ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 19 - Chủng tộc đặc thù.

Quyển 1: Xuyên không!

Một tên dân thường ngồi ở bên núp lùm nhìn thấy hết thảy, hắn chạy vội trở về Đỗ phủ, để báo tin lại cho nhân vật cao tầng đưa ra quyết định.

Người này chạy đi một hồi lâu về đến Đỗ phủ, tên tộc nhân cẩn trọng nhìn quanh xem có ai theo dõi hắn không. Xác nhận không người theo đuôi, tên này chạy vào nhà kho, nhẹ di chuyển đống củi để khởi động cơ quan.

Kẹt... Kẹt... Ầm...

Một thông đạo xuống dưới lòng đất hiện ra giữa nhà kho, hắn đi xuống rồi chạm vào cơ quan bên cạnh, cánh cửa đã đóng lại, y tiếp tục đi xuống. Đèn đuốc hai bên theo bước chân của hắn bừng lên rồi dập tắt.

Ba bậc hai cây đuốc, đến bậc thứ sáu thì hai cây tại đó sáng lên, cây ở bậc thứ ba tắt đi. Giống như có người đang chỉ đường cho hắn vậy.

Tới trước một cái ngã ba, hắn rẽ trái, đâm thẳng một đường, tay sờ soạng xung quanh vì ở đây quá tối, không còn có đèn đuốc chiếu sáng. Thấy được cái mép cửa đá, hắn áp mặt lại gần rồi thì thào vào trong.

🔥 Đọc chưa: Đấu La Chi Băng Tuyết Thần Hi ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Nhị trưởng lão. Nhị trưởng lão, tiểu nhân có tin quan trọng muốn báo.

- Vào đi. - Giọng nói của Nhị trưởng lão đầy nội lực vang vào tai người này, sau đó cánh cửa ấy mở ra.

Một cái động rộng lớn xuất hiện, Nhị trưởng lão ngồi trên một cái đài cao, đèn sáng chỉ tập trung vào người này. Tên địa vị thấp đến báo tin vội quỳ xuống, không dám nhìn thẳng.

- Nói! - Nhị trưởng lão nhắm mắt như đang trong trạng thái tu luyện mà nói với người này.

- Bẩm ngài, tiểu nhân thấy được quan quân bị tiêu diệt, bị người của Ngự Thú vực đánh ra một đợt khí lãng đã chết hơn trăm, hơn hai trăm chưởng chết gần ngàn. - Tên này nói ra tất cả những gì hắn thấy được lúc đó. Hắn không dám quan sát lâu vì sợ chỉ trong vài phút nữa, bọn hắn lập tức chết và kế tiếp sẽ đến hắn.

Công báo tin thì chẳng có mà mạng nhỏ này cũng phải lưu lại.

- Tốt, ngươi lui đi, lát nữa sẽ cho người ban thưởng hai mươi lạng vàng, năm mươi cân lương thực. - Nhị trưởng lão nói.

- Đa tạ ngài, tiểu nhân cáo lui. - Người này đứng dậy, đi lùi ra đằng sau, chuẩn bị ra khỏi cửa thì lại nhớ ra một điều.

- Bẩm ngài, Ngự Thú vực chiêu mộ người, không cần điều kiện gì cả.

- Cút! - Nhị trưởng lão quát lớn với người này, một lực lượng vô hình đánh bay hắn ra ngoài, cánh cửa đá cũng khép lại.

- Tưởng ta không biết ý đồ của chúng? Hừ! - Nhị trưởng lão lập tức nghĩ ra ý định của đám người này. Thậm chí là lòng kiêu ngạo Chiến tộc không cho phép bọn hắn cúi đầu trước các vực khác.

- Thông tri Mạc gia, chuẩn bị tấn công, ta phải giành lấy những gì thuộc về mình. - Nhị trưởng lão ra lệnh trong hư vô, không hề có ai ở bên nhưng trong tiềm thức của lão đã thấy được một người thuộc phe mình.

- Tứ trưởng lão! Quân đội đã bị tiêu diệt, chúng ta phải mau hành động, nếu không sẽ bị Nhị trưởng lão ấy hớt tay trên mất. - Một tên tộc nhân quèn chuyên đi thu thập tình báo quỳ xuống nói với người đàn ông trung niên, bụng bia, đầu hói, mắt híp.

🔥 Đọc chưa: Tuyệt Thế Gia Tộc ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Bình tĩnh, vẫn còn có Đại trưởng lão cơ mà. - Bỗng một người từ trong bóng tối phía sau Tứ trưởng lão bước ra nói.

- Vâng! Vâng! - Kẻ đi báo tin tới vội gật đầu rồi quay người rời khỏi đây.

Hắn biết hai người họ có chuyện riêng nên mới chủ động rời đi, nếu không thì hắn cũng không có giữ nổi cái mạng nhỏ này của hắn.

