Chương 4 - Tập 1: Bắt đầu dịch vụ trả phí (3)
Không phải ai cũng hành động giống nhau sau khi yêu tinh biến mất. Vài người thì tìm cách thoát ra khỏi con tàu, trong khi số khác đang cố gọi cho cảnh sát. Yoo Sang Ah thuộc nhóm thứ hai:
Cảnh sát, không có cảnh sát nào nghe máy cả! Tôi- tôi nên làm gì đây...
Bình tĩnh nào, cô Yoo Sang Ah. - Tôi vừa nói vừa nhìn thẳng vào đôi mắt đầy hoang mang ấy. - Cô Yoo Sang Ah này. Cô đã chơi thử game do ban phát triển làm chưa? Cái game mà trong đó thế giới bị hủy diệt, và chỉ có một vài người sống sót ấy.
Hở? Cậu đang nói gì thế...
Nghĩ lại đi nào. Chúng ta chỉ là đang chơi game thôi.
Yoo Sang Ah khẽ liếm môi:
Game sao...
Rất đơn giản. Chỉ cần cô không do dự làm theo điều tôi nói thôi. Được chứ?
🔥 Đọc chưa: Sủng Thê Làm Hoàng Hậu ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥Đ- được rồi. Tôi cần phải làm gì đây?
Ở yên đó.
Cuối cùng thì tôi cũng có thể chậm rãi điều chỉnh lại nhịp thở của mình. Ngay cả tôi cũng cần thêm thời gian để tiếp thu hết toàn bộ chuyện này.
[Ba phương thức sinh tồn ở thế giới đổ nát.]
Những câu văn miêu tả vốn chỉ tồn tại trong cuốn tiểu thuyết giờ lại đang được bày ra ngay trước mắt tôi.
“Yêu tinh kéo cặp ăng-ten của nó dài ra”.
“Xác người lác đác như rác trên xe”.
“Gã nhân viên văn phòng đẫm máu run lẩy bẩy”.
“Có bà lão rên rỉ trên ghế ngồi của mình”.
Tôi chăm chú nhìn vào từng cảnh một. Giống như Neo trong phim “Ma trận” – người đã hoài nghi chính bản chất của thực tại. Quan sát, nghi vấn, rồi lại hoàn toàn bị thuyết phục... Tôi phải thừa nhận thôi. Dù tôi chẳng rõ lí do vì sao, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa. “Phương thức sinh tồn” đã nhập thành thực tại.
Xem nào... tôi phải làm gì để sinh tồn trong thế giới mới này đây?
Mọi người! Tất cả mọi người đều bình tĩnh lại đi. Điều chỉnh lại nhịp thở nào. - có ai đó tiến lên phía trước, đúng năm phút sau khi yêu tinh biến mất. Đó là một người đàn ông mạnh mẽ với mái tóc húi cua, cao hơn trung bình khoảng một cái đầu.
Mọi người đã bình tĩnh hơn chưa? Xin hãy dừng mọi hành động và tập trung vào tôi một lúc thôi.
Những ai đang nức nở hay cố gắng gọi điện đều ngưng lại. Dưới ánh nhìn chăm chú của từng người một, chàng trai vạm vỡ tiếp tục nói:
Như tất cả đã biết, trong các trường hợp là thảm họa ở quy mô quốc gia, chỉ những sự hoảng loạn nhỏ thôi cũng đủ để cho số lượng thương vong tăng cao. Do đó, tôi sẽ chịu trách nhiệm kiểm soát tình huống này.
Khoan đã, cậu là ai?
Thảm họa quốc gia? Anh đang nói cái quái gì thế hả?
🔥 Đọc chưa: Xuyên Thành Long Ngạo Thiên Tiểu Thanh Mai ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥
Một số người chậm chạp hồi tỉnh dần, lên tiếng phản đối từ “kiểm soát” kịch liệt. Anh ta liền lấy từ trong ví ra chứng minh thư quân nhân:
- Hiện tại tôi đang là Trung úy Quân đội phục vụ cho đơn vị 6502.
