ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 6 - Bút Ký Của Tên Biến Thái

Sáng ngày hôm sau, khi trời còn tờ mờ sáng hai huynh đệ Tiêu Phi, Tiêu Lâm đã tiễn Lãnh Phong đi. Cũng chẳng còn cách nào khác. Thân mang lệnh truy nã, hai huynh đệ này còn chưa lo được cho mình. Dẫu rằng bọn hắn có hảo cảm với Lãnh Phong, muốn lưu hắn lại nhưng tình hình nơi này càng lúc càng phức tạp. Mưa đã ngớt, trên bầu trời rặng mây tím đen đã dần tan đi. Lúc này đây, đường vào Kiếm Ma Vực đã rộng mở. Trong nay mai thôi, nơi này sẽ trở nghịt người, long ngư hỗn tạp. Lãnh Phong vốn định rời đi xuôi về phía bắc, nhưng nghe chuyện hai huynh đệ họ Tiêu kể về Kiếm Ma Vực khiến hắn có chút hứng thú. Hăn quyết định tiến vào Kiếm Ma Vực một chuyến. Bằng vào kinh nghiệm hai năm nay, hắn khá tự tin chí ít là bản thân mình cũng không bỏ mạng trong miệng yêu thú.

Lối vào chính đã bị đại quân Tiên Sơn canh giữ. Tiêu Phi dẫn theo Lãnh Phong băng qua một hiểm địa. Sau khi đến dưới chân một thác nước vô danh, Tiêu phi chỉ vào đầm nước nhỏ nói:

- Lãnh Huynh đệ! Dưới đó là lối ngầm vào Long Nha Đàm dưới Kiếm Ma Vực. Ngươi nhảy xuống cố nín thở để mặc dòng nước cuốn đi. Chỉ cần đủ ba khắc sẽ đến nơi. Đáng lý ta không nên kể về Kiếm Ma Vực cho ngươi nghe. Ngươi đã quyết tâm vậy ta cũng không cản nữa. Dù thân pháp của ngươi tuyệt diệu nhưng ngươi cũng phải cẩn thận. Ngươi chưa mở Tứ Hải, chưa tính là tu sĩ. Hy vọng sau này khi gặp lại ta sẽ thấy một Lãnh huynh đệ uy phong. Lần nữa đa ta ngươi hôm đó đã liều mình dẫn dụ Kim Sí Đại Bằng kia đi để huynh đệ ta tìm thấy đường sống, ân cứu mạng này huynh đệ chúng ta mãi không quên! Xin lỗi vì chúng ta mà Yêu Hồ của ngươi gặp nạn! Sau này có chuyện cần cứ đến tìm huynh đệ chúng ta! Núi đao biển lửa chúng ta cũng không từ! Cáo biệt!

Lãnh Phong chắp tay:

🔥 Đọc chưa: Điên Đảo Si Mê ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Tiêu Huynh! Cáo biệt!

Tiêu Phi gật đầu rồi xoay người đi. Nơi này hoang vắng, đã thuộc địa phận của Linh Thú. Lãnh Phong cẩn thận điều chỉnh khí tức rồi trốn sau thác nước. Lôi ca từng nói: “ Đi nhẹ, nói khẽ sẽ sống lâu!”

Nhiều năm qua hắn chưa từng quên, một mực điệu thấp cho nên chỉ chạm mặt cùng các yêu thú đê cấp. Chưa từng xâm nhập lãnh thổ Linh Thú. Nơi này quá yên tĩnh, đến một tiểu yêu thú cũng không thấy. Lãnh Phong nín một hơi để ổn định tâm thần. Chợt Lãnh Phong nhớ đến quyển bút ký năm xưa.

- Lặn xuống cái đầm này chắc ướt hết mất!

Quyển bút ký này vẫn như năm xưa. Ngoài trang đầu có dòng chữ nguệch ngoạc kia ra, những trang sau như có một ma lực bí ẩn dán chúng sát lại với nhau. Lãnh Phong từng cố gắng nhiều lần nhưng không mở trang tiếp theo được. Còn chiếc huy hiệu hình con mắt kia nữa. Hắn lấy hai thứ này ra gói ghém lại cho cẩn thận.

