Chương 3 - Hẻm nhỏ
Sáng ngày thứ hai Đỗ Tịch Ca mang theo một đôi mắt quầng thâm đen đi học, sau khi đến trường học, tiểu Lạc không ngừng cười nhạo cô.
“Tịch Ca, bạn bị bệnh tương tư rồi sao a? Ha ha ...” Tiểu Lạc tiến đến bên người Đỗ Tịch Ca, trêu chọc cô.
“ Tại bạn đấy, còn ở đây nói bừa cái gì!” Đỗ Tịch Ca đẩy tiểu Lạc ra rồi tiếp tục nằm ở trên bàn học ngủ bù.
Tiểu Lạc lại tiến đến gần, nằm ở bên cạnh cô nhiều chuyện nói :” Tịch Ca, chẳng lẽ bạn đối với nam sinh hôm qua cùng bạn hôn môi không có bất kỳ điều gì hiếu kỳ sao?”
Đỗ Tịch Ca bị hỏi đến đỏ mặt xấu hổ, nghiêng đầu đi nơi khác không thèm để ý tới tiểu Lạc.
Tiểu Lạc biết rõ Đỗ Tịch Ca sẽ có vẻ mặt này, nên không để ở trong lòng mà tiếp tục nói:” Nam sinh kia a! Kỳ thật tớ cũng không rõ lắm hắn là ai, chỉ biết hắn là đại thiếu gia của quán bar Lam Sắc, ngày hôm qua là sinh nhật của bạn hắn, hắn chỉ là đi dự tiệc.”
“Tịch Ca, nếu như bạn có thể cua được hắn thì tốt biết bao, vừa đẹp trai lại có tiền, a! Không được! Tớ phải đi hỏi thăm một chút, xem hắn học ở trường nào.” Không chờ Đỗ Tịch Ca trả lời, tiểu Lạc đã chạy đi thật xa.
Đỗ Tịch Ca bị lời nói của cô ấy làm cho cô có chút tưởng tượng, nếu mình mà Hứa Cẩm Niên là bạn bè khác giới, hai người hẹn nhau cùng đứng trước ánh trăng, thật là lãng mạn! Càng nghĩ càng cao hứng, chokhông khỏi cười ra tiếng.
Đúng lúc này Dung Lực Ngôn đi tới bên cạnh Đỗ Tịch Ca, trải qua sự tình lần trước ở lùm cây, hắn có chút lúng túng nên một mực không thèm để ý đến Đỗ Tịch Ca, lại không nghĩ tới Đỗ Tịch Ca cũng giống như hắn, không thèm để ý tới đối phương.
Vì nguyên nhân này, lửa giận hắn một mực nghẹn đã sắp bùng cháy, hiện tại lại nhìn thấy vẻ mặt Đỗ Tịch Ca mê trai (gái) trong nội tâm liền không thoải mái. Chỉ cần nữ nhân hắn muốn, sẽ không có nữ nhân nào dám bỏ rơi hắn.
Dung Lực Ngôn cố ý dừng bước, lớn tiếng ho khan để gọi thần chí Đỗ Tịch Ca trở về, chứng kiến Đỗ Tịch Ca thay đổi sắc mặt, hắn hài lòng trở về chỗ ngồi của mình.
Đỗ Tịch Ca bị Dung Lực Ngôn dọa sợ đến ý nghĩ kiều diễm trong đầu cũng không dám nghĩ đến, cô cảm thấy Dung Lực Ngôn càng ngày càng quá phận rồi, nhưng cả ngày, nỗi bất an trong lòng Đỗ Tịch Ca đã không còn.
Sau khi tan học, một mình Đỗ Tịch Ca đi bộ về nhà, nhưng lúc đi tới một cái hẻm nhỏ cách trường không xa, đột nhiên một bóng người lao ra, đem cô kéo vào trong ngõ hẻm nhỏ u ám.
Đỗ Tịch Ca sợ tới mức kêu to, nhưng đối phương đã dùng sức che miệng cô lại, uy hiếp cô:” Đừng hô! Em không sợ sẽ bị tất cả mọi người đều nhìn thấy hả?”
