Chương 9 - Minh Hôn Lúc Nửa Đêm
Chương 9: Phát Hiện Ra Tiểu Diêm Quân
(con trai của Diêm Quân nên ad gọi là tiểu Diêm Quân nha)
Âm dương sư chính là những người gần gũi âm phủ nhất. Nói một cách đơn giản là mặc dù bọn họ còn sống nhưng có thể nhìn thấy quỷ, linh hồn ngườ chết bằng đôi mắt của âm dương.
Âm dương sư chính thống không những có thể nhìn thấy quỷ mà còn có thể giao tiếp và tiếp xúc cùng với quỷ. Thậm chí là bọn họ có thể xuất hồn của mình khỏi cơ thể để đi tới âm phủ, dẫn lối cho người vừa mới qua đời, tiện thể gửi lời nhắn nhủ tới người thân của họ.
Nhưng đa số bọn họ sẽ chọn pháp sư hoặc là thầy trừ tà.
Vì thế âm dương sư thường được gọi một cách gọi khác là người chỉ dẫn, đưa các linh hồn đến vòng xoay luân hồi (vòng luân hồi để đầu thai)
Có lẽ ông nội An Bình cũng như vậy, nếu như tôi nhớ không lầm thì bà phù thuỷ trong thôn cũ cũng là âm dương sư
"Ông là âm dương sư phải không ạ?"
Ông ấy gật đầu, đặt chiếc quạt trong tay lên trên bàn, đôi mắt nhìn vào chiếc vòng tay trên cổ tay tôi .
"An Bình à, cháu không thể chơi với người bạn này được đâu."
An bình vẫn trong tình trạng hỗn loạn, cô ấy nuốt ực nước miếng vài lần, ngón tay chỉ về phía tôi sau đó hỏi ông nội của mình:
"Ông Nội, ông nói Tiểu Hoa đã minh hôn với Diêm Vương ư? Ông chỉ đang đùa đúng không?"
Cô ấy vẫn chưa thể tin điều đó là sự thật.
"Những lời như thế sao có thể nói đùa?!"
Ông nội An bình cau mày hét lên, có cảm giác như là tóc bạc thưa thớt trên đầu sắp dựng đứng hết lên, ông ấy chỉ vào chiếc vòng trên cổ tay tôi :
"Cháu nhìn thấy cái vòng tay đó không, đó chính là đồ vật của âm phủ, vì thế ta mới bảo cháu cách xa cô ấy một chút, đừng đến gần cô ấy quá."
"Cháu không giống như ta. Ta luôn tiếp xúc với những đồ vật có chứa âm nên không ảnh hưởng gì. Nhưng cháu thì khác."
"Cháu là người bình thường, nếu như bị âm khí xâm nhập thì sẽ tổn hại tới thân thể của cháu."
An Bình nhìn tôi với ánh mắt rất buồn:
"Nhưng, Tiểu Hoa......"
Cô ấy vốn không phải là người mê tín, nếu như nói cô ấy phải tin vào một chiếc vòng tay sẽ hẳn sẽ khiến cô ấy tổn thương và phải từ bỏ một người bạn bên cạnh mình mười năm, dù là gì đi nữa cô ấy cũng đều không muốn.
Tôi ngại ngùng nhìn An Bình, trong lòng cảm thấy thương cảm cho cô ấy. Tôi đã nghĩ buổi hẹn hôm nay sẽ rất vui vẻ, chúng tôi sẽ cùng nhau trò chuyện nhưng tất cả đều tan thành mây khói.
"Không sao An Bình." Tôi nhìn cô ấy cười gượng
"Tiểu Hoa......" An Bình bất động tại chỗ không biết nên làm gì mới phải.
Ông nội An Bình tiến lại gần nắm lấy tay cô ấy và đi về phía tôi.
Khi ông ấy vừa mới đến gần, tôi lập tức cảm thấy cơ thể mình có gì đó bất ổn, toàn thân như bị chấn động, mắt ông bất giác nhìn xuống bụng tôi .
Tôi cảm thấy kinh hãi, bàn tay chợt sờ lên bụng mình trong vô thức.
Mặc dù ông nội An Bình là âm dương sư thế nhưng điều đó không có nghĩa ông ấy là "người tốt".
Trên thế giới này có không ít âm dương sư vì lợi ích của mình mà đã làm một số chuyện khiến trời không dung đất không tha. Có một số người đã che giấu di nguyện từ những linh hồn đã chết. Vì có một số người muốn cưới được một người vợ nên họ không màng tới đạo đức đi mua bán phụ nữ.
Thậm chí còn hãm hại những phụ nữ lang thang để có thể minh hôn với những người đã chết.