Mặt mày vài người sáng sủa hơn: “Là quân nhân, anh ấy là quân nhân”.
Tuy nhiên, vẫn còn quá sớm để an tâm.
- Tôi vừa nhận được tin báo từ đơn vị của mình.
Mọi người trố mắt nhìn chiếc điện thoại của chàng quân nhân. Vì tôi ở gần đấy nên có thể dễ dàng đọc được thông tin bên trong: “Đã xuất hiện tình huống thảm họa quốc gia cấp độ 1. Đề nghị triệu tập tất cả đội ngũ khẩn cấp.”
Tôi có thể nghe tiếng nuốt nghẹn từ xung quanh. Là tình huống thảm họa quốc gia. Tôi đã biết từ trước nên cũng chẳng ngạc nhiên gì. Mà đúng hơn, là tôi đang ngạc nhiên vì một điều khác. Trung úy Lee Hyunsung... là “Lee Hyunsung” đó sao. Tôi biết anh ta là ai. Dù chỉ mới là lần gặp mặt đầu tiên, tôi đã rõ rành rành cái tên này. Anh ta là một trong những nhân vật phụ nổi bật của “Phương thức sinh tồn”.
“Thanh kiếm thép Lee Hyunsung”.
Một nhân vật trong cuốn tiểu thuyết đã xuất hiện. Giờ thì tôi cần phải thật sự nghiêm túc về tình huống này thôi.
Anh quân nhân này! Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Tôi đã cố gắng liên lạc với đơn vị của mình, nhưng mà...
Còn Nhà Xanh! Nhà Xanh đang làm gì thế không biết? Liên lạc với tổng thống ngay đi!
Tôi thành thật xin lỗi. Tôi chỉ là một người lính thường nên không thể gọi đường dây khẩn cấp tới Nhà Xanh được. – Lee Hyunsung giải thích.
Vậy tại sao anh lại có quyền kiểm soát chứ?
Vì lợi ích an toàn dành cho toàn công dân... – Khi Lee Hyunsung từ tốn trả lời từng câu hỏi lố bịch, tôi nhận ra những câu văn miêu tả trong tiểu thuyết cũng đúng lắm. Nhưng mà có phải Lee Hyunsung vốn xuất hiện như thế này không? Trong lúc đang miên man với những vấn đề phức tạp, tôi có một linh cảm khác thường. Nhân danh vị độc giả duy nhất của “Phương thức sinh tồn”, tôi có thể đảm bảo rằng lần đầu tiên Lee Hyunsung xuất hiện không phải lúc này. Thời điểm anh ta có mặt trong cuốn tiểu thuyết không nằm ở cuối đoạn kịch bản đầu tiên.
... Vậy thì đây là tình huống gì đây? Tâm trí tôi hoang mang. Có lẽ tôi sẽ biết rõ hơn nên có thể đọc lại “Phương thức sinh tồn” một lần nữa.
- Ngài thủ tướng đang phát biểu kìa! Đây thật sự là một thảm họa cấp độ 1!
Tất cả mọi người ngay lập tức bật lên chiếc điện thoại của mình, trong tiếng khóc nức nở đâu đó. Yoo Sang Ah đưa màn hình về phía tôi:
- ... Cậu Dokja, nhìn này.
Không cần phải gõ vào ô tìm kiếm làm gì, vì “Bài phát biểu của thủ tướng” đã nằm ngay trang nhất của tất cả cổng thông tin. Đương nhiên là tôi đã hoàn toàn biết nội dung trong video.
- Gửi đến toàn thể công dân trên đất nước, những kẻ khủng bố chưa rõ danh tính hiện đang hoành hành trên một số cụm địa bàn chưa thể xác định, bao gồm cả Seoul.