Lúc này Đỗ Tịch Ca mới nhìn rõ người bắt cô chính là Dung Lực Ngôn, cô khóc thút thít rồi gật đầu, ý bảo Dung Lực Ngôn buông cô ra.
Dung Lực Ngôn nhìn cô yên tĩnh lại mới từ từ buông tay ra.
“Anh lần này lại muốn làm cái gì hả? Anh mà còn như vậy, tôi nhất định sẽ mách giáo viên!” Đỗ Tịch Ca tức giận nói.
Dung Lực Ngôn khinh thường nói:” Mách giáo viên? Anh đây sẽ nói là em câu dẫn anh đấy, hai người chúng ta là người yêu của nhau..”
Đỗ Tịch Ca khó thở nói:” Anh như thế nào lại trở lên vô sỉ như vậy!”
Dung Lực Ngôn vô lại cười:” Làm nữ nhân của anh, đừng nghĩ sẽ chạy thoát khỏi lòng bàn tay anh..”
Nói xong cúi đầu xuống nâng đầu Đỗ Tịch Ca lên, ngậm lấy cánh môi của cô dùng đầu lưỡi trực tiếp luồn vào.
Đỗ Tịch Ca lại càng hoảng sợ, ngay lúc đầu lưỡi của hắn xông vào, cô có thể cảm giác được mùi thuốc lá nhàn nhạt cùng hơi thở đặc thù của phái nam mãnh liệt.
Bị hắn hôn vài giây, Đỗ Tịch Ca đã cảm thấy có chút không thở nổi, cô lấy tay mình đẩy lồng ngực Dung Lực Ngôn ra, nỗ lực phản kháng nhưng không mang lại hiệu quả mà bị Dung Lực Ngôn trực tiếp đem thân mình cô ép trên tường.
Đúng lúc này , trong nội tâm Đỗ Tịch Ca toát ra một ý nghĩ kỳ quái, cô đây là bị “vách tường đông” sao? Nếu như bị tiểu Lạc biết nhất định cô ấy sẽ hâm mộ chết.
Dung Lực Ngôn cảm thấy cô không chuyên tâm, dùng sức cắn đầu lưỡi của cô một cái, làm cho thần chí của Đỗ Tịch Ca bị kéo trở về, sau đó lại bắt đầu phản kháng.
Dung Lực Ngôn buông môi cô ra, hôn nhẹ vào bên tai của cô, ôn nhu nói: “ Đừng làm rộn, em cũng không muốn đem người khác kéo tới đây đi.”
Động tác chống đẩy của Đỗ Tịch Ca lập tức cứng đờ, tùy ý Dung Lực Ngôn đem vành tai của cô ngậm trong miệng nhẹ nhàng mút lấy thỏa thích.
Cảm giác người con gái dưới thân dần dần thuận theo, khóe miệng Dung Lực Ngôn kéo ra nụ cười hài lòng.
Hắn sờ đến bên hông Đỗ Tịch Ca đem áo Tshirt của nàng vén lên qua ngực, lộ ra bra bên trong viền màu hồng.
Dung Lực Ngôn lấy tay gẩy một cái, đem toàn bộ vú từ trong áo ngực Đỗ Tịch Ca lộ ra, hắn cúi đầu cắn đầu vú màu sắc đỏ tươi như nụ hoa anh đào tươi mơn mởn, dùng đầu lưỡi cắn cắn hai cái.
Sau khi bị Dung Lực Ngôn khẽ cắn, cả người Đỗ Tịch Ca bắt đầu phát run, tay cô đặt lên vai Dung Lực Ngôn, nghĩ muốn đẩy hắn ra, nhưng mà toàn thân cô mềm nhũn không có chút khí lực nào, ngược lại giống như mời gọi nghênh đón dục vọng tới, trong miệng còn phát ra tiếng thở gấp.
Dung Lực Ngôn như đạt được cổ vũ, càng thêm ra sức liếm láp, chỉ là ăn một cái chưa đủ nghiền, hắn dứt khoát vòng tay qua, đem nịt vú của Đỗ Tịch Ca cởi bỏ, vứt ra chỗ khác.