Không ngờ ông ấy thật sự chú ý tới đứa con trong bụng của tôi , chẳng lẽ...
"Quả nhiên là như thế."
Ánh mắt của ông nội An Bình không chỉ nhìn vào bụng mà con liếc mắt lên nhìn tôi.
Ông ấy nhìn chằm chằm tôi một hồi lâu rồi mở miệng nói:
"Tiểu Hoa, hãy chú ý chăm sóc tốt cho bản thân, đặc biệt là tiểu Diêm Quân trong bụng của cháu."
Ông ấy đã nhìn ra trong bụng tôi có thai nhi.
Ông nội An Bình thật sự chỉ đơn giản là âm dương sư thôi sao?
Tôi nhíu mày nhìn ông nhưng khuôn mặt ông ấy đã không còn vẻ nghiêm túc nữa , giọng điệu cũng dịu đi.
"Cháu là bạn của An Bình, chỉ sợ An Bình sẽ không thể qua lại và tiếp xúc thân mật với cháu nhiều như trước. Nhưng ông là ông nội của an Bình, vì thế ta có thể giúp đỡ cho cháu."
An Bình đã hoàn toàn bối rối nhưng cuộc trò chuyện giữa tôi và ông thì cô ấy vẫn có thể hiểu được rõ ràng toàn bộ.
Tôi đã minh hôn với Diêm Vương, hơn nữa còn đang mang thai.
An Bình như chết lặng đứng ở bên nhìn tôi một lúc lâu rồi quay sang nhìn xem ông nội. trên mặt hiện lên sự khó tin đối với việc này.
"Ông nội, ông là một âm dương sư.Tiểu Hoa, cậu lại là thê tử của Diêm Vương.
Hai người rốt cuộc có xem tôi là cháu hay và bạn thân hay không? Chuyện như thế này mà không hề nói cho tôi biết, lại giấu diếm khiến tôi đau khổ!"
An Bình nhăn mặt nhìn tôi, tôi không biết nói gì khác đành phải thừa nhận tất cả:
"Tớ là người văn minh, vẫn luôn không tin có quỷ thần gì cả. Nếu như tớ nói cho cậu thì có lẽ cậu cũng sẽ không tin, có khi còn bảo tớ bị thần kinh."
"Cho đến khi tớ...... gần đây gặp phải một số chuyện kì lạ vì vậy mới tin."
Dây thần kinh của tôi căng cứng thì cuối cùng cũng được thả lỏng, tôi cúi đầu xuống nói nhỏ. Trên mặt ông nội An bình nở một nụ cười trấn an và gật đầu với tôi:
"Cháu gái, ông biết cháu nhất định rất sốc khi biết những chuyện này. Nếu sau này gặp phải điều gì nguy hiểm cháu có thể tới tìm ông. Ông nhất định sẽ cố gắng hết sức giúp đỡ cháu."
"Còn cháu thì sao?" An Bình nắm lấy cánh tay của ông nội giật nhẹ:
"Cháu không muốn tách ra khỏi Tiểu Hoa đâu."
"An Bình."
Ông nội An Bình hết cách nhìn cháu gái, ai ngờ cô ấy đã lườm ông mình một cái nói với ông:
"Nếu cháu sớm biết được chuyện này, cháu cũng đã trở thành âm dương sư!"
"Chỉ giỏi nói hươu nói vượn!"
Ông nội An Ninh tức giận đến nỗi râu bay tán loạn, ông ấy dùng ngón tay búng mạnh vào trên trán của An Bình:
"Cái đầu nhỏ này đang suy nghĩ lung tung gì vậy!"
"Âm dương sư không tốt giống như cháu nghĩ, mỗi ngày có thể nhìn thấy quỷ lởn vởn ở trước mắt mình, nếu như thể chất tâm linh tốt còn có thể chạm vào những con quỷ đó."
" Trong dương gian có rất nhiều ác quỷ, chẳng những to lớn xấu xí, mà còn làm hại người sống. Cháu có chắc là muốn làm âm dương sư?"
An Bình ngạc nhiên trố mắt không nói câu nào, ông ấy đành bất đắc dĩ xoa đầu cô ấy, nhìn thấy bộ dáng cô ấy có thể khóc bất cứ lúc nào nên đành phải lui một bước.
"Được rồi, những khi ở cùng với Tiểu Hoa đừng quá gần gũi với cô ấy, đặc biệt là vòng tay trên người cô ấy."
Tôi nhìn thấy khuôn mặt An Bình lập tức thay đổi giống như một bông hoa được ánh sáng mặt chiếu những tia nắng ấm áp rồi nở rộ.
"Cảm ơn ông nội !"
7
0
1 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
