ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 18 - Đại chiến!

Quyển 1: Xuyên không!

- ...

Thấy được Phùng Nha ở bên trong, hắn càng không biết nói gì, cái tên này đúng là muốn chết mà. Lại để cho hắn đi cưỡi Tật Phong Điểu này đi đến u Việt thành với cái thân phận không phải quân đội là chẳng phải hại chết hắn hay sao?

- Bỏ đi. - Hồng Phong cũng không hề muốn lưu lại đây lâu hơn, lui đi nhanh chóng.

- Ồ. - Phùng Nha ngồi trên cao cười nhếch mép.

Hắn lý nào lại không thấy Hồng Phong tách biệt khỏi đám người mà rời đi, tuy chịu ảnh hưởng của vụ nổ, nhiều người tán loạn tụ tập lại xem và đám Ngự Thú vực tới cũng không thoát được mắt Phùng Nha.

- Này! Đám Ngự Thú vực các ngươi còn không rời đi thì đừng có trách chúng ta không nương tay mà bắt đám các ngươi vào trong nhà lao. - Một người đi đầu cầm thương chỉ vào phía đám người Ngự Thú phía dưới.

🔥 Đọc chưa: Đại Thánh Tử ( Sắc ) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Những người dân quanh đó cũng cảm thấy có điều không ổn, họ vội vàng rời đi, khu vực chợ này cũng trở nên vắng tanh, tiếng cánh chim đập và thú gầm gừ âm thầm làm nên cho trận chiến sắp diễn ra.

- Hừ! Tấn công! - Đám người ngự thú không nói nhiều, một người trong đó hét lớn rồi chỉ tay vào đám Tật Phong Điểu.

Đám yêu thú của bọn họ bên cạnh mở rộng miệng ngưng tụ loạt quả cầu nhiều màu sắc, Hồng Phong cảm nhận được không khí chiến đấu, chiến khí cùng nhiệt huyết trong cơ thể sôi trào nhưng hắn không hề điên mà nhảy vào chém giết.

Hắn có thể nhân cơ hội, âm thầm tìm chủ nhân của một con thú nào đó, giết rồi cướp nó để thẳng tiến u Việt thành.

Đại chiến đã bắt đầu, mấy người Đỗ Phùng Nha thấy đám Ngự Thú vực ấy đang chuẩn bị xạ kích về phía bọn hắn, cả đám bay tách ra khỏi nhau rồi lao thẳng xuống kẻ địch.

- Các ngươi đã không nghe lời như vậy thì cũng đừng có trách chúng ta vô tình. - Đội trưởng hét lớn đối với đám người Ngự Thú vực, trường thương trong tay nắm chắc, Tật Phong Điểu lao thẳng xuống đám người ấy.

Hồng Phong thấy được hai bên đánh nhau, hắn cũng không dám ở lại mà lộ diện bị bọn họ chú ý tới. Y trốn vào một góc rồi quan sát.

Bất kể thế nào thì hắn cũng phải ẩn nấp để bản thân sống tốt nhất, chờ đợi bản thân hắn trở ra bên ngoài, cướp lấy một con thú sau lại đến thành u Việt.

Năm mươi tên quân đội lao thẳng vào phía ba mươi tên Ngự Thú vực, tay cầm thương nhắm thẳng phía bọn chúng. Ngự Thú vực thấy vậy, người sở hữu yêu thú dạng phòng ngự cũng nhanh chóng điều động chúng ra chiêu phòng hộ bảo vệ ba mươi người cùng với mấy con thú khác.

Năm mươi người bọn hắn mở ra cánh cổng thế giới đan điền, phân ra một linh hồn vào bên trong kêu gọi quân binh chuyên dụng của bọn chúng chạy thẳng ra bên ngoài. Ngay khi bọn họ nghe thấy thanh âm của tiếng nổ ấy, đều đã tập hợp quân đội của bản thân rồi chuẩn bị ra bên ngoài chiến đấu.

Lại gần đám người này, Phùng Nha cùng những người khác gọi binh chủng đặc thù của mình ra bên ngoài, mỗi người đều gọi ra trăm người. Tức là năm ngàn quân chiến đấu đánh với hơn hai trăm người lẫn thú bên kia.

Hồng Phong ở bên ngoài thấy cái này cũng không khỏi thở dài, đám người này quá mạnh, khó trách chỉ cần một người như Thủy Đế đủ bình thiên hạ, chắc là muốn phong phú hơn về chủng loại nên mới cần người.

Nhưng lại bị xảy ra chuyện gì đó nên Thủy Đế mới không có trở lại bên thế giới này mà để hắn tiếp quản Đại Việt, lại không để hắn một đường thuận lợi phát triển mà từng bước đi lên. Hồng Phong không hiểu ý tứ Thủy Đế, nhưng không cần hắn nói, y cũng muốn trở lại Địa Cầu.

🔥 Đọc chưa: Nhân Tâm Thiên Ý ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Năm ngàn binh chủng đặc thù, có thể gọi là quân mang dị năng lao ra khỏi cánh cổng thế giới.