Dáng người Đỗ Tịch Ca rất tốt, điển hình mặt trẻ vú to, Dung Lực Ngôn thẳng mắt nhìn hai gò bồng đảo trước mắt, bởi vì thời tiết có chút lạnh, đỉnh hoa màu hồng nhạt có xu hướng cứng lại và đứng thẳng, có chút run rẩy chờ đợi hắn hái.
Tim Dung Lực Ngôn đập vô cùng nhanh, cảm giác máu trong người sôi cả lên.
Lần trước chứng kiến người khác giao hợp, bởi vì xúc động, hắn không có cẩn thận quan sát thân thể của cô, hiện tại hắn mới phát hiện, thân thể Đỗ Tịch Ca vừa trắng vừa mềm, vú của cô đặc biệt xinh đẹp, thuộc chủng loại đào mật kia hoàn mỹ nhất, từ hai tay hắn có thể cảm giác được vừa ôn nhuận mà co dãn rất tốt.
Đỗ Tịch Ca bị ánh mắt của hắn nhìn làm cho khẩn trương đến không dám động đậy, không khí mập mờ lửa nóng giữa hai người càng lúc càng nóng.
Động tác Dung Lực Ngôn mạnh mẽ hôn lên môi cô, không quan tâm đến miện cô đang ngậm chặt, cường ngạnh mở miệng cô đem lưỡi vào quấy lộng.
Đỗ Tịch Ca bị hôn đến cả người choáng váng, một bên Dung Lực Ngôn dùng tay trái nắm chặt vú mềm, dùng sức xoa nắn.
“ A...A...A...” Núm vú bị bóp đau ngứa lập tức gọi thần chí Đỗ Tịch Ca trở về, loại cảm giác đau ngứa này làm cho cô chấn động, không khỏi kháng cự đẩy nam nhân trước mặt ra.
Dung Lực Ngôn như mong muốn của cô ôn nhu hôn xuống, hắn hít hà cổ Đỗ Tịch Ca, một đường đi tới trước ngực, ngậm lấy núm vú bên kia, bắt đầu liếm láp lôi kéo, đem núm vú căng mềm trở lên sưng phồng.
Khoái cảm tê dại và ngứa ngáy xen nhau chồng chất, hai mắt Đỗ Tịch Ca trở lên mê ly, phía dưới mơ hồ đã có chút ẩm ướt, hiển nhiên đây là dục vọng do Dung Lực Ngôn gây ra.
Mà Dung Lực Ngôn miệng và tay đều không nhàn rỗi, một tay như cũ ở trên nhũ phong của cô xoa nắn, tay kia lặng lẽ trượt xuống phía dưới bụng của cô.
Dung Lực Ngôn xốc váy cô lên, cách lớp quần lót sờ lên tiểu huyệt của Đỗ Tịch Ca, quần lót bởi vì cô động tình sớm đã ướt một mảnh, sờ lên trơn trượt, hắn cách lớp quần lót hướng tiểu huyệt đâm vào.
Đỗ Tịch Ca bị kích thích tỉnh tảo lại, sợ tới mức nức nở: “ Không muốn, Dung Lực Ngôn, van cầu anh, thả tôi ra đi.”
Cũng đã đến bước này, Dung Lực Ngôn tự nhiên không muốn buông tha cho cô, hắn rất muốn cô, hôm nay vô luận thế nào cũng phải đạt được.
Hắn ngẩng đầu hôn Đỗ Tịch Ca, đem những lời của Đỗ Tịch Ca sắp nói ra ngậm ở trong miệng, nước mắt đắng chát của cô chảy vào trong miệng hai người, nhưng việc này không có làm cho Dung Lực Ngôn cảm thấy thương tiếc, ngược lại càng tăng thêm ý niệm nhất định phải đạt được cô.
Tại thời điểm Đỗ Tịch Ca bị hôn đến đầu choáng váng, Dung Lực Ngôn đem quần lót của cô kéo xuống.
