Chương 6 - Trò Chơi
- Đúng vậy, nhiệm vụ của ngươi là giải cứu Công Chúa.
- Vậy Công Chúa là ai?
Chu Tiểu Dịch hỏi, não bộ hắn bỗng hiện lên một cái tên quen thuộc, cũng chính là mối tình đến từ kiếp trước, liệu kiếp này nàng có cho ta một cơ hội?
Đứa bé nghe vậy, dường như nó đang thấy Chu Tiểu Dịch đáng thương mà tỏ ra đồng cảm, quả nhiên sau đó nó liền nói:
- Công Chúa họ Hàn, còn tên thì ta không biết.
- Họ Hàn?
Chu Tiểu Dịch trái tim nhảy loạn, hắn dám chắc vị Công Chúa họ Hàn không phải ai khác chính là Hàn Yên của hắn, không ngờ nàng còn theo hắn đến thế giới này, ông trời có mắt không phụ người có tâm, Chu Tiểu Dịch ánh mắt lóe lên tia sáng thầm vui sướng , Hàn Yên! Lần này nàng có mọc cánh cũng không thoát khỏi tay ta, ông trời đã định sẵn nàng sinh ra là dành cho ta, chúng ta chính là một cặp trời sinh.
Tuy đứa bé không nhìn rõ Chu Tiểu Dịch đang cười thầm trong bụng bất quá một nửa linh hồn của nó nằm trong thức hải của hắn sao có thể không biết, nó dội ngay một gáo nước lạnh:
- Tiểu tử ngu ngốc, ngươi vẫn chưa nhận biết được tình cảnh của ngươi?
Chu Tiểu Dịch nghe vậy thì giật mình, niềm vui sướng khi gặp lại Hàn Yên phút chốc tan biến, hắn là người thông minh đến mức nào, từng là một người đứng trên đỉnh dĩ nhiên phải có cái nhìn bao quát.
Đứa bé nói tiếp:
- Ta Không biết vị Công Chủ họ Hàn ngươi giải cứu và vị thánh nữ Bách Hoa Cốc kia có cái gì liên hệ bất quá với tư cách là hệ thống trò chơi, ta có trách nhiệm nhắc nhở người bị chơi.
- Người bị chơi?
Chu Tiểu Dịch nhíu mày, tàn hồn không giống như đang nói thừa, rốt cuộc nó muốn ám chỉ điều gì?
Tàn hồn tỏ ra không kiên nhẫn nói:
- Đồ ngốc, có thể mà không hiểu, ngươi tuổi gì mà làm được người chơi, ui da...
- Đừng vòng vo nữa, có gì nó luôn đi.
Chu Tiểu Dịch cốc đầu nó một cái làm đứa bé nhăn nhó mặt mày vì đau, nó cảm thấy kì lạ, mình chạm vào thằng này như như hư ảo còn hắn lại có thể cốc đầu mình, thật là không công bằng.
Mặc kệ đứa bé đang nhăn mặt ủy khuất, Chu Tiểu Dịch trầm tư, cảm giác một điều không lành.
Nhìn khuôn mặt không kiên nhẫn của Chu Tiểu Dịch, Đứa bé khẽ hứ một tiếng, bất mãn nói:
- Giải Cứu Công Chúa là một trò chơi đến từ Tiên Giới do một vị cao nhân sáng tạo, người chơi nó tất nhiên là tiên nhân.
- Ý ngươi nói, ta thực chất chỉ là một quân cờ trong tay Tiên Nhân?
Chu Tiểu Dịch nói.
- Xem ra tiểu tử ngươi cũng không quá ngu nhưng cũng không hẳn là như vậy, trong trò chơi Giải Cứu Công Chúa, tuy ngươi không phải là người chơi, bất quá ngươi vẫn có thể tùy tiện hành động không một ai có thể thúc ép ngươi.
- Để bản soái phổ cập luật chơi cho ngươi.
