ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 35 - Sa Cảnh - Sự xuất hiện bất ngờ

Tiêu Huyền trầm mặc, lạnh nhạt đáp: “Không cần ông lo.”

🔥 Đọc chưa: Đóng Vai Phàm Nhân , Bị Nữ Đế Nghe Lén Tiếng Lòng ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Thượng Quan Ngọc chỉ mỉm cười rồi biến thành một làn khói, chui trở lại vào miếng ngọc bội của Tiêu Huyền. Hắn tiến tới nhặt con dao găm bằng bạc, ánh sáng duy nhất đến từ Quang Cầu lơ lửng bên cạnh hắn, thì đột nhiên, di tích dưới lòng đất lại rung chuyển dữ dội. Một âm thanh rầm rầm vang lên từ phía trên, khiến Tiêu Huyền giật mình, tay nắm chặt con dao. Trần nhà nứt vỡ, từng mảng đất đá và cát bụi rơi xuống. Từ trong bóng tối, một sinh vật khổng lồ, dài ngoằng và nhớp nháp giống như con giun khổng lồ lao xuống, thân hình uốn éo quằn quại. Đó là Thôn Thiên Sa Trùng, hoang thú ngũ trọng, thường sống thành đàn và chỉ hoạt động vào ban đêm. Hình dáng của nó giống giun với lớp da màu đen xám, trơn nhớt để dễ dàng di chuyển trong lòng đất. Khi trườn từ trần nhà xuống, nó gây ra một chấn động mạnh, cơ thể đồ sộ cuộn lại, chiếm hai phần ba diện tích sảnh đường. Miệng nó há rộng, để lộ hàng trăm chiếc răng sắc nhọn phản chiếu ánh bạc, phả ra một luồng hơi thở tanh hôi nồng nặc.

🔥 Đọc chưa: Nhất Niệm Trọng Sinh Thiên Đế Vô Thượng ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Tiêu Huyền lập tức lùi lại, ánh mắt đầy cảnh giác, chuẩn bị sẵn sàng ứng phó. Thôn Thiên Sa Trùng bất động vài giây, rồi từ trong miệng nó, một bóng người từ từ bước ra. Một nữ tử áo đỏ, đeo mặt nạ bạc, tóc xám bạc dài buông thả, tay cầm khẩu súng hỏa mai ngắn. Ánh sáng từ Quang Cầu phản chiếu đôi mắt đỏ như máu của nàng, quỷ dị đến kỳ lạ. Nữ tử bước từng bước lạnh lùng, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu. Nàng đưa tay che mũi, giọng nói lanh lảnh, sắc bén vang vọng giữa không gian âm u: “Cuối cùng cũng thoát khỏi bụng con giun hôi hám này, thối muốn chết.”

Ánh mắt sắc bén của nàng nhanh chóng khóa chặt vào Tiêu Huyền, người đang cầm dao bạc và kiếm, thủ thế phòng thủ. Trong nháy mắt, nàng đã xuất hiện ngay trước mặt hắn. Trước khi Tiêu Huyền kịp phản ứng, bàn tay lạnh buốt của nàng đã chộp lấy cằm hắn, buộc hắn phải cúi đầu đối mặt với ánh mắt sát khí. Nữ tử nhếch môi cười, giọng đầy giễu cợt: “Ngươi định dùng con dao nhỏ và thanh kiếm cùn này để đối phó ta sao? Thật ngây thơ.”

Tiêu Huyền nheo mắt, giữ vẻ bình tĩnh lạ thường. Dù nàng thay đổi màu tóc và mắt, hắn vẫn nhận ra đây là nữ tử áo đỏ mà hắn lợi dụng để tiến vào di tích. Giọng nói lạnh lẽo của nàng cất lên, mỗi từ như đông đặc lại thành băng giá: “Thật đáng tiếc… ngươi không phải đối thủ của ta. Và cả kẻ trong miếng ngọc bội của ngươi cũng vậy. Có vẻ hắn vì cứu ngươi mà đã suy yếu đến mức không thể ra ngoài.”

🔥 Đọc chưa: Toàn Dân Luân Hồi: Chỉ Có Ta Bật Hack (Bản Dịch) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Lời nói của nàng khiến gương mặt Tiêu Huyền thoáng hiện sự kinh ngạc. Làm sao nàng biết được về Thượng Quan Ngọc?

🔥 Đọc chưa: Hệ Thống Phản Diện Truy Vạn Giới ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Chưa kịp suy nghĩ, Tiêu Huyền phát hiện con dao bạc và thanh kiếm của mình đã nằm trong tay Nhan Tinh từ lúc nào. Tiếng kim loại rơi xuống sàn đá vang vọng khắp sảnh đường. Nhan Tinh đột ngột nhấc chân, tung một cú đá mạnh vào bụng Tiêu Huyền. Sức mạnh khủng khiếp khiến hắn bay ngược ra sau, lưng đập mạnh vào cánh cổng đá. Cơn đau dữ dội khiến hắn co người lại, cắn răng chịu đựng.

Nhan Tinh từng bước tiến lại, đôi mắt đỏ rực như máu không hề dao động. Nàng cúi người xuống, túm lấy cổ áo Tiêu Huyền, kéo sát mặt hắn lại gần. Giọng nàng đều đều, chứa đựng sự uy hiếp lạnh lẽo: “Ngươi biết không? Thứ ta ghét nhất trên đời là bị lợi dụng. Ta vốn định chờ ngươi lấy được đồ ở trong này rồi giết ngươi sau. Nhưng đám sâu hôi thối ngoài kia đã làm ta thay đổi kế hoạch, bây giờ ta nên xử lý ngươi thế nào đây?”

🔥 Đọc chưa: Tuyệt Thiên Vũ Đế ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Tiêu Huyền, dù đau đớn, vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Hắn cười lạnh, giọng khàn khàn: “Vậy tiền bối muốn gì? Nếu muốn giết, chẳng phải chỉ cần bóp cò là xong sao?”

Nhan Tinh nhìn hắn, đôi mắt ánh lên tia toan tính. Nàng nhếch môi cười nhạt: “Ngươi cũng thông minh đấy. Vừa hay, ta có chuyện cần hỏi ngươi.”

Nàng nới lỏng tay, ánh mắt nghiêm nghị, như mãnh thú đang quan sát con mồi sẵn sàng vồ lấy bất cứ lúc nào: “Vậy mục đích của Lăng Vân học viện là gì?”

2

0

6 ngày trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.