Chương 2 - Lần đầu động tâm
Khuôn mặt Đỗ Tịch Ca đỏ bừng trở lại phòng học, bạn cùng bàn tiểu Lạc tò mò hỏi cô: "Tịch Ca, bạn đi đâu vậy? Sao mặt lại đỏ vậy?"
Đỗ Tịch Ca mặt đỏ bừng nói:"Tớ đi đọc sách thôi, mặt đỏ đại khái vì thời tiết mùa này nóng bức đi".
"Vậy sách của bạn đâu? " tiểu Lạc khuôn mặt nghi hoặc.
" Không xong! " Lúc này Đỗ Tịch Ca mới nhớ tới bản thân đem sách bỏ tại rừng cây bên kia.
Cô đứng lên nghĩ quay lại, nhưng vừa đi được hai bước lại nhớ đến tình cảnh vừa rồi, đỏ mặt trở lại chỗ ngồi.
Tiểu Lạc ở một bên mặt không hiểu gì:" Tịch Ca, bạn làm sao vậy? Hôm nay bạn rất không bình thường a".
Đỗ Tịch Ca cười gượng hai tiếng:"Ha ha.. Có sao? Tớ vẫn bình thường mà".
Từ rừng cây trở về, Dung Lực Ngôn đi lên sân thượng, áp chế dục hỏa xuống phía đáy lòng, mới bước chân về phía phòng học.
Lúc đi ngang qua bàn đọc sách của Đỗ Tịch Ca, hắn tiện tay đem quyển sách của cô ném lên bàn, sau đó trở về chỗ ngồi ngâm nga hát.
Vẻ mặt của bạn học xung quanh Đỗ Tịch Ca kinh ngạc, mà mặt Đỗ Tịch Ca cũng đỏ lên, đầu cũng không dám ngẩng lên.
Sau khi tan học, tiểu Lạc lôi kéo Đỗ Tịch Ca, truy vấn cô cùng Dung Lực Ngôn có quan hệ như thế nào, Đỗ Tịch Ca coi như không nhìn thấy cô ấy, không trả lời vấn đề.
Mặt khác mấy nữ sinh nghe hai người nói chuyện cũng đi đến, bắt đầu mồm năm miệng mười hỏi Đỗ Tịch Ca, cô xoa xoa thái dương, cô biết ngay mà! Đụng phải Dung Lực Ngôn không phải là chuyện gì tốt.
Tốn hết khí lực, Đỗ Tịch Ca mới đem mọi người đuổi đi, sau đó mệt mỏi nằm lên cái bàn.
Tiếp theo một đoạn thời gian, quan hệ của Đỗ Tịch Ca và Dung Lực Ngôn lại khôi phục thành bộ dáng ban đầu, ai cũng giả bộ làm như không biết đối phương, từ từ mọi người cũng không truy hỏi Đỗ Tịch Ca mà chỉ cảm thấy lần trả sách kia là trùng hợp.
Chủ nhật, cả nhà Đỗ Tịch Ca đi dã ngoại ở ngoại ô thành phố, trước lúc ra cửa, ông nội Đỗ gọi điện thoại tới nói bà nội Đỗ bệnh tim tái phát, đã được đưa đến bệnh viện, làm cho cha mẹ Đỗ Tịch Ca vội vàng đi qua.
Ba Đỗ nghe xong nhanh chóng lái xe mang theo cả nhà đi tới bệnh viện, sau khi đi đến bệnh viện, trải qua sự hỏi thăm của bác sĩ biết bệnh tình của bà nội cũng không đặc biệt nghiêm trọng, làm cho mọi người một trận sợ bóng sợ gió cũng qua đi.
Chỉ là ăn cơm dã ngoại là điều không thể, cha mẹ Đỗ quyết định ở lại chăm sóc bà nội Đỗ, để Đỗ Tịch Ca về nhà vì ngày mai cô còn phải đi học.
Lúc chuẩn bị về nhà Đỗ Tịch Ca nhận được cuộc gọi của tiểu Lạc, nói cô ấy đang ở quán bar Lam Sắc rất vui vẻ, nói Đỗ Tịch Ca đến đây cùng chơi.