Bên Đại trưởng lão biết tin, không hề do dự mà gọi toàn bộ những người của mình đi trợ giúp, vì khi mà quân đội ấy tan nát, hắn cũng chẳng thể giữ được Đỗ phủ này. Chẳng mấy chốc sẽ bị đám người khác tiêu diệt, trong tay chẳng còn lại gì mà lại mất mặt liệt tổ liệt tông.

Hồng Phong cũng không biết những chuyện này, hắn đã đi được khá xa, cách nơi ấy đã hơn cây số. Hắn cũng vừa đi vừa tập trung vào bên trong thế giới đan điền, tất cả thông tin hắn muốn ở thời kỳ cơ bản này đều đã rõ ràng.

Ở trong thế giới của hắn, tất cả những ngôi nhà cũng sắp sửa hoàn thiện, bởi nhân lực Chuyên Công tộc không đủ, không cách nào để phân công toàn bộ đi về những nơi xa hơn để xây dựng nên tạm thời chỉ xây ở trung tâm đảo.

- Ngươi, đi theo ta. - Hồng Phong gặp một người rồi chỉ tay lựa chọn hắn để thử nghiệm một số chức năng chủng tộc đặc thù của hắn.

- Cậu nữa.

- Cả ông.

- Nhóc, theo ta!

Mười người, nam nữ già trẻ đều có trong danh sách đi thử nghiệm. Hắn từng đọc qua thư tịch về chủng tộc đặc thù rằng khi mà có người già trở thành chủng tộc đặc thù sẽ trẻ lại. Y cũng không có hi vọng gì nhiều vì có thể là mỗi người một khác, mỗi nhà một vẻ. Đạo của mỗi người khác nhau nên không thể cho rằng hắn cũng giống họ, khiến mấy người già này trẻ lại thì thật vô lý.

Hồng Phong chọn ra được mười người rồi mang theo họ dịch chuyển đến các vị trí giác tỉnh chủng tộc đặc thù. Đầu tiên là Long Đỉnh.

Hắn thấy được mỗi người đều có được chủng tộc hộ vệ của bản thân mỗi khi chiến phú từ ngũ đẳng trở lên nên hắn chọn Long Đỉnh trước để xem vệ quân của hắn sẽ là gì.

- Thanh niên, bước vào bên trong đó đi. - Hồng Phong vỗ vai một người bên cạnh mình. Đó hoàn toàn là ngẫu nhiên, nếu không thì hắn cũng có thể chọn trúng người khác.

- Vâng, thưa Đại Vương! - Người này đáp xong liền tiến lên đằng trước một bước.

Trên này gập gềnh những tảng đá lớn, Hồng Phong nguyên bản là xây dựng thủ phủ riêng của hắn tại đây nhưng vẫn chưa có thời gian để làm, Thủ Địa tộc đều đi xây nhà, tường thành, đào mương, lật đất để lấy diện tích trồng cây.

Người được Hồng Phong chọn hơi leo một chút là lên gần long trụ, hắn chạm tay vào một cái, một ánh sáng vàng lóe lên. Sau đó là một luồng khí thanh lục nhạt bao vây lấy thân thể người này.

Luồng khí ấy hóa thành từng sợi khí nhỏ hơn, đan lại với nhau để biến người này thành con nhộng.

Sau khoảng một lúc thì vỏ nhộng co vào bên trong, đến kích cỡ nhỏ như hạt cát rồi biến mất khỏi cảm ứng của Hồng Phong.

- Cái quái gì thế? - Hồng Phong nghi hoặc.

🔥 Đọc chưa: Những Nhân Vật Chính Mà Tôi Đã Rèn Luyện Trong Những Năm Qua (Dịch) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Những người khác cũng bất ngờ, đồng thời sợ hãi, lòng tin của bọn họ đối với Đại Vương của mình giảm mạnh.

Lúc sau, chính vị trí đó lập tức xuất hiện một hình người màu xanh lớn dần, người này đạt tới độ cao tương tự Hồng Phong liền hóa hình dạng thật của chính mình. Nhưng diện mạo người này tuấn tú, vô cùng điển trai, khôi ngô, thân thể cường tráng mạnh mẽ.

- Thế nào? - Hồng Phong lập tức hỏi thăm, vì hắn gần như thay đổi toàn bộ vẻ bề ngoài, thân thể được tập luyện, khuôn mặt cũng được chăm sóc tốt hơn vậy.

- Đại Vương, ta thấy mình trẻ hơn, toàn thân khỏe mạnh, rắn chắc. - Tên lính cận vệ đầu tiên của hắn nói.

- Có năng lực đặc thù gì không? - Hồng Phong mong chờ nhất chính là mặt này.

- Bẩm ngài, là có. Nhưng vẫn chưa đủ người, tiểu nhân cần thêm chín người nữa, kết hợp thành một trận đồ, đề tăng lực lượng người phe mình về tất cả các mặt. - Người này nói.

- Ngươi tên gì? Và cái này có khuyết điểm gì không? - Hồng Phong hỏi tiếp.