Trong lúc lơ đễnh đôi mắt Lãnh Phong chợt phát giác ra một dòng chữ nhỏ. Dòng chữ chỉ như một vết xước khắc nhẹ lên bìa quyển sách. Lãnh Phong tò mò nhìn thật kỹ, dòng chữ.

- Ngươi là tên biến thái! - Lãnh Phong lẩm bầm - Dòng chữ này trước đây không hề có!

Chợt nét mặt Lãnh Phong trầm xuống. Chỉ thấy dòng chữ mờ dần đi, sau đó trên nét chữ cũ hại hiện dòng chữ mới.

🔥 Đọc chưa: Chiếc Nhẫn Tình Cờ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Nói ngươi biến thái là sai lầm rồi! Ngươi là tên đầu đất!”

Nét mặt Lãnh Phong lại sa sầm đi, hắn phát hiện ra đầu óc mình có chút không xài được. Dòng chữ kia lại nhạt đi sau đó hiện lại lần nữa. Nó như đang nói với chính mình.

“Không được! Nói vậy chẳng phải bảo ngươi lạc loài sao? Này tên đầu đất! À! Không gọi ngươi là đầu đất nữa! Này tên biến thái! Ngươi là con cháu của tên đại biến thái kia phải không?”

Lãnh Phong gằn từng chữ:

- Ta... không có biến thái!

“Có! Có mà! Ngươi biến thái từ trong trứng rồi!”

Hai mắt Lãnh Phong trừng tròn ra.

- Ta nói ta không có biến thái! Ngươi tin ta ném ngươi vào trong đầm nước không?

Quyển bút ký như ỉu xìu xuống, nó thở dài, sau hiện lên mấy chữ rồi thôi.

“Ài! Ngươi không nhận đồng bọn thì thôi vậy! Ta cũng hết cách!”

Sau đó quyển sách im lìm, Lãnh phong cũng hết cách. Hắn gấp quyển sách lại dự sẽ nghiên cứu sau thì bất chợt thấy trên góc có dòng chữ nhỏ. Nét bút mộc nhưng uy vũ cứng cáp. Chỉ có bốn chữ: “Huyết Nhuộm Thiên Không”.

Ngay khi Lãnh Phong không để ý đến dòng chữ này nữa bất chợt một luồng sáng từ đó bắn ra bay thẳng vào tay hắn. Vệt sáng chém lên da hắn mang theo vệt máu bắn ra theo rơi trên trang sách. Quyển bút ký đã rơi trên nền đá tự lúc nào. Những vết máu thấm trên giấy từ từ loang ra, cho đến khi cả quyển bút ký nhuộm thành màu đỏ. Một luồng năng lượng bùng lên nâng cả quyển sách bay lên không trung. Những trang giấy bình thường vẫn dính chặt với nhau giờ lại bắt đầu mở ra. Chúng mở rất nhanh như có người đang lật từng trang giấy bằng tốc độ ánh sáng. Cho đến khi chúng khựng lại, quyển bút ký đã mở được một nửa. Ở trang này chỉ có hình một thanh kiếm. Hình vẽ thanh kiếm này cũng sáng lên sau đó bị nhuộm thành một màu đỏ.

Thanh kiếm này bay lên rồi hoá thành một ảo ảnh. Nó là một thanh kiếm tuyệt mỹ, có màu xanh ngọc bích. Lưỡi kiếm trong như ngọc, hiện ra những đường vân lấp lánh tinh quang. Chuôi kiếm lại có hình một con tiểu Long uốn lượn được chế tác tinh xảo.

🔥 Đọc chưa: Chống Lại Các Vị Thần ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Thanh kiếm xoáy một vòng trên không rồi bắn thẳng vào mi tâm Lãnh Phong. Trong tích tắc mọi thứ trở nên tĩnh lặng. Nhưng ngay một khắc sau cả thiên địa như cộng hưởng nhịp đập mà thanh kiếm chạm vào mi tâm Lãnh Phong. Cái nhịp đập tạo ra một làn sóng vô hình rồi bùng nổ trên Thiên không xa xôi.