Đỗ Tịch Ca chưa từng đi quán bar, lòng hiếu kỳ tràn ngập, cô gật đầu đáp ứng, nói với taxi đi đến con đường mà tiểu Lạc nói quán bar Lam Sắc.
Vừa vào cửa Đỗ Tịch Ca bị tình cảnh náo nhiệt bên trong làm cho hoảng sợ, cô không nghĩ đến ban ngày mà quán bar cũng sẽ náo nhiệt đến như vậy.
Tiểu Lạc nhìn thấy Đỗ Tịch Ca đi đến, giữ chặt tay cô, nói hôm nay nơi này tổ chức sinh nhật cho một vị công tử nào đó, bằng không thì bình thường ban ngày cũng sẽ không náo nhiệt như vậy.
Đỗ Tịch Ca gật đầu hiểu rõ, kẻ có tiền đều thích khoa trương như vậy, cô không uống rượu, hướng về phía phục vụ gọi một ly nước trái cây, đi đến một góc tối ít người chú ý ngồi xuống, tiểu Lạc cùng mấy nữ sinh khác đã sớm chạy đến sàn nhảy uốn éo thân thể.
Lần đầu tiên Đỗ Tịch Ca đến địa phương náo nhiệt như vậy, xung quanh tiếng âm nhạc điếc tai nhức óc làm cho cô cảm thấy choáng váng, cô đã biết quán bar là như thế nào rồi, cũng nên về nhà.
Nhưng không đợi cô ly khai, tiếng âm nhạc bỗng ngừng lại, cô nghi hoặc nhìn về bốn phía.
Sau đó nhìn thấy bốn người con gái xinh đẹp mặc trên người quần áo kiểu con thỏ bưng khay, đi về bốn phía của sân nhảy, chỉ chốc lát đã đi tới trước mặt cô, lúc này Đỗ Tịch Ca mới nhìn rõ, thì ra bốn cô gái bưng chính là khay đựng phiếu rút thăm.
Cô gái nhìn Đỗ Tịch Ca bảo cô rút một phiếu, Đỗ Tịch Ca không hiểu lắm nhưng nhìn xung quanh thấy mọi người đều rút, cũng tiện tay rút một phiếu, cô nhìn lướt qua, trên đó viết số 26 còn có một hình có vẻ là một cái dấu son môi.
Sau khi cô gái phân phát xong, liền lui xuống, âm nhạc dịu êm lại vang lên, tình cảnh tiếp theo lại náo nhiệt, mọi người bắt đầu líu ríu..
Đỗ Tịch Ca nhìn một lát mới hiểu được bọn họ đang ghép đôi vào trò chơi. Đến phiên Đỗ Tịch Ca, cô cũng không có việc gì, chỉ là ôm nắm tay, sau đó đi vào sàn nhảy.
Cô đứng dậy cầm phiếu rút thăm đi đến chỗ đăng kí, cô liền gặp tiểu Lạc, tránh người xung quanh đi đến bên cạnh cô.
"Tịch Ca, bạn rút được số thăm bao nhiêu? " Tiểu Lạc chen đến bên cạnh cô tò mò hỏi.
" Số 26". Đỗ Tịch Ca đem phiếu đưa cho tiểu Lạc.
" Số 26! Bạn nam nào cũng rút được phiếu số 26?" tiểu Lạc nhìn cái phiếu rồi la lớn.
Sau đó tiếng huýt sáo đồng loạt vang lên của mấy cái nam sinh, như tiếng hồi âm lại.
Sau đó cả đám đông tự động rẽ ra một con đường nhỏ, một nam sinh nhàn nhã nghiêng người ngồi ở đó, ở trong đám người ầm ỹ, hắn tựa như một cái dị loại, khuôn mặt lặng im lạnh lùng như băng, khuôn mặt như tượng tạc, rõ ràng là sắc sảo lại không mất đi vẻ ôn nhu, làm cho bất kỳ người nào nhìn vào đều tim đập nhanh, đôi chân rủ xuống tại chiếc ghế nhỏ bên cạnh, lộ rõ thân hình thon dài.
Quanh hắn vây quanh một đám nam sinh ăn mặc tương tự hắn, bọn họ nhấc chén rượu nhìn về phía này mang theo một chút hả hê.
