi cũng đã bay đi trong giấc mơ của Ain.
…
Ớ một nơi xa.
Zua sau khi đường xa trên các cành cây cũng đáp xuống đất. Nó nhẹ nhàng đi vào một ngôi nhà được che giấu kỹ càng, một tay giở tấm vải, Zua đưa đầu vào.
Thấy người bên trong, Zua mới mỉm cười, rồi đi vào trong. Người bên trong thấy Zua cũng mỉm cười, giang hai tay chào đón lấy thân hình vững chắc kia.
...
Trên một ngọn núi cách bộ lạc Lạc Việt khoảng 100km về phía bắc.
Một nhóm người ngồi xuống sau khi trải qua thời gian dài leo lên ngọn núi. Mấy người xung quanh cũng thở dốc. Ở độ cao này, không khí khá lỏng, vì vậy mà thở thôi cũng rất khó khăn.
Một người nhìn người đứng đầu hỏi:
“Đi xa như vậy thì đám người kia đuổi kịp không, Lim?”
Lim im lặng vì hắn đã để lại lời nhắn ký hiệu dưới núi, nhưng không rõ đối phương nhận được chưa. Hắn nhìn người kia rồi thở dài nói:
“Không rõ nữa, mà thôi, chỉ cần ta làm xong chỗ này nữa là đi về được rồi. Cũng xa bộ lạc quá lâu, ta có chút nhớ tộc trưởng a.”
Mấy người xung quanh nghe vậy mỉm cười. Bọn họ rời khỏi bộ lạc đã hơn nửa năm, nên không biết bộ lạc đã ra sao. Họ bàn tán rất nhiều.
Người thì nói bộ lạc sẽ phát triển đến mức không ai tưởng tượng ra, người lại phản bác rằng số lượng tộc nhân giờ đã rất lớn, có thể đã mở rộng lãnh thổ không chừng bằng quãng đường bọn họ đi.
Lim nhìn không khí nhộn nhịp cũng im lặng, gương mặt đầy suy tư nhìn về hướng bộ lạc.
...
Lại hơn hai tuần nữa, mùa đông cũng đã kết thúc.
Mùa xuân đã tới. Các tộc nhân vội vàng quỳ xuống, hướng bức tượng hình rùa cùng hô to:
“Cảm tạ Thần Hộ Mệnh!”
Nói xong, mọi người đứng dậy, tất bật chuẩn bị cho năm mới. Các thành viên trồng trọt vội vàng mang những hạt giống, mầm cây con ra trồng lại.
Trên ngọn đồi, hạt giống lúa đầu năm bắt đầu được gieo. Nếu thời tiết thuận lợi, năm nay bộ lạc có thể thu hoạch hai vụ lúa. Lão Ky không ngại tuổi tác, leo trèo khắp ngọn đồi chỉ dẫn tộc nhân.
Ain lúc này càng thêm lo lắng. Mùa xuân đã đến, nhưng bốn ‘con sâu’ vẫn chưa có dấu hiệu hồi phục, trong khi đám cưới của họ lại sắp diễn ra vào giữa tháng Hai.
Hắn thở dài, tiếp tục công việc quen thuộc – chăm sóc và vệ sinh cơ thể cho họ. Trong suốt hai tuần qua, Opf đã có một số phản ứng nhẹ khi Ain thì thầm bên tai cô.
Điều này khiến hắn vô cùng phấn khích, ngày nào cũng dành hàng giờ để nói những lời yêu thương, mong cô mau tỉnh lại. Nhưng tiếc thay, sau đó không có thêm dấu hiệu khả quan nào.
...
Hai tuần đầu tiên của mùa xuân là khoảng thời gian sôi động nhất trong năm đối với bộ lạc Lạc Việt. Tuy nhiên, điều kỳ lạ là Ain – tộc trưởng – lại hiếm khi ra ngoài mà dành hầu hết thời gian ở nhà.
Các tộc nhân đều cảm thấy khó hiểu nhưng không ai dám hỏi. Họ cố gắng lý giải, nhưng cuối cùng chỉ có thể đoán rằng hắn đang chuẩn bị cho đám cưới sắp tới.
Riêng Dio thì lo lắng hơn bất kỳ ai. Cậu ta biết rõ mọi thứ cho đám cưới đã được chuẩn bị xong xuôi, vậy tại sao Ain vẫn còn luẩn quẩn trong nhà?
Dio lắc đầu, quyết định tập trung giải quyết công việc trước. Sau này rảnh rỗi, cậu sẽ hỏi Ain cho ra lẽ.
...
Nhóm xây dựng, sau khi sửa lò nung, cũng đã kịp vận chuyển thép đến công trường sân vận động. Khi mùa xuân bắt đầu, họ lập tức tái khởi động công trình.
Tiếng đục gỗ cồm cộp vang lên nhịp nhàng, hòa cùng tiếng búa nện chát chúa vào gỗ và đá. Âm thanh lao động vang vọng khắp không gian – lúc thì gấp gáp, lúc lại chậm rãi theo nhịp tay người thợ.
Xen lẫn vào đó là những tiếng trao đổi rôm rả, tiếng hò hét chỉ đạo, tất cả tạo nên một bản hòa tấu đầy sức sống, phản ánh tinh thần kiên cường của bộ lạc trong những ngày đầu năm mới.
Một số thợ xây dùng đuốc hơ vào lớp bê tông, giúp tan đi những mảng băng còn đọng lại từ mùa đông. Dù đã che phủ bằng rơm, nhưng một số khu vực vẫn bị đóng băng, vì vậy họ phải kiểm tra kỹ lưỡng trước khi tiếp tục đổ bê tông.
Sau hai tuần làm việc cật lực, nhóm xây dựng đã hoàn thành phần móng và sàn thi đấu. Bước tiếp theo là dựng cột trụ cho sân vận động.
Hàng loạt cây gỗ cứng chắc, cao lớn được đốn về, sau đó trải qua nhiều công đoạn chế biến: cắt, cưa, mài nhẵn và sơn phủ nhựa cây để chống côn trùng.
Công việc này được thực hiện một cách cẩn trọng và tỉ mỉ, vì đây là phần quan trọng nhất – chịu lực cho toàn bộ công trình, nên phải đảm bảo độ bền vững cao.
Phần hố chôn cột cũng được đào rất công phu. Ain thậm chí còn nhờ lão Quy kiểm tra xem có mạch nước ngầm bên dưới hay không, bởi vị trí này khá gần sông. May mắn thay, lão Quy xác nhận là không có vấn đề gì.
Thế nhưng, một trở ngại lớn lại xuất hiện: làm thế nào để dựng những cây cột khổng lồ vào hố? Nhóm xây dựng đã thử nhiều cách nhưng vẫn chưa tìm ra phương án tối ưu.
Công trường một lần nữa rơi vào tình trạng đình trệ. Nhìn cảnh đó, Pu chỉ biết thở dài. Đây đã là lần thứ hai công trình bị trì hoãn, trong khi còn rất nhiều dự án khác đang chờ đợi. Nó sốt ruột muốn hoàn thành nhanh để chuyển sang những công trình tiếp theo.
….
tấu chương xong
0
0
4 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
