Chương 1 - Lên đường đến nhân tộc
Trong một mật thất âm u, lạnh lẽo,có một người thiếu niên đang ngồi đã toạ.
Thời gian không vì người thiếu niên mà dừng lại, xuân qua, hạ tới, thu đi, đông sang.
Cũng không biết qua bao lâu, miệng người thiếu niên nhả ra một ngụm trọc khí, đôi mắt vẫn luôn đóng chặt từ từ mở ra.
Hắn đứng dậy, vận động cơ thể, các khớp xương do lâu không cử động nên kêu lên những âm thanh răng rắc.
Hắn đi ra khỏi mật thất, cặp mắt lâu không tiếp xúc với ánh mặt trời nên hơi có đôi chút nhíu lại, những tia nắng ấm áp chiếu thẳng vào khuôn mặt thanh tú, tóc đen, mắt đỏ đặc trưng của ma tộc, làn da trắng bóc, thân người mảnh khảnh như một ngọn gió thổi cũng có thể đổ gục, môi hắn nhếch lên một nụ cười mỉm.
Từ xa có một lão nhân diện mạo già nua như sắp gần đất xa trời,toàn thân một bộ đồ quản gia toát ra một cổ khí thế nghiêm khắc, lão quản gia từ từ tiến lại cung kính khóm người,giọng run run, nói:
-Chúc mừng Ma Vương đột phá Sáng Thế Thần, trường sinh bất tử, vượt khỏi luân hồi.
Đúng vậy, hắn chính là nổi ám ảnh của toàn bộ người trên đại lục Thần Minh, kẻ duy nhất mang trên mình danh hiệu Ma Vương.
Là kẻ được ma tộc tôn sùng, kính ngưỡng, còn nhân tộc thì sợ hãi, chán ghét, Ma vương Diệp Vô Thần
Diệp Vô Thần nhìn lão quản gia, nở một nụ cười khổ,buồn bực, nói:
-Nào có đơn giản như vậy, một tia pháp tắc ta còn nắm không được, nói dì đến đột phá!.
Lão quản gia thở dại một hơi, lắc đầu cảm khái,trong lòng thầm nghỉ: "người khác tu luyện cả đời cũng đừng mong có được tu vi hiện tại của ma vương, còn ngài ấy chỉ trong vòng một nghìn năm đã chạm đến bình cảnh sáng thế thần, thật đúng là biến thái" Nhưng ngoài mặt vẫn nói:
-Ma vương không cần lo, Với khả năng cảm ngộ của ngài thì chỉ cần không bao lâu chắc chắn có thể đột phá, những kẻ được gọi là thiên tài ngoài kia đến cả rắm của ngài cũng không bằng.
Diệp Vô Thần nhìn lão quản gia đang vuốt mông ngựa, cười vô sỉ,nói:
-Lano à, kĩ năng vuốt mông ngựa của ông càng ngày càng cao rồi đấy,bất quá ta thích,haha.
Vô Thần cùng Lano đùa giỡn một hồi, cuối cùng mặt trở lại vẻ nghiêm túc ,thở dài,nói:
-Bình cảnh lần này không như những lần trước, nếu thành công thì phi thăng thành thần, còn nếu thất bại thì thân tử đạo tiêu!
Lano như có điều suy nghỉ, sau đó do dự,nói:
-Ma vương, tôi nghỉ ngài nên đến vùng đất của nhân tộc biết đâu sẽ tìm được cách đột phá bình cảnh!
Vô Thần nghe Lano nói thì bổng chốc hai mắt sáng ngời, vổ mạnh vai Lano, xém tia nữa thì ma tộc đã mất đi một quản gia rồi.
-Ặc, ông không sao chứ Lano!
Lano cảm thấy đứng gần tên này rất nguy hiểm, chỉ lơ là một xíu là đi luôn cái mạng già.
-Không sao, chỉ gãy mất vài cái xương thôi!
Vô Thần cười nhạt, nói:
-Ma vương thành ta để lại cho ông và Dạ Nguyệt ( Một trong Thất Đại Tội Tướng Quân, vài chương sau sẽ nói về em này ), chăm sóc nó giúp ta!
Lano khuôn mặt nghiêm túc, cúi đầu, nói:
-Vâng, lão dù có phải liều cái mạng già cũng sẽ bảo vệ ma vương thành cho ngài!
Vô Thần như nhớ ra điều dì đó, vội vã nói:
-Nhớ đừng cho Dạ Nguyệt biết ta đi đến nhân tộc, nếu nàng biết thì ta xong đời!
Lano nghe Vô Thần nói thì mắt sáng ngời, trong đầu đang trăm nghìn kế để lôi Vô Thần xuống nước, mối thù gãy xương không đội trời chung.
Vô Thần không để ý đến khuôn mặt giảo hoạt của Lano, ma là cười dâm đãng đến cực độ, nói:
-Tốt! Tốt! Nhân tộc, ta sắp đến rồi đây! Các mỹ nữ nhân loại chờ ca đến sủng hạnh các ngươi, hahaha.
Một cơn bão đang đến gần, giây phút hắn đặt chân lên vùng đất của con người thì các số phận đã được kết nối với nhau.
60
1
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
