Chương 37 - Sa Cảnh - Vì Khổng Thiên Linh
Tiêu Huyền từ từ tỉnh lại, ý thức dần rõ ràng trong sự mơ hồ. Ánh mắt mờ mịt lướt qua không gian xung quanh, cảm nhận cơn đau âm ỉ lan tỏa từ lưng. Hắn nhận ra mình đang bị ai đó kéo lê trên mặt đất, từng cục đất đá cọ xát vào da thịt nhức nhối. Ánh sáng nhàn nhạt từ Quang Cầu lơ lửng giữa không trung chiếu rõ bóng dáng một nữ tử áo đỏ, tóc đen buộc cao thành đuôi ngựa. Tiêu Huyền nheo mắt nhìn kỹ hơn và nhận ra người đó là Nhan Tinh. Nghe thấy tiếng động, nàng quay đầu lại, ánh mắt lướt qua hắn một cách thờ ơ. Hai dây leo xám bạc quấn lấy chân Tiêu Huyền buông ra ngay sau đó. Giọng nàng lạnh lùng, không chút cảm xúc: “Tỉnh rồi thì tự đứng dậy mà đi.”
Nói xong, Nhan Tinh không thèm ngoảnh lại, tiếp tục tiến về phía trước. Tiêu Huyền nhăn mặt đứng dậy, phủi cát bụi bám trên quần áo. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp dõi theo bóng lưng lạnh nhạt của nàng, nhưng cuối cùng chỉ lặng lẽ bước theo sau. Đi được một đoạn, tính tò mò trong hắn không kìm được. Tiêu Huyền cất tiếng hỏi, giọng pha chút do dự: “Là tiền bối, đã cứu ta sao?”
Nhan Tinh không quay lại, chỉ nhếch môi cười nhạt: “Tiện tay thôi. Ngay từ đầu ta đã nghi ngờ mục đích của Lăng Vân Học Viện. Mở Thương Huyền Bí Cảnh cho người ngoài vào, bất kể tu vi hay xuất thân, không phải kỳ lạ lắm sao?”
Hắn cố nén cảm giác bất an, tiếp tục hỏi: “Vậy... làm sao tiền bối biết được ta là học viên của Lăng Vân Học Viện?”
Nhan Tinh bật cười chế nhạo, giọng nàng mang theo chút khinh thường: “Không khó. Thiên Vân Bộ là bộ pháp cơ bản mà chỉ học viên Lăng Vân Học Viện mới được học. Nhưng bộ pháp của ngươi... tệ hơn cả học viên Ngoại Điện. Ngươi vào được Nội Điện kiểu gì? Nhờ oan hồn trong ngọc bội của ngươi à?”
Từng lời của nàng như mũi tên đâm thẳng vào lòng tự tôn của Tiêu Huyền. Hắn im lặng cúi đầu, không hề phản bác, vì tất cả đều là sự thật.
Tiêu Huyền mất mẫu thân từ nhỏ, phụ thân không rõ là ai. Tài sản duy nhất bà để lại là một miếng ngọc bội, dặn hắn phải tìm đến Mộ Dung phủ để gặp Mộ Dung gia chủ. Nghe theo lời dặn, Tiêu Huyền tìm đến nơi, lúc ấy mới biết phụ thân mình là huynh đệ kết nghĩa của Mộ Dung gia gia chủ. Phụ thân hắn đã hy sinh để cứu Mộ Dung gia gia chủ trong một biến cố lớn. Để trả ơn, Mộ Dung gia gia chủ nhận nuôi Tiêu Huyền như một vị khách danh nghĩa, đồng thời sắp xếp để hắn được vào học tại Lăng Vân Học Viện. Tuy nhiên, tư chất tu luyện của Tiêu Huyền lại vô cùng kém. Năm năm ở học viện, hắn chỉ dừng lại ở Thoát Thai Cảnh, một cảnh giới mà hầu hết học viên vượt qua dễ dàng. Trong cuộc tỷ thí vào Nội Điện hàng năm, Tiêu Huyền đối đầu với một đối thủ vượt trội hơn hắn cả về tu vi lẫn kinh nghiệm. Vào khoảnh khắc bại trận, máu của hắn vô tình kích hoạt ngọc bội, đánh thức linh hồn của Thượng Quan Ngọc, người bị phong ấn bên trong. Nhờ mượn sức mạnh của y, Tiêu Huyền lật ngược thế cờ, giành được suất vào Nội Điện. Ba năm sau, dù vào được Nội Điện, Tiêu Huyền chỉ làm các công việc lặt vặt, tu vi chậm chạp tiến triển lên Ngưng Đan Cảnh.
Bảy ngày trước, một trưởng lão bạch y bất ngờ tìm đến hắn. Y giao cho Tiêu Huyền nhiệm vụ tiến vào Thương Huyền Bí Cảnh, nhưng ngay khoảnh khắc đó, một chú thuật cấm – Tâm Tỏa Huyết Tơ – đã được âm thầm thi triển lên hắn. Đây là một cái bẫy chết người: chỉ cần hắn tiết lộ nhiệm vụ cho người khác, chỉ một ý niệm là có thể chấm dứt sinh mạng hắn. Tiêu Huyền bị ép buộc phải chấp nhận. Hắn cùng với 13 học viên khác được chia thành 7 nhóm, mỗi nhóm hai người, tiến vào các tiểu bí cảnh khác nhau để tìm kiếm những di tích bí mật. Nhưng ngay khi bước vào bí cảnh, hắn và đồng hành đã bị tách ra. Nhờ sở hữu bản đồ, Tiêu Huyền dễ dàng tìm thấy di tích, và tại đây, hắn tình cờ gặp Nhan Tinh.
“Bây giờ ngươi có thể nói cho ta rồi nhỉ? Mục đích của Lăng Vân học viện?”. Nhan Tinh lạnh lùng nhìn Tiêu Huyền hỏi. Hắn không chút giấu giếm nói: “Đây vốn không phải mục đích của Lăng Vân học viện mà là của một vị trưởng lão. Tuy ta không nhớ rõ gương mặt của hắn là ai nhưng mục đích của hắn rất rõ ràng, là vì Khổng Thiên Linh.”
2
0
6 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
