Chương 8 - Minh Hôn Lúc Nửa Đêm
Chương 8: Ông Nội An Bình Là Âm Dương Sư
"cháu gái...Cái này...... cái này là......" Ngón tay của ông nội An Bình run rẩy chỉ vào chiếc vòng ngọc trên tay tôi. Tôi chợt dùng tay kia che chiếc vòng lại. Lúc sau ông ấy mới dần dần bình tĩnh lại.
"Ông nội, có chuyện gì với ông vậy?"
An Ninh thấy ông nội giống như bị trúng gió nghĩ ông già nên bị phát bệnh, cô ấy sợ hãi nhào đến bên ông la lên.
"Không sao đâu...... ông vẫn ổn".
Ông ấy hít thở thật sâu vài lần rồi đứng dậy, sắc mặt sợ hãi lúc nãy đã biến mất và rất nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
Tay ông run rẩy lấy điếu thuốc từ trong túi quần màu xám nhưng bị An Bình giật lấy:
"Ông nội ! Ông đừng hút thuốc, không tốt cho sức khỏe đâu!"
Trong mắt người khác, khi ông mở cửa hàng kinh doanh đồ cho người chết đã bị coi là hành động thất đức. Hiện tại, ông lại còn hút thuốc dù khuyên như thế nào cũng không được.
Ông thở dài, nghĩ đến chuyện đã thấy trước việc cháu gái mình sẽ gặp nạn thế nên mới nhanh chóng gọi nó quay về.
Ông lại thở dài lần nữa, đôi mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào tôi, sau đó ông xoay người lại đi vào trong tiệm.
"Các cháu vào đây đi."
Tôi nhìn thoáng qua cửa hàng một cái, còn chưa kịp đi vào thì có một luồng âm khí vụt ra từ bên trong cánh cửa. Ngay giữa căn phòng có đặt một cái quan tài. Hơn nữa, cái quan tài này còn chưa đậy nắp.
Có rất nhiều dải lụa trắng trắng treo ở hai bên, các tủ bên trái bên phải trong tiệm trưng bày rất nhiều thỏi vàng được làm bằng giấy, những vòng hoa tang đủ kích cỡ được treo trên cửa tủ kính.
An Bình chạy lại đỡ ông nội mình đi vào nhưng ông ấy đẩy ra, cúi cong lưng đi vào. Tôi do dự một lúc lâu rồi nhấc chân chuẩn bị đi vào cửa hàng.
Tuy nhiên khi tôi còn chưa vào tới cửa bỗng âm khí từ đâu không ngừng tụ quanh cơ thể tôi. Từ trước tới giờ tôi chưa từng gặp phải chuyện này. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Hơn nữa luồng âm khí lạnh lẽo kia không ngừng tụ về phía bụng dưới, tôi liền dùng tay che bụng mình lại để ngăn luồng âm khí kia.
An Bình nhìn thấy tôi ôm bụng đứng ở cửa liền lại gần và hỏi tôi:
"Có chuyện gì vậy? Bụng cậu không khỏe hay sao?"
"An Bình!"
Ông nội An Bình ngồi ở trên một cái ghế ở nhỏ bên trong cao giọng quát:
"Đừng tới gần cô ấy, hãy đi vào đây!"
Tôi đứng ngây người trước cửa, An Bình bị ông nội quát sợ tới mức đứng sững sờ tại chỗ mà không biết ông nội mình đang nói cái gì.
"Ông nội..."
"An Bình, cô ấy không phải là người cháu có thể lại gần. Hãy nghe lời ông, quay lại đây!"
Ông nội An Bình không ngừng ngoắt tay về phía cô ấy khiến trong lòng tôi có chút tổn thương.
Rốt cuộc là có chuyện gì, tại sao ông nội An Bình lại có thành kiến với tôi như thế?
Tôi lập tức nhớ lại biểu hiện và bộ dạng khi ông nhìn thấy chiếc vòng ngọc trên tay tôi, trong lòng dường như đã hiểu được một phần.
An Bình không thuyết phục được ông nội của mình nhưng cũng không muốn tôi tổn thương, đành phải giữ khoảng cách với tôi một chút, thật ra cũng chỉ cách một bước.
Cô ấy cũng không hiểu tại sao ông nội lại có thành kiến với bạncủa cháu mình như thế. Chỉ một lúc trước ông còn bảo cả hai tiến vào nhưng lúc sau lại không cho tới gần bạn mình.
"Cháu là Dung Hoa phải không?"
Ông ấy hỏi tôi, tôi liền gật đầu và ông không nói gì thêm. Qua một lúc lâu ông mới tiếp tục nói.
"Cháu có biết lang Môn Giới không?" Tôi nghe thấy cái tên này liền sửng sốt.
Làng Môn Giới chính là ngôi làng nhỏ quê tôi, từ "Môn" ám chỉ Quỷ Môn, chính là đại diện cho nơi giao thoa giữa hai thế giới âm dương.
Bởi vì ngôi làng quê hương tôi nằm ở vị trí đó nên mới có cái tên này.
Tuy nhiên, ba mẹ tôi sẽ ít nhắc tới tên này, chỉ luôn nói "quê". Bọn họ không muốn cái tên này ám ảnh trong đầu tôi nên mới cố ý ít nhắc tới.
Tôi do dự gật gật đầu nói nhỏ:
"Quê cháu là thôn Môn Giới."
"Vậy có phải cháu đã minh hôn với Diêm Vương không?"
Ông nội An Bình không vòng vo nữa mà hỏi thẳng. Tôi chút nữa đã bị sặc nước miếng của chính mình khi nghe câu hỏi đó!
An Bình suýt nữa té xuống đất, cô ấy lắc đầu liên tục rồi nhìn tôi một lúc, sau đó quay ra nhìn ông nội mình một lúc, khóe miệng không ngừng run rẩy nói với vẻ khó tin:
"Minh hôn gì vậy? Minh hôn với Diêm Vương là sao? Hai người đang nói gì vậy?"
Tôi bắt đầu có chút bối rối vì từ trên người ông nội An Bình, tôi cảm nhận được một hơi thở kỳ lạ. Rõ ràng trên người ông ấy vẫn có hơi thở dương gian nhưng bên trong lại có một luồng khí âm hàn được che dấu bên trong.
Tôi nghĩ đến đứa con ở trong bụng mình và không thể không đề cao cảnh giác, lập tức lùi ra phía sau vài bước.
Ông ấy nhìn thấy sự cảnh giác của tôi giọng điệu mới nhẹ nhàng lại, bộ mặt nghiêm nghị lúc nãy cũng hạ xuống.
"Cháu gái, ông không có ác ý gì đâu.”
Nhưng không bởi vì những lời này mà hoàn toàn mất cảnh giác. Ông nội An Bình thấy vậy liền thở dài và nghiêm túc nhìn tôi
"Tiểu Hoa, cháu có từng nghe nói về âm dương sư chưa?"
6
0
1 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