Sau đó Dung Lực Ngôn cúi người, đem chân cô dựng lên bả vai của chính mình.
Đỗ Tịch Ca không biết hắn định làm cái gì, sắc dục lập tức rút đi hơn phân nửa, kinh hoảng mà hỏi:” Dung Lực Ngôn, anh định làm gì sao!”
Lúc này Dung Lực Ngôn làm gì còn quan tâm đến co, ánh mắt hắn chỉ lo nhìn chằm chằm tiểu huyệt đáng yêu tươi mới trước mắt.
Hai mảnh ôn nhuận của Đỗ Tịch Ca đang hé mở, phía trên có ít lông như lông nhung thiên nga, lông tơ nho nhỏ hiện ra, hai mảnh mềm mại dễ thương như cánh hoa canh giữ ngoài cửa động, bộ dáng giống như cái miệng nhỏ nhắn đang tru lên, theo hô hấp của hô khẽ đóng mở. Nguyên lai đây là tiểu huyệt của nữ nhân, đẹp quá, cửa động của nàng thật nhỏ, không biết nếu đi được vào sẽ có cảm giác gì...
Đỗ Tịch Ca sợ tới mức một cử động nhỏ cũng không dám, dùng sức dựa sát tự vào tường, cảm giác lạnh buốt, làm cho ham muốn của cô lui đi không còn một mảnh.
Đột nhiên có một vật mềm mại mà ấm áp nhẹ lướt qua giữa hai chân cô, đảo qua trước tiểu huyệt củ cô và liếm láp âm hạch của cô.
Hốc mắt Đỗ Tịch Ca phiếm hồng và toàn thân run rẩy, đôi chân trắng nõn đá lung tung trên bờ vai của Dung Lực Ngôn, sợ hãi kêu:” A... A...Ngừng a...Van cầu anh...Ngừng lại a...”
Ở giữa hai chân Đỗ Tịch Ca, Dung Lực Ngôn ngẩng đầu lên, bên miệng hắn còn dính một thứ chất lỏng óng ánh, Đỗ Tịch Ca nhìn thấy bụng dưới chậm rãi co rút,
“Yên tâm, anh sẽ cho em thoải mái.” Sau đó lại cúi đầu đi xuống, đối với tiểu huyệt của cô chậm rãi thổi một ngụm khí, mặc dù không có trực tiếp tiếp xúc, nhưng chính là như vậy lại làm cho Đỗ Tịch Ca run rẩy không thôi.
Cảm giác được thân thể người con gái đang run rẩy, Dung Lực Ngôn cười không ra tiếng, cúi đầu đem cánh hoa đang run rẩy hung hăng ngậm lấy, mút vào một ít mỹ vị từ trong cánh hoa, hắn dùng hàm răng khe khẽ cắn, còn dùng đầu lưỡi ra vào mật động, bắt chước động tác giao hợp.
“A ... Ngừng a ... Dung Lực Ngôn ... Tôi chịu không nổi...” Đỗ Tịch Ca kích động khóc.
Dung Lực Ngôn không quan tâm đến yêu cầu của người con gái lúc này, tiếng kêu của cô làm cho hắn càng sung sức, đem đầu lưỡi vào nơi càng sâu, mút vào, thỉnh thoảng còn phát ra âm thanh “ Chút..Chút..”
“ A ...”
Kích thích cực lớn làm cho khe huyệt của Đỗ Tịch Ca càng ngày càng chảy nhiều chất lỏng óng ánh.
Đỗ Tịch Ca nhịn không được cầu xin tha thứ:” Dung Lực Ngôn... A ... Không muốn... Đừng liếm nữa..” Ánh mắt long lanh như nước chảy ra từng giọt nươc mắt, toàn thân run rẩy.
“ A.. Dung Lực Ngôn.. Đừng đừng.. Không được...” Cảm nhận được động tác của Dung Lực Ngôn càng lúc càng nhanh, mang đến từng trận khoái cảm tê dại mãnh liệt, làm cho cô có chút sợ hãi.
