Chương 5 - Học Viện Hắc Ám
Một sáng sớm tinh mơ của tháng tám, trời mưa tầm mưa tầm tã đã ba ngày liền không dứt. Màn mưa đã phủ trắng một vùng. Cái lạnh thấu xương cùng tiếng sấm buồn bã não lòng dễ làm người ta sụp đổ.
Trong màn mưa này có một tên thiếu niên lặng lẽ đứng. Nhìn hắn không ai đoán được hắn năm nay mới chỉ có mười hai.
Thân hình cao lớn đã gần đến ngực của một tráng hán trưởng thành. Khuôn mặt góc cạnh hằn nên một sự mạnh mẽ nhưng không kém phần điển trai hào hoa. Chỉ là đôi mắt đen láy ẩn chứa vẻ lạnh lùng bất cần. Hắn mặc một đồ đen. Cũng như trời mưa, mưa và màu đen là hai thứ hắn ưa thích nhất.
Đơn giản là chỉ vì màu đen giúp hắn dễ dàng hòa nhập cùng bóng đêm. Mà dưới trời mưa hắn có thể dễ dàng khóc mà không một ai biết.
Dưới chân hắn có một con Yêu Hồ. Nó nằm đó, bộ lông trắng muốt mà nó vốn tự hào giờ đã bị mưa và đất nhuộm thành màu nâu.
Nó không còn nhúc nhích nữa!
Phía trước hắn giờ này đã có một cái hố đẫm nước. Cái hố này được hắn đào bên cạnh một cái cây Ngân Hồ còn non. Thân cây chỉ quá đầu hắn một chút. Hắn nhẹ nhàng bế Yêu Hồ lên vuốt ve nó lần cuối. Hắn nhẹ nhàng nói:
- Nghe đồn Ngân Hồ vạn năm hóa Yêu. Nếu may mắn người sẽ lại lần nữa hồi sinh! Khi không biết ta còn hay không?
Một tích tắc này tên thiếu niên bỏ đi vẻ lạnh nhạt. Hắn đứng dậy quay người rời đi, không nhanh cũng không chậm. Một tích tắc này cả thế gian như chậm đi một nhịp.
- Đã mưa ba ngày rồi! Chết thật!
Lão chủ khách điếm nằm thảnh thơi trên cái tràng kỷ. Trời mưa lạnh nhưng lão vẫn cầm cái quạt phe phẩy. Miệng thì than ế ẩm nhưng mặt lão chẳng hiện ra một cái nét nhăn nào. Lão vẫn thảnh thơi đu đưa theo điệu nhạc. Bên cạnh lão có một tiểu nữ hài đang đàn một khúc Mộng Xuân. Khúc nhạc lão yêu thích nhất.
Mã Tiền khách điếm của lão lớn nhất vùng. Bên cạnh còn có phường buôn của dân đánh thuê gọi là Thiên Hạ Anh Hùng Lâu. Vùng này còn tiếp giáp Kiếm Ma Vực. Thế nên mỗi lần có sự kiện xảy ra, khách điếm của lão lại đông nghẹt khách.
Lính đánh thuê vì miếng cơm mà phải kết đội cùng nhau tiến nhập Ma Kiếm Vực, dẫu bảo vật kiếm được đều phải nộp lên cho chủ để đổi lấy vài đồng tiền thưởng. Nhưng như thế vẫn tốt hơn đi một mình, dù sao nơi này quá nguy hiểm.
Hôm nay lại có một tin đồn loan ra. Mã Tiền cười thầm trong bụng. Lão biết lại sắp có sự kiện lớn rồi!
Trời mưa tầm tã kéo dài mấy ngày nay là dấu hiệu. Chính là nó!
Những giọt mưa rơi xuống, chúng đều có màu tím. Tuy càng ngày càng nhạt dần nhưng quanh đây người ta đã nghe hết. Tử Vũ Lưu Tinh! Đây là tên mà bọn họ dùng để gọi hiện tượng này. Cái tên này xuất phát từ một chiêu thức trong điển tịch cổ.
Nghe đồn năm xưa Lưu Viêm Đế sáng tạo ra một kích này. Một chiêu thi triển ngàn dặm thương sinh. Đại ý một chiêu này thi triển ra, ngàn dặm cao thủ cũng thành con sâu cái kiến.