Đồng bọn sau lưng hắn cười vui vẻ, có người đưa cho hắn một bó hoa hồng to, hiển nhiên là hắn cũng không có chuẩn bị lễ vật, hắn do dự một chút rồi nhận lấy, nâng lên rồi đi đến trước mặt Đỗ Tịch Ca.
Hắn nói:"Chào bạn, mình tên là Hứa Cẩm Nhiên, rất hân hạnh được biết bạn".
Giọng nói của hắn rất êm tay, thanh âm ẩn chứa một loại từ tính đặc biệt, làm cho tim Đỗ Tịch Ca bang bang như sắp nhảy ra khỏi buồng.
Đỗ Tịch Ca đỏ mặt xấu hổ đem bút máy đưa cho Hứa Cẩm Niên :"Chào bạn, mình tên là Đỗ Tịch Ca".
Đỗ Tịch Ca cho rằng như thế này là xong rồi, nào biết được tiểu Lạc ở bên cạnh hô:"Hôn môi, hôn môi! "
Đỗ Tịch Ca kinh ngạc nhìn về phía tiểu Lạc, tiểu Lạc nhìn thấy ánh mắt của cô, đối với cô nháy mắt ra hiệu, dùng ngón tay chỉ vào trên phiếu có dấu hình son môi.
Nguyên lai Đỗ Tịch Ca rút thăm được phiếu, là cái phiếu duy nhất có dấu son môi, đại biểu hôn môi, những phiếu khác đều chỉ có ôm.
Sau khi nghe giải thích, Đỗ Tịch Ca ngạc nhiên, cô ngẩng đầu nhìn về nam sinh đối diện mình, trên mặt hắn không có biểu hiện ngoài ý muốn gì, hiển nhiên đã sớm biết quy tắc, trong lòng hắn còn ôm một bó hoa hồng to, dưới ánh đèn khuôn mặt anh tuấn của hắn càng lộ ra vẻ mê huyễn không chân thực
Mọi người xung quanh một trận náo nhiệt, đối diện cô là một người đẹp trai nhưng lại lạ lẫm, khiến cho Đỗ Tịch Ca trù trừ không chịu tiến lên.
Hứa Cẩm Niên hiển nhiên cũng không muốn trình diễn cảnh hôn của mình trước mặt mọi người, hắn xoay người động tác cực nhanh nhẹ hôn lướt qua cánh môi của Đỗ Tịch Ca.
Cảm giác giống như là lông chim nhẹ nhàng lướt qua cánh môi cô, không đợi cô lưu luyến đã đi, ấm áp trên môi biến mất, đây đối với một nụ hôn mà nói quá mức lãnh đạm lướt nhẹ, nội tâm Đỗ Tịch Ca phảng phất một chút thất lạc.
Sau khi Hứa Cẩm Niên ngẩng đầu, tiếng vỗ tay như sấm vang khắp quán bar. Hắn đem bó hoa hồng kín đáo đưa cho Đỗ Tịch Ca rồi quay về vị trí lúc trước.
Đỗ Tịch Ca chỉ thấy, mấy người bạn của Hứa Cẩm Niên vui sướng vỗ bờ vai hắn mà cười cười, sau đó dưới ánh mắt của cô lại tản ra chơi tiếp.
Đỗ Tịch Ca không còn tâm tư chơi tiếp, chào hỏi tiểu Lạc một tiếng, rồi về nhà.
Vào lúc ban đêm, Đỗ Tịch Ca nằm ở trên giường, lật qua lật lại nghĩ đến nụ hôn nhàn nhạt vào ban ngày kia, lúc trước cô bị Dung Lực Ngôn cưỡng hôn qua, cảm giác lúc đó là tràn ngập tình dục mà hôn, cô lúc ấy bị hôn đến thân thể mềm nhũn.
Hôm nay Hứa Cẩm Niên hôn như chuồn chuồn lướt qua, cảm giác khác xa so với Dung Lực Ngôn, nhưng chính nụ hôn nhẹ lướt qua ấy, lại để lại cho cô ấn tượng khắc sâu.
Đỗ Tịch Ca phát hiện mình đã động tâm, mà đối phương lại là một nam nhân chỉ gặp
qua một lần.
2,401
2
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