- Đầu tiên phải nói đến trò chơi Giải Cứu Công Chúa. Đây thực chất là một trò chơi 18+ kết hợp với vượt ải, nhiệm vụ của ngươi là tăng độ thân thiện, hoàn thành một số thử thách, đổi lấy phần thưởng thành công tấn cấp.
- Có các mức phần thưởng tương ứng tu vi như sau: Bạch Linh Thạch tương ứng Phàm Cấp, Lam Linh Thạch tương ứng Kết Đan, Lục Linh Thạch tương ứng Quy Nguyên, Hồng Linh Thạch tương ứng Cảnh Nguyên và Tử Linh Thạch tương ứng Nguyên Anh.
- Nhiệm vụ cuối cùng của ngươi là giải cứu công chúa bất quá công chúa đang ở đâu thì ta không biết.
Đứa bé nói một lèo, Chu Tiểu Dịch nghe qua thì gần như đã hiểu, hắn thầm hỏi, mình bị đánh chết, linh hồn được tiên nhân cho sống lại ở thế giới này, hắn có nên cảm ơn vị tiên nhân đó hay không.
Rất nhanh, Chu Tiểu Dịch liền lắc đầu, vị tiên nhân kia thực ra cũng chẳng phải tốt đẹp gì, nếu không đã chẳng biến hắn thành trò chơi tiêu khiển, nếu đúng như vậy, 100 % Chu Tiểu Dịch chỉ là tình cờ được người ta cứu mà thôi.
- Nếu ta thành công cứu được công chúa thì được thưởng gì?
Chu Tiểu Dịch tò mò hỏi, hắn vào nhà người ta, bắt buộc phải theo luật chơi chủ nhà đặt ra.
- Tiểu tử thối bây giờ nói thành công thì quá sớm bất quá cũng phải là chuyện bí mật gì, ngươi là người bị chơi dĩ nhiên được biết, nghe cho rõ đây: thời hạn mỗi một lượt chơi là 36,500 ngày tức là 100 năm, nếu trong vòng 100 năm này, ngươi tìm được Công Chúa, ngươi sẽ được vị tiên nhân kia tặng một bảo vật phi hành trở về Đông Nguyên Đại Lục, một viên đan dược đột phá Tiên Cấp, một tấm thẻ thông hành khắp tiên giới, một kim bài miễn tử đến từ Minh Giới và tất nhiên phần thưởng quan trọng nhất vẫn là được ôm mỹ nhân về nhà Ha Ha...
- Còn nếu thất bại?
Nghe đến những phần thưởng đứa trẻ liệt kê, Chu Tiểu Dịch không khỏi nóng mắt, một viên đan dược tiên cấp trân quý thế nào, cả Chu Vũ Tinh tu sĩ cảnh giới cao nhất cũng chỉ là Cảnh Nguyên Kì, muốn đột phá đến Nguyên Anh là không thể nào làm gì dám mơ ước cảnh giới tiên cấp. Vì vậy, giá trị viên đan dược kia là không thể lường, nếu như tin tức này truyền đến Chu Vũ Tinh chỉ sợ cả tinh cầu sẽ đại loạn gây nên một tràng mưa máu tranh giành tiên dược.
Phần thưởng thứ hai Chu Tiểu Dịch thích nhất chính là Hàn Yên, vị thánh nữ tuyệt trần của Bách Hoa Cốc từ lâu đã trở thành chấp niệm, niềm khao khát chiếm hữu trong lòng hắn. Mỗi khi nghĩ đến cảnh nàng và hắn nắm tay cùng nhau du sơn ngoạn thủy như một đôi thần tiên đạo lữ, rồi cùng nàng một lúc sinh hạ mười mấy hầu tử, Chu Tiểu Dịch lại thấy lòng đầy khoan khoái, cuộc sống như vậy, hắn còn hỏi gì thêm.