Ngày nay người ta cố gắng tìm lăng mộ của y với mong muốn đem tuyệt học này một lần nữa trở lại tầm mắt thế nhân. Kiếm Ma vực là nơi tình nghi số một. Ít ai biết năm xưa khi còn trẻ y có một cái ngoại hiệu gọi là Kiếm Ma.
Bản thân y cuồng sát thành tính, sau này đắc đạo đã chém một phần ma tính trong người nhập vào thanh bản mệnh linh kiếm của mình.
Thực ra cái y chém đó là một phần linh hồn phong ấn lại trong thanh kiếm. Ma kiếm vực là tên mà y đặt cho nơi này. Bên ngoài còn một phiến hắc thiết tự tay y khắc lên hai chữ: Kiếm Ma.
Không cần nói các vị cũng biết rồi đấy!
Tin này đồn ra, lại thêm hiện tượng Tử Vũ Lưu Tinh đầy mê hoặc, chẳng mấy chốc nơi này lại đông nghẹt người.
Lão đang ngân nga theo giai điệu da diết thì chợt mở choàng mắt ra nhìn.
Từ phía xa bên ngoài bìa rừng có vài bóng đen lấp ló. Lão nheo mắt nhìn, là một đoàn người ngựa, ước chừng cũng trên ba mươi tên. Mã Tiền khà khà cười:
- Tài đến! Tài đến!
Nữ hài thôi không đàn nữa, nàng đứng dậy xoay người đi. Theo màn mưa vội vã, đám người không hề dừng lại mà vút qua khách điếm của Mã Tiền làm lão ngơ ngác. Lão đơ người một chút.
- Đã xảy ra chuyện gì sao?
Nhưng rất nhanh lão có câu trả lời. Ngay khi đám người lao qua lối mòn vào trong Kiếm Ma vực thì một nhóm người khác xuất hiện. Bọn hắn mặc những chiến giáp màu bạc trắng, cười chiến mã cũng phủ giáp trắng. Tất cả đều đồng bộ với nhau. Nhìn thấy bọn hắn Mã Tiền lầm bầm.
- Con mẹ nó! Thánh Minh Quân! Bọn hắn đến đây làm gì?
Đám chiến binh mặc giáp trắng không vội vã truy đuổi đám người phía trước mà dừng lại trước cửa khách điếm. Tổng cộng hơn năm mươi người. Đi đầu là một lão tướng tóc đã bạc trắng. Đôi mắt y tinh tường quét qua lối mòn rồi nhìn lại Mã Tiền đang đứng trước cửa.
- Ngươi! Chuẩn bị cho ta hai mươi phòng hạng nhất! Chúng ta bao nơi này một tháng! Nhanh đi!
Mã Tiền vội vâng vâng dạ dạ rồi xoay người đi ngay. Lão vừa mất dạng sau cánh cửa đã hét to.
- Lâm Tào! Nhanh nhanh! Chuẩn bị hai mươi phòng hạng nhất! Con mẹ ngươi! Nhanh lên cho ta!
Cũng không biết là lão đang chửi ai! Vị chiến tướng kia cũng không để ý. Y xoay qua phân phó đám thuộc hạ.
- Chuẩn bị nhanh! Công chúa sắp đến rồi! Xảy ra sơ sót gì ta lấy đầu các ngươi!
Nói rồi y quay qua chắp tay với một lão giả đi cùng. Lão giả này không mặc chiến giáp, chỉ có một bộ trường bao dệt bằng vải đay thô ráp. Vị chiến tướng kia có vẻ rất khách khí với lão.
- Mộ Khách Tiên Sinh! Làm phiền tiên sinh rồi! Mời!
- Không dám! Triệu tướng quân! Mời!
Lão giả kia chắp tay đáp lễ rồi theo vị chiến Tướng vào trong.
Kiếm Ma Vực khá đặc biệt, nơi này có thể xem như là vùng tiếp giáp giữa hai đại cấm địa sinh mệnh Cổ Ma Thiên Nhai và Ma Hỏa Đài. Tuy rằng việc đột nhập hai Đại cấm địa sinh mệnh từ nơi này gần như là chuyện bất khả thi.