Nội dung bài phát biểu rất đơn giản. Chính phủ sẽ huy động mọi cách để chống lại bọn khủng bố, và sẽ không có một buổi đàm phán nào diễn ra. Vì vậy nên người dân cứ yên tâm tiếp tục cuộc sống của mình...
Tôi đã chẳng nghĩ gì nhiều lúc đọc tiểu thuyết, nhưng khi được nghe những lời đó trực tiếp thì có hơi sốc thật. Quân khủng bố sao... Phải rồi, thế thì dễ nghe hơn nhiều đấy.
Nhưng còn ngài tổng thống đâu? Tại sao người phát biểu lại là thủ tướng chứ?
Ngài tổng thống lãnh đạn rồi.
Hả? Thật à?
Tao cũng không chắc lắm. Có bình luận trên Naver là-.
Má, điêu vậy cũng tin!
Đương nhiên, tôi biết rõ bình luận đó không phải là lời điêu toa.
- Ách...! Gì vậy?
Những đôi tay giật mình đánh rơi cả điện thoại ngay khi tiếng súng nổ lên. Đó là tiếng súng phát ra từ điện thoại. Lạch cạch, có động tĩnh lớn, cả màn hình liền phủ kín đầy máu. Phải mất một lúc, mọi người mới có thể hoàn hồn.
- Ng- ngài thủ tướng...
Ngài thủ tướng bán muối rồi. Đầu của ông ấy đã thật sự nổ tung. Có thêm vài tiếng bóp cò nữa trước khi mọi thứ rơi vào tĩnh lặng. Thứ tiếp theo xuất hiện trên màn hình là yêu tinh.
[Ta đã bảo các ngươi rồi. Đây không phải là đang chơi game “khủng bố” đâu nha].
Những ai cạn lời thì cứ thế há hốc mồm như mấy con cá vàng đần độn.
[Vẫn chưa thông à? Chán thật đấy. Các người vẫn tưởng rằng tất cả chỉ là một trò chơi?].
Giọng điệu bình thản của nó thật quá đỗi đáng ngờ. Tâm trí tôi căng chặt lớp cảnh giác.
[Ha ha, đáng lẽ theo như dữ liệu thì người nước này phải giỏi chơi game lắm chứ. Vậy sao ta không thử tăng độ khó lên đi nhỉ?].
Bíp. Chiếc đồng hồ bấm giờ khổng lồ xuất hiện giữa không trung. Nó nhảy số ngay tức khắc.
[Thời gian còn lại đã giảm đi 10 phút.]
[Còn 10 phút.]
[Nếu không tồn tại sự giết chóc nào trong 5 phút nữa, tất cả sinh linh trong toa tàu sẽ bị triệt tiêu.]
C- cái quái gì chứ? Đùa sao?
Cậu có nghe thấy thông báo vừa nãy không? Này, cậu có nghe thấy không?
Anh quân nhân! Chúng ta phải làm gì đây? Cảnh sát chết đâu sao mà không đến?
- Tất cả mọi người, bình tĩnh và nghe tôi nói...
Những lời mà con yêu tinh nói đã gây ra tình huống cả toa tàu hỗn loạn, đến mức Lee Hyunsung không tài nào kiểm soát được nữa. Tôi vẫn cảm nhận thấy Yoo Sang Ah đang nắm lấy tay áo tôi thật chặt. Nhưng mà ngay cả tôi cũng không có cách nào để thoát khỏi tình huống phi lý này. Nhân vật phụ - Lee Hyunsung đã xuất hiện. Vậy sao “cậu ta” vẫn chưa thấy đâu? Đáng lẽ theo như tôi biết, lúc này tôi đã phải thấy cậu ta rồi chứ.
- Có- có kẻ giết người đằng kia!
Có thể thấy cảnh tượng đó qua chiếc cửa sổ thông với toa tàu 3907. Gã sát nhân với làn da tái nhợt.
Mọi người cố ghì chặt chiếc cửa sắt, nhưng có tác dụng gì đâu. Khi kẻ thù vốn dĩ không ở ngoài đằng kia.