- Bẩm ngài, tiểu nhân tên Lục Mạnh Tường. Ngoài ra thì nó có khuyết điểm chí mạng là chỉ có thể duy trì trong một phạm vi nhất định. Có thể tăng lên theo số lượng người tăng, một người là mười phân. - Mạnh Tường đáp.

- Thế thôi? - Hồng Phong hỏi tiếp, hắn không tin Vệ Quân của hắn chỉ có từng này.

- Thưa ngài, còn có cả khả năng hóa thân. - Mạnh Tường nói xong, hắn xoay người, luồng khí xanh lục nhạt như cơn lốc theo vòng xoay của cơ thể hắn mà xuất hiện.

Lốc xoáy tan đi, Mạnh Tường hiện ra với một tay cầm trống, một tay cầm dùi, thân mặc giáp xanh lá, xung quanh người có không ít lôi điện màu xanh lục tương ứng chạy trên mặt trống.

- Vậy được rồi, đến những người khác. Mạnh Tường, sau này ngươi sẽ làm đội trưởng Thanh Vũ Vệ Quân. - Hồng Phong không hề do dự phong hắn lên làm đội trưởng.

- Tạ ơn Đại Vương. - Mạnh Tường quỳ một chân cảm tạ rồi đứng dậy, hóa về hình dạng trước khi hóa thân.

🔥 Đọc chưa: Ta Thiên Tài Như Vậy Vì Sao Còn Muốn Thu Đồ Đệ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Qua những chỗ khác, thử xem khả năng đặc biệt của chín chủng tộc khác xem sao. - Hồng Phong nghĩ vậy, lập tức dịch chuyển mười người đi theo.

Đỉnh núi đầu tiên chính là Bá Hạ, lão già lên trước, tình cảnh diễn ra cũng tương tự Mạnh Tường. Sau khi xuất hiện trở lại thì hắn bỗng dưng cảm nhận được mình cao hơn, thân thể cứng cáp hơn và đằng trước tay mình có hai mảnh giáp rùa thành cái chiêng.

Năng lực của tộc này là đánh chiêng làm điếc tai người khác, có thể phối hợp tộc bất kỳ để ra một hiệu ứng cộng dồn tiêu cực với địch, tích cực với ta. Chiêng tuy nặng nhưng với bọn họ chẳng đáng là bao.

Tù Ngưu là tăng khả năng hồi phục, cầm máu và tăng hiệu quả sử dụng dược liệu với tiếng sáo của mình.

Bồ Lao dùng chuông, có khả năng tịnh hóa bất cứ tà vật, người mang tà tâm.

Bệ Ngạn mang theo đàn tỳ bà, uy hiếp tinh thần địch nhân, giảm sĩ khí địch, tăng sĩ khí ta. Còn khiến một số người khác có tội cảm giác bản thân nhiều tội hơn và tự động đầu thú, tự khai tội trạng bản thân.

Tiêu Đồ mang theo cái kèn, tạo ra một lớp giáp bao bọc toàn đội.

Trào Phong với đàn tam thập lục, với khả năng có thể đuổi hỏa, trừ tà, gây ra nguy hiểm ảnh hưởng đến sinh mạng một người.

Phụ Hí chuyên viết nhạc, người chơi nó có thể có được một số khả năng đặc biệt nào đó kết hợp với mấy chủng tộc khác để có được một số khả năng đặc biệt. Do không có thời gian nên tạm thời không biết được năng lực gì.

Toan Nghê với sênh tiền, làm địch mất cảnh giác và có thể rơi vào huyễn hoặc, ta thì tập trung thanh tỉnh.

Nhai Tệ, đàn nguyệt ảnh hưởng tinh thần địch, làm chúng hỗn loạn, phản tâm sinh ra mạnh mẽ và chủ động tấn công người của mình.

- Thông báo cho mọi người một chuyện. Một cơ hội quan trọng để mọi người đổi đời, từ người thường trở thành chủng tộc đặc thù, mọi người ghi lại năng lực của bản thân rồi đưa lại cho Mạnh Tường để hắn đi treo cáo thị. Còn Mạnh Tường không được nói cho bọn họ biết chuyện của ngươi.

Hồng Phong sau khi biết được toàn bộ chức năng của chủng tộc đặc thù hắn có đều liên quan tới nhạc cụ cũng đưa ra mệnh lệnh với mười người.

🔥 Đọc chưa: Thiên Đường Quái Vật (Dịch) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Rõ! - Cả đám đồng thanh hô ứng rồi rời đi làm việc.

Mười chủng tộc này của hắn chính là một thể thống nhất, đều chỉ mang tính ảnh hưởng đến tinh thần, thuộc loại viễn công. Theo hắn tìm được từ các tư liệu thì việc tu luyện linh hồn ở những nơi xa xôi như này là điều rất khó gặp, ngoài việc khó đột phá ra thì cũng còn rất ít tài nguyên.

Nhưng việc hiện giờ của hắn đã xong, hắn bây giờ chỉ cần mang theo Mạnh Tường ra bên ngoài để bảo vệ bản thân, tu luyện cùng hắn, tranh thủ đề thăng tu vi.

2

1

1 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.