- Phá Quân, đánh nát giáp chúng! - Một số chủng tộc có khả năng phá giáp mang danh Phá Quân nghe lệnh lập tức ra chiêu, loạt đất đá cứng như thạch nhũ mọc ngược đâm từ dưới đất lên.

Loạt gai nhọn đâm lên từ dưới đất làm đám người Ngự Thú vực cả người lẫn thú đều bị đâm, lớp giáp của bọn chúng bao bọc, về cơ bản là không hề có năng lực phản kháng.

Bọn hắn bị đâm từ dưới lên, thân thể thủng lỗ chỗ, máu chảy thành sông, cả đám đều không thể sống nổi chỉ với một đợt tấn công đó.

Hồng Phong trốn nơi xa quan sát, cứ tưởng rằng trận đấu này phải vô cùng ác liệt lắm nhưng lại có cái kết này làm hắn thất vọng.

- Quá mạnh! Vậy Thủy Đế, Hoàng hậu của Thủy Đế lại mạnh đến cỡ nào? Đại quân ít nhất cũng phải tu vi rất cao, người thường chắc cũng toàn là chủng tộc đặc thù mất. - Hồng Phong thầm than.

Hắn không thể nào hiểu được tại sao một người như Thủy Đế và Hoàng Hậu, cả hai có được thiên phú mạnh nhất, đất đai sở hữu không hề ít, ngược lại rất rộng, quét được đại lục mà hắn đang đứng đây lại không quét được các vực đằng xa hơn.

Rõ ràng là có được rất nhiều loại chủng tộc đặc thù lại không thể quét, Hồng Phong cũng thấy kỳ lạ và ngạc nhiên trước lực lượng kinh khủng mà mấy vực đó sở hữu.

- Dự là sau này lại có mấy vực khác kia sẽ tiến công trở lại nơi này, trận chiến sau đó sẽ rất ác liệt. - Hồng Phong nói ra chút suy đoán của bản thân thông qua mấy người ngày hôm nay.

Yêu thú đã chết, hắn không thể bắt lấy một con mà sử dụng nên chỉ có thể rời khỏi nơi đây, tự mình chạy bộ đến u Việt thành.

Hắn cảm nhận được sự lợi hại và độ thông minh của Phù Thiên Mạc và Lưu Di Loan để cho hắn có thể có được cơ hội trở thành chiến tộc. Sau khi đám người đó chết đi, một trăm người thuộc về hỏa tộc ra chiêu thiêu đốt hết đám người đó. Không hề để lại chút gì.

- Không hề để lại chút gì? Thiêu đốt ác liệt như vậy? - Hồng Phong thầm than.

- Đám chết tiệt, sống dậy đi chứ! - Hồng Phong thầm chửi rủa một câu.

Không ngờ từ trong đám lửa ấy có chút động đậy, chỉ thêm một chút thời gian thôi cũng biến đổi thành hình dạng khác.

Mỗi phần thi thể của đám người lẫn thú đều nổ tung, máu tươi bắn ra bên ngoài bị mấy đốm lửa của người sử dụng hỏa đạo điều quân thiêu cháy thành khí thể.

Mùi máu tanh nồng thông qua đống lửa đấy lập tức trở thành khí thể vừa hôi vừa có cảm giác giống như mùi bãi nôn.

Hồng Phong vui vẻ cười nhìn thấy bọn chúng như vậy cũng vui mừng thốt lên.

- Phải vậy chứ, không lý nào lại có thể đâm đầu vào chỗ chết như này được.

- Lôi đạo, Nham đạo, Hỏa đạo liên tục tấn công! - Mấy người Phùng Nha thấy được điểm bất thường của đám người ấy cũng ra lệnh đánh tan toàn bộ trước khi mà chúng có thể hoàn thành xong chiêu thức ấy.

Lôi đạo liên tục tụ lực, từ trên trời cao xuất hiện tầng mây đen, ẩn ẩn có lôi điện chớp lóe ở bên trong.

Hỏa đạo liên tục lấy những nguồn lửa từ bất kỳ đâu có thể để ngưng tụ ra quả cầu lửa lớn dần theo thời gian.

🔥 Đọc chưa: Ban Sơ Tiến Hóa ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Nham đạo chuyên phá giáp đều đã chuẩn bị từ sớm, ngưng tụ rất nhiều loại hình công kích như vũ khí, đá, gai nhọn.

- Lôi! - Đội trưởng la lớn.

Những người thuộc lôi đạo không hề nói một lời, đồng loạt ra tay toàn lực, để cho tên kia không có cơ hội dùng tà chiêu.

Từ trong mây đen, ánh điện xanh tím xuất hiện, quy về một mối rồi Lôi quân đồng loạt ra tay, đạo lôi trụ cao cả ngàn mét, đường kính năm trượng trong nháy mắt đánh nổ một vùng.

Đá cùng đất cũng không có bị phá vỡ, nó quá cứng vì được làm từ Thủ Địa tộc tu vi cao. Ngoại trừ bọn họ, mấy người có lực lượng đặc biệt lớn mới có thể đánh vỡ được nó.

- Hỏa!