[Mọi phương thức tiếp cận toa tàu sẽ bị giới hạn cho đến khi kịch bản hoàn tất.]
Ngay khi thông báo vừa dứt, tất cả liền bị văng dội lại từ chiếc cửa sắt, như chạm phải lớp rào cản vô hình vậy.
- Cái- cái gì vậy?
Yêu tinh lại lần nữa cất tiếng vang:
[Ha ha, vài khu đã rộn ràng trong khi số còn lại còn chưa thấy động tĩnh gì nhỉ. Được rồi, khuyến mãi thêm dịch vụ đặc biệt nhé. Ta sẽ cho các ngươi thấy kết quả khi không có chuyện gì xảy ra trong vòng năm phút nữa].
Chiếc màn hình lớn xuất hiện giữa con tàu. Nó trình chiếu khung cảnh của một lớp học. Những nữ sinh trong bộ đồng phục màu xanh biển đang run rẩy. Có cậu trai cắn móng tay rồi lẩm bẩm: “... Là đồng phục trường Daepong?”.
Bíp bíp bíp bíp – Âm thanh quái gở cứ thế vang lên từng hồi. Các em nữ sinh bắt đầu khóc thét.
[Thời gian cho phép đã hết.]
[Dịch vụ trả phí sẽ bắt đầu.]
Ngay khi thông báo vừa dứt, đầu của những nữ sinh đang ngồi đầu dãy nổ tung. Từng cái, từng cái một... Những chiếc đầu cứ thế vỡ tan tành. Các em thét toáng lên, hoảng loạn bỏ chạy đến cửa lớp, cửa sổ.
- A... hơ... làm sao mà-
Cào nát hết móng tay, gãy cả dụng cụ vệ sinh, cánh cửa vẫn chẳng mảy may mở nổi. Không một ai có thể trốn thoát. Đầu nữ sinh cứ thế tan hoang. Một em bất chợt ghì lấy cổ bạn mình, cho đến khi cô bé rên rỉ tận lúc chết. Và thế, người duy nhất còn lại là em nữ sinh cuối cùng vẫn đang còn ngẩn ngơ.
[Kênh #Bay23515. Người sống sót ở Trường nữ Trung học Daepong, năm hai, lớp B: Lee Ji Hye.]
Nữ sinh trên màn hình trình chiếu biến mất. Yêu tinh nói:
[Sao nào? Thú vị không?].
Yêu tinh nở nụ cười trên môi, nhưng chẳng còn ai dám nhìn vào màn hình nữa. Ai ai cũng dần tránh nhìn vào mắt nhau.
- Chết tiệt thật! Vậy là sao chứ?
Ngay cả Yoo Sang Ah cũng bỏ cánh tay tôi ra. Dù vậy, cô ấy vẫn đứng sát bên tôi. Cả hai tay tôi đều được rảnh rang, nên tôi bật chiếc điện thoại của mình lên. Tại sao “cậu ta” vẫn chưa xuất hiện nữa? Những thông tin mà tôi biết từ cuốn tiểu thuyết, cứ thế lẫn lộn với những gì mà tôi không thể giải mã được. Cách duy nhất để thoát khỏi tình huống này là đọc lại “Phương thức sinh tồn” thôi.
Nhưng mà, tôi phải tìm đâu để đọc cuốn tiểu thuyết đó đây? Nó còn không nổi tiếng tới mức bị chia sẻ phi pháp... Khoan, chờ dã nào.
[1 tệp đính kèm.]
Tôi hơi sửng sốt một chút khi thấy dòng thông báo trên điện thoại mình.
Có phải... không?
Ngay khi mở tệp đính kèm trong thư, tôi liền bối rối. Tên của tệp đính kèm mà tác giả gửi cho tôi là:
[Ba phương thức sinh tồn ở thế giới đổ nát.txt]
10
0
1 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