"Uỳnh" một tiếng nổ vô thanh vô thức vang vọng trong mỗi sinh linh đứng trong Thiên địa này. Tất cả mọi sinh linh có linh hồn đều không tự chủ được nhìn lên một khoảng không xa xôi. Tiếng nổ đó lại như là tiếng tim đập. Thêm một tiếng nữa!

"Thình thịch! Thình thịch!"

Dù chỉ là trong một chốc lát thôi nhưng ai cũng hoảng sợ. Người không biết còn tưởng mình bị ảo giác. Người biết thì nghi hoặc. Mà người thông thái thì có kẻ thẩn thờ, có kẻ hoảng sợ. Lại có kẻ bừng bừng tinh quang. Mà cùng lúc, hàng trăm địa vực dậy nên sóng ngầm mãnh liệt.

Ở nơi cao nhất trong Tiên Sơn, một lão giả râu tóc đã bạc trắng ngẩng đầu nhìn, sau lão thở dài.

- Kiếm Tâm quy nguyên chủ! Thế giới sắp thay đổi rồi sao? Ta đã già rồi!

Còn nhiều ánh mắt khác, nhưng rồi bọn họ không có chút phản ứng gì nữa. Vẫn y nguyên tư thế tiếp tục nhắm mắt.

Còn Lãnh Phong thì trợn trừng mắt nhìn. Quyển bút ký bừng cháy hóa thành một bóng trắng. Cái bóng trắng ấy ngưng tụ dần dần thành thực chất rồi hiện ra bóng dáng của một gã trung niên. Khuôn mặt y đầy góc cạnh, toát ra một vẻ cương nghị. Đôi mắt y sáng quắc nhìn Lãnh Phong. Khóe miệng nở nụ cười. Một giọng nói như có như không:

🔥 Đọc chưa: Đầu Giáo Sư Dowel ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Trò chơi của định mệnh có lẽ đã bắt đầu!

Rồi y từ từ biến mất như một làn sương khói.

Làn sương tan đi chỉ để lại một lão già lọm khọm, lão đưa tay che miệng ho khù khụ. Mắt lão lơ đễnh, nhưng vừa chạm phải khuôn mặt không biểu tình của Lãnh Phong thì lão giật mình hét toáng lên. Lão quỳ mọp xuống, hai tay lão lạy Lãnh Phong một cái.

- Lão nô bái kiến chủ nhân! Chủ nhân tại thượng xin nhận của lão nô một lạy!

Lãnh Phong giật mình nhìn lão, nhưng bản thân hắn không động đậy được. Cũng chẳng nói nên lời được. Chỉ trừng trừng mắt nhìn. Mà lão già không nghe Lãnh Phong nói gì thì vẫn quỳ dài ở đấy, cái chóp mũi dí sát xuống đất.

Từng khắc, từng khắc trôi qua. Cơ thể Lãnh Phong xảy ra biến đổi gì đó mà hắn không hiểu. Mà màn hơi nước dưới chân thác đang bốc lên cao không hiểu sao lại dao động. Sau đó những làn sóng nước bên dưới cũng bị chậm một nhịp. Và rồi một tiếng thanh minh ngân vang. Cả không gian bị một luồng phép màu thanh lọc. Lão già đang quỳ ở đó cũng run rẩy theo.

Bất chợt hai mắt Lãnh Phong nhắm tịt lại, sau đó mở bừng ra, trong ánh mắt đó sáng rực đầy tinh quang. Một sức mạnh vô hình khiến hắn mở miệng ra, giọng nói đầy uy nghi.

- Chu Lạc! Nể tình ngươi mấy năm nay tu chí, Đại Lực Kim Cang Chú trên người ngươi ta sẽ hóa giải… Phò tá Vị vương giả mới của người cho tốt!

🔥 Đọc chưa: Tiên Giới Chi Khai Thiên Phủ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Giọng nói chậm rãi đầy uy nghi từ từ tan biến, lão già đang quỳ kia run bắn, miệng lắp bắp nói.

- Chu… Chu Lạc lĩnh mệnh! Nguyện… Nguyện vì Tiên đế phụng sự!

Ánh mắt kia đã nhắm nghiền từ lúc nào, chỉ còn Lãnh Phong ở đó, mọi thứ an tĩnh vô cùng.

21

0

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.