Những nơi như thế này luôn có một điều tối kỵ. Muốn sống ở nơi này không thể thiếu được “Người tiếp dẫn”.
Lão giả này chính là Người tiếp dẫn ở Kiếm Ma Vực.
Ma Kiếm Vực khá hoang vắng, tòa thành gần nhất cách đây cũng năm trăm dặm, thuộc về địa bàn của La Hỏa Yêu Vương.
- Công chúa mà bọn họ nói chắc là Yên Châu công chúa! Con gái út của La Hỏa Yêu Vương rồi!
- La Hỏa Yêu Vương?
Lãnh Phong hơi tò mò hỏi. Tên béo đầu bếp cười to.
- Tiểu tử ngươi đúng là hạng chưa trải sự đời! Bàn tử ca ca sẽ khai sáng cho ngươi! Yêu tu là những tên máu chó đem máu huyết của mình đổi thành máu yêu thú. Sau đó dùng công pháp đặc thù kích phát huyết mạch, đem sức mạnh tiềm ẩn trong máu huyết yêu thú chuyển hoá thành công pháp bản mệnh. Ngươi thấy tên La Tài đánh xe không? Ha ha! Tên đó đổ hết gia tài đổi lấy một lọ tinh huyết Yêu Lang để tu luyện. Ai ngờ bị lừa trúng lọ Cẩu huyết! Ha ha! Bây giờ hắn luyện ra một thân bản lĩnh mũi thính như chó vậy!
Tên mập cười ha hả không ngậm được miệng. Trong bếp còn một tên gầy. Hắn không như tên mập hay nói thích tám chuyện. Hắn đang chăm chú xẻ thịt một con yêu ngư nhưng vẫn không nhịn được nói một câu.
- Ngày xưa người ta còn kỳ thị yêu tu chứ ngày nay kẻ nào dám!
Tên béo gật đầu nói:
- Cũng đúng thôi! La Hoả Yêu Vương xếp thứ bảy trên Vương bảng! Kẻ nào dám khinh thường hắn chứ? Chán sống rồi! Ha ha!
Hắn cười rồi lại bắt tay vào làm việc. Tên mập là Tiêu Phi, tên ốm là Tiêu Lâm. Là huynh đệ song sinh. Hai tên này tu bộ công pháp Nhật Nguyệt Thiên Nguyên. Công pháp thuộc tính hoả, một âm, một dương. Công pháp này thích hợp luyện đao nên bọn hắn đều theo nghiệp đao khách. Chỉ là một lần hành hiệp trượng nghĩa lại đắc tội phải đám con cháu thế gia. Bị bọn hắn gài bẫy giá hoạ, từ đó phải trốn chui trốn lủi khắp nơi. May sao Mã Tiền thấy nên cưu mang đến nay.
Lãnh Phong đến đây đã được hai ngày. Hai năm nay hắn sống cũng không thoải mái. Từ khi Tàng Tiên Các xảy ra chuyện, hắn cùng Lưu Thúc và Lôi Ca bị Tiên Sơn treo bảng truy nã. Mà người tố giác bọn hắn không phải ai khác, chính là bà vú mà hắn coi như mẫu thân mấy năm nay. Dù đã quen với vẻ bì ổi ghê tởm của Lưu thúc đã quen nhưng khi gặp chuyện này hắn vẫn hoàn toàn thất vọng.
Hai năm trốn trong rừng hoang núi dại, hàng ngày đối mặt cùng đám yêu thú đã luyện cho hắn một nét tàn nhẫn. Một thân chiến kỹ Lôi ca dạy cũng được hắn luyện đến lô hỏa thuần thanh.
Nhìn cái vẻ bề ngoài của hắn như chẳng có chút tu vi nào. Ai cũng nghĩ hắn vô hại.
- Này! - Tiêu Phi chợt hỏi - Phong đệ! Ngươi năm nay mười hai rồi! Cũng sắp khai mở Tứ hải rồi chứ nhỉ? Ngươi đã cảm nhận được thuộc tính của mình chưa?
Lãnh Phong lắc đầu.