Lôi đạo mạnh nhưng không cách nào đánh được, sau đó thì quả cầu lửa đánh thẳng về nơi đó, đường kính của nó cũng phải mười mét. Chỉ cần có thể tiêu diệt được chúng thì xem như chuyện này xong việc.

Hồng Phong ở bên ngoài nhìn về chiến trường nơi xa, cảm thấy có một điều gì đó chẳng lành, hắn vội rời đi, đến u Việt thành, dù xa cũng phải chấp nhận. Trên đường bắt được một con gì đó còn tốt hơn là ở lại bị vạ lây.

- Lôi!

Hắn xoay người rời đi không lâu, một đạo lôi trụ lần nữa hạ xuống theo lệnh đội trưởng.

- Hỏa! - Đội trưởng vừa dứt lời, hỏa cầu đã chuẩn bị ra chiêu.

- Các ngươi đúng là đám vô dụng. - Một thanh âm hung tàn, yêu dị đầy khí tức ghê tởm phát ra làm cho đám người Phùng Nha giật mình, nhưng không ai lui lại.

- Dính nhiều chiêu thức như vậy mà cũng còn sống được. Trận này ác liệt rồi. - Đội trưởng thầm than.

- Các ngươi đã xong chiêu, vậy thì để ta! Khắc khắc khắc. - Thanh âm đó phát ra và cười lớn.

🔥 Đọc chưa: Đại Xúc ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Cũng không biết từ khi nào, tiếng Việt lại trở thành thứ ngôn ngữ quốc tế như này. - Hồng Phong ở nơi xa cũng nghe thấy thanh âm ấy, hắn không chút do dự chạy vội đi. Trận chiến đã trở thành một tầng thứ mới mà hắn không cách nào có thể quan sát.

Thân hình người này lộ ra, hỏa cầu nhanh chóng ném về phía người ấy, hỏa cầu đánh lên thân thể rồi nổ tung.

Nhiệt độ dâng cao, đốm lửa dính lên thân thể người này mãi không bị dập tắt, người này cũng không có ý định dập tắt. Bỗng có một luồng khí thành vòng cung cực mạnh từ người đó đánh ra bốn phương tám hướng xung quanh, mấy đốm lửa theo đó mà bắn ra.

Không biết có phải do người nọ không mà khi khí lãng bắn ra, chúng vốn là trong suốt không màu cũng biến ảo thành màu đỏ, nhiệt độ còn cao hơn trước đó, so với đám người kia đánh ra còn mạnh hơn cả.

Loạt người bọn hắn đều đứng dưới đất, khí lãng màu đỏ rực lửa quét qua, đại quân đều bốc hỏa, hỏa diệm cháy lên, bọn hắn đau đớn hét lên.

- Aaaaa!!!

- Nóng quá!!

- Nóng quá!!!

Cả đám vội dập lửa, lăn lộn trên mặt đất, may là có mấy người thổ đạo, địa đạo, thủy đạo và băng đạo đã cản lại được đôi chút, chờ đợt hỏa lãng qua đi rồi cấp cứu cho mấy người kia.

Còn số tướng lĩnh bay trên trời kia cũng đã may là không chịu ảnh hưởng bởi mấy người ấy. Dưới có quân băng, thủy đạo, trên chắc chắn cũng có tương ứng, họ ra tay dập tắt đi đám lửa.

Nước, băng phun vào giảm đau đớn cho bọn họ nhưng bất thành, lửa này quá khó, không cách nào dập như lửa thông thường.

Gần ngàn quân bên dưới cũng vậy, không cách nào có thể đạt được kết quả mình mong muốn, bọn họ bất lực nhìn quân mình chết đi.

- Đúng là đám yếu ớt, chỉ biết trông chờ vào Thủy Đế, nếu không có hắn, Nhật Đế, Nguyệt Đế cũng không phải đối thủ của vực ta! - Tên này bỗng cười lớn, sau đó liên tục ngưng yêu khí thành chưởng lực đánh lên người đại quân.

Một chưởng của người này có lực lượng đánh nổ tung cơ thể ba người. Thổ đạo, nham đạo có chuẩn bị từ trước, bọn hắn dựng lên hàng loạt bức tường chắn cho đại quân.

🔥 Đọc chưa: Tôi Đã Bị Chuyển Sang Dị Giới ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Dựng tường phòng hộ? Vô dụng thôi. - Tên Ngự Thú vực này khinh thường cười nhạo bọn hắn rồi phát một chưởng từ trên cao đánh xuống.

Một chưởng ấy tạo ra áp lực cực lớn cho bọn hắn, tướng lĩnh trên trời cũng vội vàng chạy khỏi phạm vi bao chùm của chưởng thủ ấy.

Phùng Nha ở trong quân cũng lấy ra lệnh bài truyền âm, lệnh bài ghi hình, lưu lại toàn bộ hình ảnh chiến trường nơi đây ngay từ khi mà nhục thân bọn chúng phát nổ. Truyền âm lưu lại thông tin cần thiết về cho Cơ Mật Viện, để cho họ có thể cử người ra bên ngoài tiêu diệt mối nguy này.

4

1

1 tháng trước

10 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.