ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 5 - Tập 1: Bắt đầu dịch vụ trả phí (4)

Buồn cười làm sao. Tôi dụi mắt, nhìn lại thật kĩ để chắc chắn điều mình vừa thấy. Định dạng tệp tin là txt. Có nghĩa là... món quà mà anh ta định gửi cho tôi là một bản sao chép từ cuốn tiểu thuyết đó ư?

[Bạn đã nhận được một thuộc tính đặc biệt.]

[Ô kĩ năng đặc biệt đã được kích hoạt.]

Từng dòng thông báo nảy lên bên tai tôi ngay sau khi tôi mở tệp tin. Khi thế giới đã nhập thành “Phương thức sinh tồn” thì chẳng còn gì để bất ngờ nữa. Tất cả những kẻ sống sót trong “Phương thức sinh tồn” đều có những thuộc tính và kĩ năng đặc biệt riêng. Tôi khẽ nhẩm trong đầu: “Bảng thuộc tính”. Đương nhiên là tôi cũng cần phải biết thuộc tính mà mình vừa được nhận là gì chứ.

[Bạn không thể kích hoạt bảng thuộc tính.]

Sao cơ? Tôi thử gọi “bảng thuộc tính” một lần nữa nhưng kết quả vẫn chẳng khác gì hơn. Thật vô lí. Như vậy cũng có thể sao? Nếu tôi không thể sử dụng bảng thuộc tính, theo lẽ đó tôi cũng không thể biết cả thuộc tính lẫn kĩ năng mà mình có. Biết địch biết ta trăm trận trăm thắng. Nhưng với tình huống này thì tôi biết địch mà lại chẳng biết ta rồi.

Tôi bần thần một lúc lâu rồi quyết định từ bỏ, nên đọc bản sao chép mà tác giả gửi cho tôi thôi.

[Tốc độ đọc của bạn đã tăng lên do tác dụng của thuộc tính đặc biệt.]

Tôi vẫn chẳng biết đây là thuộc tính gì, nhưng nhờ nó mà tôi chỉ tốn gần một phút đã đọc xong phần đầu của “Phương thức sinh tồn”. Tìm được rồi. Ngón tay tôi dừng lại tại phần khởi đầu – khi nhân vật chính đang trong vài phân cảnh “hành động” trên toa tàu.

“Hắn nhìn thấy đám đông tụ tập lại cửa sau toa tàu số hiệu 3707. Bánh lăn trên chiếc bật lửa mà hắn đang nắm chặt mới lạnh lẽo làm sao. Trong lần sống này, hắn tuyệt đối không thể phạm phải sai lầm. Hắn sẽ dùng mọi cách để đạt được mục đích của mình.

🔥 Đọc chưa: Kỳ Hôn - Cuộc Hôn Nhân Kỳ Lạ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Những đường nét hoảng sợ trên khuôn mặt họ...

Hắn không thấy tội lỗi. Tất cả đều là phù du. Hắn nhìn mọi người trong ánh mắt không chút dung tha. Sau đó, hắn nhấc ngón tay, lửa bùng lên. Và rồi mọi thứ bắt đầu”.

Cơn rùng mình sởn dọc sống lưng, tôi đọc đi đọc lại đoạn văn liên tục. Hóa ra lí do cho cơn khó chịu của tôi đã được lí giải.

-... 3707.

Theo phản xạ, tôi nhìn lại số hiệu của toa tàu – “3807”. Chỉ ngay sau toa tàu này thôi, là nơi nhân vật chính đang đứng. Đôi tay tôi run lên.

... Khoan đã. Vốn có bao nhiêu người sẽ sống sót khỏi toa tàu này?

“Hắn nhìn qua ổ cửa tờ mờ nối với toa 3807. Đã quá muộn rồi. Chỉ có đúng hai người sống sót trở ra”.

Chỉ hai người. Đồng nghĩa với việc tất cả đều chết, trừ có hai. Tôi đương nhiên biết hai người đó là ai. Tôi ngẩng đầu nhìn về phía Yoo Sang Ah. Có lẽ cô nàng này sẽ chết.

... Và cả tôi cũng thế.

  • Cậu Dokja, chúng ta có nên cản họ lại không? – Yoo Sang Ah chỉ vào nơi đang diễn ra hỗn loạn. Có tiếng rên la vọng lại.

Một cậu trai đang cúi xuống trước mặt bà lão.

  • Mẹ nó. Đã đang cáu rồi lại còn gặp thêm bà già chỉ biết rên rĩ mải miết thôi! Bà không im được sao?

Đó là một cậu học sinh, người vốn đang tựa vào cửa tàu. Cậu ta khá gầy, mái tóc được nhuộm trắng. Trên đồng phục cậu ta gắn phù hiệu đề tên – Kim Nam Woon. Tôi biết cái tên này.