Bất quá, giấc mơ đẹp của hắn chỉ có thể trở thành hiện thực trong trường hợp hắn thành công thôi, nhỡ chẳng may thất bại thì sao?
- ọe ọe...
Đứa bé do Tàn Hồn biến thành nhìn thấy những suy nghĩ quái đản trong đầu Chu Tiểu Dịch, nó vội nôn ói, thầm khinh bỉ, trí tưởng tượng của tên này sao lại phong phú đến thế?
Đứa bé vội cắt ngang không cho Chu Tiểu Dịch suy nghĩ gì thêm, nếu không chỉ mỗi đọc suy nghĩ của hắn, nó cũng buồn nôn đến chết.
- Thất bại á? Dễ thôi, tiểu tử ngươi đã chết một lần, sở dĩ có mặt ở đây là do chủ nhân có minh ước với Minh Giới, một khi thất bại hồn phách tự động tiêu tán, chủ động đầu nhập Minh Giới.
Tàn hồn nói, chủ nhân trong lời nói của nó chắc chắn chính là vị tiên nhân sáng tạo ra trò chơi Giải Cứu Công Chúa này.
Giải cứu Công Chúa! Trò chơi này nghe thì trong khó có dễ nhất là phần thưởng lớn đến nỗi làm người nghe sướng đến run người, chỉ muốn ngay lập tức được trải nghiệm, bất quá Chu Tiểu Dịch là lão quái sống mấy trăm năm, dĩ nhiên hắn biết mọi thứ đều không hề đơn giản, đâu có ai rảnh rỗi có tấm lòng bồ tát sẵn sàng bỏ thời gian đi cứu sống hắn.
- Tiểu tử thối ngươi cũng không đến nỗi ngu ngốc, trí thông minh miễn cưỡng bằng 1 phần 10 bản soái.
Hệ thống này không nghĩ bị ăn đau khổ mà vẫn còn lưu manh, Chu Tiểu Dịch liền cốc cho nó thêm phát nữa vào đầu.
- Tiểu tử ngươi có thể nhẹ nhàng hơn không, cẩn thận ngươi sẽ phải ngồi nhà đá vì cái tội bạc đãi trẻ con.
Hệ thống giận dỗi nói, kể từ khi có linh trí đến nay nó chưa bị ăn thiệt thòi nhiều như hôm nay.
- Bớt nói nhảm, nếu ta hoàn thành thì vị kia nhận được cái gì?
Đây mới chính là vấn đề Chu Tiểu Dịch quan tâm, hắn thành công vượt ải nhận được nhiều quà như vậy, vị kia chắc chắn sẽ không ngồi chơi không, ít nhất giá trị phần thưởng của y lớn hơn Chu Tiểu Dịch vài chục lần.
- Không biết!
Hệ thống hét lên giận dữ, nó vội vàng ôm đầu né tránh đòn đánh của Chu Tiểu Dịch.
Chu Tiểu Dịch ngẫm nghĩ, chắc chắn Hệ Thống lưu manh này biết hết, chỉ là nó không muốn nói ra, dù gì nó cũng chỉ là một hệ thống theo mệnh lệnh, không có thẩm quyền tiết lộ thông tin người chơi cùng mức thưởng. Thử nghĩ nếu nó tiết lộ mức thưởng vị tiên nhân kia chơi song nhận được, chỉ sợ Chu Tiểu Dịch nghe song sẽ choáng váng, bị người lợi dụng, hắn làm sao có thể ngoan ngoãn hoàn thành nhiệm vụ.
- Buồn ngủ quá! Hôm nay nói đến đây thôi, muốn hỏi gì thì để ngày mai.
Dứt lời đứa bé hóa thành một điểm sáng nhỏ chui tọt vào mi tâm Chu Tiểu Dịch, dường như nó rất sợ bị Chu Tiểu Dịch gõ đầu.
323
9
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