Tiếng rên rỉ nũng nịu chính là liều thuốc thúc tình tốt nhất, Dung Lực Ngôn vươn tay nắm lấy nước trong tiểu hạch chảy ra, miệng lại càn rớt mút ra mút vào tiểu huyệt, làm cho Đỗ Tịch Ca từng trận run rẩy.
Đỗ Tịch Ca cảm thấy mình sắp bị khoái cảm cực lớn giết chết mất thôi, mỗi lần người nam nhân mút vào là một lần cô bị khoái cảm cực lớn làm cho run rẩy.
Theo đầu lưỡi tại trong mật huyệt ra ra vào vào, lúc này chính là lúc Đỗ Tịch Ca gần tới cao trào :” A ... Dung Lực Ngôn ... A ... Không được ... Không được... A ..”
Theo tiếng thét chói tai của Đỗ Tịch Ca, một cỗ chất lỏng trong suốt từ tiểu huyệt phun ra, làm cho mặt Dung Lực Ngôn dính đầy, cuối cùng hắn buông ra tiểu huyệt sung huyết này, chứng kiến cảnh tượng trước mắt, hắn cảm thấy hạ thân mình sắp bị nóng tới nổ tung.
Hắn tự tay cởi bỏ nút thắt quần áo, đang lúc hứn chuẩn bị động xuống, điện thoại trong túi vang lên, cắt đứt động tác của hắn.
Khôi phục một ít thể lực, Đỗ Tịch Ca khẽ đẩy hắn, nhưng điện thoại trong túi không ngừng vang lên. Dung Lực Ngôn tức giận cắn da thịt mềm mại mà ngọt nào như sữa, bởi vì cô không nghe lời, hắn dùng sức rất mạnh, đem đỉnh tuyết phong bị cắn đến sặc sỡ nhìn rõ những điểm đỏ.
Đỗ Tịch Ca bị đau, kêu ra tiếng. Núm vú hồng nho nhỏ như muốn nhỏ ra máu, ngón tay Dung Lực Ngôn chen vào giữa hai chân cô, tiếp tục hoàn thành chuyện lúc trước chưa xong..
“Dung Lực Ngôn...Điện thoại di động của anh.. Có thể là chuyện trọng yếu đó.” Thanh âm Đỗ Tịch Ca run rẩy nói.
Từ trước ngực cô vang lên âm thanh mơ hồ: “ Mặc kệ!”
“Nhanh...Nhanh tiếp..” Đỗ Tịch Ca nỗ lực chống đẩy hắn.
Dung Lực Ngôn nhíu mày, buông Đỗ Tịch Ca ra, tức giận thở mạnh, hắn cầm lấy điện thoại mở ra táo bạo quát: “ Là ai! Không mốn sống sao!”
“ Tiểu tử thối! Có phải cánh đã cứng cáp rồi phải không! Còn giám quát lão tử! Ông nội của mày nhập viện mày có biết không hả! Lão tử hạn cho người 5 phút đồng hồ phải có mặt ở bệnh viện!” Sau đó một âm thanh truyền đến, đối phương đã cúp điện thoại.
Dung Lực Ngôn tức giận đấm một quyền vào tường, sau đó quay đầu kéo Đỗ Tịch Ca vào trong ngực, trực tiếp hôn lên.
Tại lúc Đỗ Tịch Ca cho là mình sẽ chết vì ngạt thở, Dung Lực Ngôn thả cô ra.
Dung Lực Ngôn thở hổn hển nói với Đỗ Tịch Ca :” Lần sau anh nhất định sẽ ăn sạch em! Em sẽ không gặp may mắn như hôm nay đâu!”
Nói xong hắn mặc quần áo, sau đó giúp Đỗ Tịch Ca đem quần áo sửa sang lại cho tốt, lôi kéo cô ra khỏi hẻm nhỏ.
Ed: Tay đập chân run ed bộ này, chỉ muốn tỉnh lược một ngàn chữ nhưng đọc giả sẽ cảm thấy mất hứng nên ta cố gắng...
4,373
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