“Chỉ có Lee Hyunsung và Kim Nam Woon sống sót khỏi toa tàu đó. Không quan trọng. Dù sao cũng cần hai người này thôi đã đủ rồi”.

  • Tôi đã bảo là ngậm miệng lại kia mà? – Kim Nam Woon nóng nảy nắm lấy cổ áo bà lão. Đôi chân suy nhược của bà đong đưa, Kim Nam Woon vung tay lên.

Chát. Chát.

Theo lẽ thường, sẽ có người tiến tới ngăn cản việc này lại, nhưng giờ thì không ai dám đứng ra cả. Chỉ trong chốc lát, những cú tát đã hóa thành nắm đấm.

  • Cứu- cứu tôi với. Cứu tôi với...!

Tôi có thể nghe thấy tiếng đấm mạnh vào da thịt. Có vài người đứng xung quanh Kim Nam Woon ngập ngừng lưỡng lự, nhưng vẫn chẳng ai dám bước ra.

Bất ngờ thay, người đầu tiên hành động lại là Han Myung Oh.

  • Này cậu trai, cậu không nên đối xử với người già như thế...!

Thế nhưng, đáp lại đó là giọng nói với vài phần khinh bỉ:

  • Chú cũng muốn chết à?

  • ... Hả?

    🔥 Đọc chưa: Ta Tại Dị Giới Làm Mục Sư ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

  • Chú vẫn chưa hiểu ra tình huống hiện giờ sao?

  • Thằng oắt con, mày đang rống lên gì đấy?

Nghe thấy Han Myung Oh chửi rủa, Kim Nam Woon chỉ cười khanh khách. Cậu ta chĩa ngón tay lên trần tàu.

  • Chú không thấy nó sao?

Trên trần tàu đang chiếu khung cảnh được tái hiện bằng kĩ thuật holographic.

“Làm- làm ơn tha cho tôi!”.

“Ách...!”

“Chết đi! Chết đi!”.

Không chỉ có riêng cảnh đoàn tàu hay trường Trung học Daepong. Đây là đoạn phim đang quay trực tiếp cảnh mọi người chết trên toàn nước. Kim Nam Woon tiếp tục nói:

  • Chú vẫn chưa hiểu ra à? Sẽ chẳng có quân đội nào đến cứu chúng ta đâu, phải có một người thí mạng.

  • Mày- mày đang nói cái quái gì...?

  • Chúng ta phải chọn một người để chết thay.

Han Myung Oh nín bặt. Phần cổ tay hắn đã sởn cả gai ốc.

  • Đương nhiên, tôi biết rõ chú đang nghĩ gì. Muốn sống thì phải giết đồng hương. Chỉ có những thằng khốn mới làm thế. Nhưng mà chú biết đấy, tình huống này đã vượt khỏi tầm kiểm soát rồi. Vượt xa khỏi tầm kiểm soát của chúng ta rồi. Một là chết, hai là giết. Ai dám trách phạt chúng ta đây? Chú sẽ bó tay chịu chết chỉ vì mấy thứ luân thường đạo lí đó à?

  • Đ- điều đó...

  • Nghĩ cho kĩ đi. Thế giới mà chú biết giờ đã tan nát rồi.

Han Myung Oh rùng mình. Không chỉ mỗi Han Myung Oh. Ánh mắt của quần chúng xung quanh cũng cứng đờ theo. Đó là lúc những nhận thức mơ hồ về đạo đức trong lòng họ đổ vỡ. Kim Nam Woon đã đập nát chúng.

  • Một thế giới mới cần trật tự mới.

Kim Nam Woon là người hòa nhập nhanh nhất với thế giới của “Phương thức sinh tồn”. Hắn quay người lại và tiếp tục đánh đập bà lão. Lần này, không còn ai dám cản hắn nữa – Han Myung Oh, những người khác... hay thậm chí là Lee Hyunsung. Đôi tay người lính nắm chặt lại, run lên từng cơn, trong khi anh ta nhìn đờ đẫn vào không trung. Có lẽ anh ta đã chấp nhận sự thật rồi.

  • Hầy... Giết người khó thật đấy. Mấy người chỉ đứng xem thôi à? Bộ muốn bị bỏ lại phía sau sao?

Mọi người run sợ trước lời của Kim Nam Woon. Biểu cảm trên gương mặt họ thật dễ đoán, hệt như những câu văn trong một cuốn tiểu thuyết ba xu.

[Nếu không tồn tại sự giết chóc nào trong 5 phút nữa, tất cả sinh linh trong toa tàu sẽ bị triệt tiêu.]

Ánh nhìn trong đôi mắt họ thay đổi.

“Nếu bà lão không chết, chính chúng ta sẽ chết trong vòng 5 phút nữa...”

Cảm xúc của họ đã về với sự nguyên thủy vốn có nhất của một sinh vật.