- Đệ cũng không biết!
Tiêu Phi hỏi:
- Không biết là không biết cái gì?
Lãnh Phong nói:
- Không biết một tí gì hết!
Tiêu Phi nghe vậy liền giảng giải kiến thức tu luyện cho Lãnh Phong nghe:
- Nghe nè! Đệ phải có một chút kiến thức thường thức chứ! Thế gian có bốn loại lực lượng tự nhiên cơ bản nhất. Lực lượng bản nguyên, lực lượng sinh mệnh, lực lượng ý chí và lực lượng pháp tắc. Tu sĩ chúng ta đều hội tụ đủ bốn loại lực lượng trên. Nhưng chú trọng nhất vẫn là lực lượng bản nguyên. Lực lượng bản nguyên bao gồm tứ đại nguyên tố bản nguyên thủy, hoả, thổ và phong. Ngoài ra còn có tứ đại nguyên tố thứ nguyên do nguyên tố bản nguyên tương sinh mà thành. Bao gồm thủy với thổ sinh mộc. Thủy với phong sinh băng. Hoả với thổ sinh kim. Hoả với phong sinh lôi. Tứ đại bản nguyên tương sinh tương khắc cho nên bản thân tu sĩ chỉ có thể sở hữu một loại nguyên tố. Kẻ thiên tài nếu sinh ra sở hữu được hai nguyên tố bản nguyên sẽ tương sinh sở hữu thêm một nguyên tố thứ nguyên nữa. Ví như ta! Ha ha! Một thổ, một hoả! Ngươi đoán xem?
- Là kim!
- Ha ha! Tốt tốt! Trẻ nhỏ dễ dạy!
Tiêu Phi cười to vỗ vỗ vai Lãnh Phong rồi quay qua tiếp tục làm thịt con cá còn đang dang dở. Chợt Tiêu Phi nhớ chuyện gì lại hỏi:
- Này Phong đệ! Hôm bữa ngươi bị con Kim Sí Đại Bằng truy đuổi ta thấy thân pháp của ngươi rất tốt. Con ngốc điểu đó vậy mà không chạm vào một sợi lông của ngươi. Hèn chi ngươi có thể sống tốt ở nơi hoang dã như vậy. Ta nói thiệt cái hình truy nã của ngươi trong thành cách đây hai năm rồi, bây giờ chẳng ai nhận ra được ngươi đâu. Hay ngươi vào thành tìm học quán nào đó tốt tốt một chút. Ngươi học vài tháng, bằng vào thiên phú của ngươi ta dám chắc sẽ có học phủ thu nhận ngươi. Thậm chí là đại học phủ, mà có khi là học viện cũng nhận ngươi ấy chứ!
- Tào lao! - Tiêu Lâm bên cạnh bơm vào một câu - Bọn thợ săn tiền thưởng lại tha cho nó sao?
- Ờ ha! Ta quên! Bọn rối rắm đó! Năm xưa bị bọn hắn cho ăn hành bao nhiêu trận! Giờ vẫn cay! Cái bọn hèn hạ đó tự cho mình đại diện cho chính nghĩa. Hừ! Chả khác gì đám ngụy quân tử! Còn thua cả Quân đoàn Hắc Ám...
Chợt bả hai tên này quay phắt nhìn nhau.
- Học Viện Hắc Ám!
Cả hai cùng hô lên như tìm một điểm chung. Tiêu Phi nói:
- Đúng rồi! Tại sao đệ không đi Học Viện Hắc Ám nhỉ? Chỉ bằng cái lệnh truy nã đệ là đủ điều kiện được nhận rồi! Với lại đệ chưa mở Tứ hải mà đã có thân pháp cùng chiến kỹ siêu hạng như vậy! Khà khà! Trong Học viện chính quy cũng chưa chắc đã ai bì được.
Tiêu Lâm bồi thêm:
- Học Viện Hắc Ám mạnh được yếu thua!
Lãnh Phong tò mò hỏi:
- Vậy phải làm sao để vào được Học Viện Hắc Ám?
Tiêu Phi ha hả cười:
- Dễ mà! Giết một tên học viên của bọn hắn đệ sẽ được thế chổ hắn! Ha ha!
23
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