  • Phải rồi... đúng như thằng nhóc này nói. Nếu chúng ta không làm thế, tất cả mọi người đều phải chết. – Người đàn ông đầu tiên tiến về phía Kim Nam Woon nói. Gã đá chân vào bà lão - người đã gục xuống, nằm co rúm trên sàn.

  • Mấy người quên hết rồi sao? Phải có người chết thay! Thì ta mới sống được!

  • A, mẹ nó... khốn nạn thật.

Người thứ hai, rồi thứ ba, cả đám người hờ hững đứng cách xa ra khỏi bà lão. Những tên hèn nhát yếu đuối, những cô cậu sinh viên giơ điện thoại lên quay, mẹ của đứa trẻ, và cả Han Myung Oh... Tất cả đều nhìn vào bà lão với ánh mắt như trong một buổi tư hình, chờ đợi bà đến với cái chết.

  • Chết đi! Chết nhanh đi!

Tựa như những quản giáo cùng chung tay hành hình tù nhân trên pháp trường. Chỉ cần bọn họ gạt cần kích hoạt cùng lúc, sẽ chẳng ai có thể biết kẻ nào đã tước đi mạng sống của tù nhân ấy. Họ thờ ơ đấm đá vào người bà lão.

... Tôi đã chứng kiến hết thảy. Tôi chỉ có thể đứng một bên, như một kẻ ngoại lai ngắm nhìn thế giới khác xoay vần. Bà lão tôi không biết tên vốn cũng không được trao quyền sống. Trong kịch bản gốc, bà đã chết. Thế nên... dõi theo cái chết ấy không hề tội lỗi.

Ngay lúc đó, Yoo Sang Ah đứng lên.

🔥 Đọc chưa: Mang Theo Star Craft Ở Marvel ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

  • Cô sẽ chết đấy. – Tôi nắm lấy cô ấy theo phản xạ. – Tôi đã bảo là ở yên đó mà.

Cánh tay mà tôi đang nắm run rẩy. Yoo Sang Ah cố gắng nắm tay lại thật chặt để giấu đi sự hoảng sợ.

  • Tôi biết, tôi biết chứ...!

  • Nếu cô Yoo Sang Ah đi lúc này, cô sẽ chết.

Đôi mắt Yoo Sang Ah ánh lên vẻ sợ hãi. Nhưng... tôi nhận ra một điều. Dù cho thể loại có thay đổi, một số người vẫn tỏa sáng không chút mảy may.

  • Ngồi xuống đi, cô Yoo Sang Ah.

Sự thật là người có thể dẫn dắt cốt truyện không phải Yoo Sang Ah. Yoo Sang Ah không phải là nhân vật chính của thế giới này.

  • Hở? Nhưng mà-

  • Xin hãy làm theo lời tôi nói, chỉ lần này thôi. Tôi sẽ không phiền nhiễu thêm nữa.

Sau khi ép Yoo Sang Ah về lại chỗ ngồi, tôi hít thật sâu rồi xoay người lại. Tôi thẳng lưng mình, người tôi phập phồng theo từng nhịp thở, từng thớ thịt trên cơ thể dần thả lỏng ra. Thật chất, vẫn còn hơi sớm để tôi bước ra. So với dự định ban đầu của tôi thì có khác một chút.

  • ... Cậu Dokja?

Tôi không trả lời cô ấy mà nhìn vào đám người nọ - những kẻ đang miệt mài hành hung bà lão. Lí do tôi lặng im không phải vì e ngại Kim Nam Woon hay bọn họ, cũng như đồng ý với sự vô nhân đạo ấy. Tôi chỉ đang chờ đợi một thời cơ. Vì...

Choang!

Chính lúc này.

  • Ách! Gì vậy?

Tiếng nổ ập thẳng vào tai tôi, cả con tàu lung lay. Mọi người hét òa lên khi thấy khói nhả ra từ phía bên trái, đằng trước toa tàu này. Bắt đầu rồi. Tôi phải hành động. Tôi phóng nước đại hết mức có thể bằng chân phải, lướt qua đám người đang la thét và dừng trước bà lão.

  • Khỉ gì vậy? Ối!

Kim Nam Woon va phải tôi, ngã bật ra nền sàn trong cú thét. Tuy tôi có vẻ giống như đang cứu bà lão, nhưng thật ra đó không phải là điều tôi nhắm tới.

Nó đâu rồi? Tôi mau chóng nhìn xung quanh. CÓ ai đó đã ngã về phía bà lão vì cuộc nổ. Đó là một cậu bé đang khóc giữa địa ngục trần thế này... Là cậu bé cầm cây vợt bắt côn trùng lúc trước.

  • Cho anh nhờ chút nhé.

Tôi lấy cây vợt khỏi tay cậu bé. Vừa lần mò vào trong túi vợt, lớp chitin trên thân con châu chấu khẽ chạm vào đầu ngón tay tôi. Tôi nhấc một con ra rồi đặt trên tay cậu bé. Tôi xoay người đối diện với đám đông.

  • Tất cả mọi người, dừng lại đi. Sẽ chẳng ai có thể sống sót nếu mọi người giết bà lão đó cả.

Giọng nói của tôi vang rõ lạ kì nhờ khoảng lặng nhất thời sau vụ nổ kia. Từng người một, họ bắt đầu ngước nhìn vào tôi.

  • Cứ cho là mọi người đã giết chết bà lão đi. Rồi sao nữa?

Được đấy, ai nấy cũng sững sờ ra mặt rồi. Để tôi tiếp thêm vài lời nữa nào.

  • Cái chết của bà lão sẽ được ghi nhận là “sự giết chóc đầu tiên”, theo lời con yêu tinh ấy, thời gian sẽ được tiếp thêm một lúc. Rồi sao nữa?

  • A...

    🔥 Đọc chưa: Vi Nhĩ Lưu Tình ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

  • Nếu đúng như lời yêu tinh nói, mỗi người đều sẽ phải giết một. Vậy, ai sẽ là người bị giết theo sau bà lão đây? Giết người đứng kế bên mình sao?

Một số người đã nhận ra điều gì đó, họ liền tránh né lẫn nhau. Đôi mắt họ tràn ngập nỗi khiếp đảm. Sự thật là, tất cả mọi người đều biết... Bà lão ấy chỉ là bước dạo đầu. Kim Nam Woon nhận ra bầu không khí đã bắt đầu lung lay:

  • Ha ha, có cái gì để mà dè chừng chứ? Vậy thì giết hắn tiếp đi! Lũ chết nhát. Lo làm gì việc tới lượt mình! Tất cả đều ở chung một thế cược thôi!

Tôi đã lường trước được Kim Nam Woon sẽ nói những lời như vậy. Tôi quơ nhẹ tay, cắt ngang lời của Kim Nam Woon:

  • Không cần phải liều mạng đánh cược như thế. Chúng ta vẫn còn cách để sống, dù cho không trở thành sát nhân.

  • Sao cơ?

  • Đó- đó là gì?

Đám đông bàn tán xì xào lên, biểu cảm của Kim Nam Woon bắt đầu vặn vẹo.

  • Mọi người quên rồi sao? Điều kiện hoàn thành kịch bản không phải là “giết một người”.

Khi đa số còn đang mơ hồ, vài người đã nhận ra điều gì đó.

[Giết một sinh vật hoặc hơn.]

Đúng vậy. Ngay từ đầu, “người” chưa bao giờ được nhắc đến lấy một lần trong kịch bản. Giết một sinh vật hoặc hơn...

Nói cách khác, bất kì sinh mạng nào cũng được chấp nhận. Một người nhanh trí chỉ vào cây vợt trên tay tôi:

  • Côn trùng! Là côn trùng!

Những con châu chấu và cào cào nhảy nhót xung quanh trong túi vợt. Nhìn đám người kia mà xem, mắt ai cũng sáng rực lên. Tôi gật đầu:

  • Đúng vậy, là côn trùng.

Tôi thò tay vào túi vợt rồi lấy ra một con châu chấu. Đó là con mập mạp mà tôi thấy lúc trước.

  • Đưa- đưa nó cho tôi! Nhanh lên!

  • Một con thôi! Tôi chỉ cần một con thôi!

Tôi từ từ lùi lại trong khi đưa mắt nhìn đám người đang xồ tới. Vào lúc này, tôi đang phải đối diện với cơn bùng nổ điên cuồng vốn đã cố gắng giết bà lão nọ. Nhưng nụ cười vẫn toác lên trên khuôn mặt tôi. Tại sao? Ngay cả khi đang căng thẳng đến nghẹt thở lúc này đây, tại sao trái tim tôi vẫn nảy lên niềm hân hoan?

  • Mọi người muốn lắm à? – Tôi vẫy chiếc vợt như gã luyện thú đang khiêu khích một con vật. Đám người nóng vội liền nhảy vồ vào tôi.

  • Vậy thì bắt lấy đi!

Tôi bóp nát con châu chấu trong tay.

[Bạn đã đạt được thành tựu “Máu đầu”!]

🔥 Đọc chưa: Vạn Cổ Tối Cường Tổ Sư ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

[Thưởng thêm 100 xu.]

Đồng thời, tôi ném chiếc vợt trên tay kia mạnh hết sức có thể ra đằng xa khỏi nơi bà lão và đám người đang chen chúc.

  • Điên thật đấy!

Lũ côn trùng được thả, chúng liền co càng bật hết cỡ phóng tới tự do.

9

0

1 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.