ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 3 - [ Edit ] Bộ điện ảnh tôi đã xuyên

Mùa đông trời chóng tối, lại thêm một cơn mưa, cả thế giới như chìm trong một màn đen.

Rạp chiếu phim trước mắt trở thành ánh sáng duy nhất trong bóng tối.

Nó là một cái rạp nhỏ, giữa hai bức tường chỉ có một cánh cửa gỗ đủ một người đi, trước cửa treo hai cái đèn lồng dài buông xuống hai bên, ánh sáng màu vàng cam ấm áp chập chờn trong mưa gió. Nó là một cái rạp cũ kỹ lâu đời, tấm poster dán trên tường giống như từ thập niên 70, màu sắc loang lổ, chữ viết cũng không còn rõ. Nhưng lại khiến người ta đã nhìn rồi sẽ khó quên, bởi vì nó là rạp chiếu phim Nhân Sinh, nằm trên giao lộ Yên Chi, nó là nơi mà trước khi chết, Ninh Ngọc Nhân vẫn luôn tâm tâm niệm niệm.

Ninh Ninh bước về phía đó, nhưng bị một người cản lại.

Đó là một người đàn ông đeo một tấm mặt nạ trắng như tuyết, ăn mặc như đám vô lại giang hồ thời đại trước, phía trên mặc áo choàng trắng, bên hông buộc đai lưng bằng vải đen, dưới chân còn đi một đôi giày vải đen, cất giọng ồm ồm xuyên qua mặt nạ bảo cô: "Vẫn chưa đến giờ."

"Bác nhìn xem." Ninh Ninh nâng tay lên, nước mưa táp xuống lòng bàn tay cô, "Mưa lớn thế này, cho cháu mua vé vào bên trong chờ tạm được không?"

🔥 Đọc chưa: Ta Hàng Xóm Là Nữ Yêu ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Đối phương lắc đầu.

Ninh Ninh nài nỉ hết lời, nhưng đối phương vẫn chỉ lắc đầu.

Không ngờ còn có một nơi quái quỷ như thế, đến cả người gác cửa cũng quái quỷ như thế! Ninh Ninh hận không thể mở ngay trang Dianping ra, chấm cho cái rạp chiếu phim này âm điểm, cô hầm hừ xoay người, giơ tay gọi taxi.

Dianping: trang web chuyên cung cấp các nhận xét, đánh giá về nhà hàng và các cơ sở kinh doanh ở Trung Quốc.

Taxi nhanh chóng chở cô đi, sau đó một lần nữa đưa cô trở lại.

Mở cửa xe, Ninh Ninh lại đứng trước mặt người gác cửa, hỏi: "Bây giờ đã đến giờ chưa?"

Người gác cửa bình tĩnh nói: "Còn năm phút nữa."

Ninh Ninh cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, 11 giờ 55.

Cô không khỏi nhớ tới lời mẹ dặn dò trước lúc lâm chung: "12 giờ đêm, con hãy tới rạp chiếu phim số 35 đường Yên Chi xem một bộ phim, chỉ một mình con thôi."

Thật đúng là 12 giờ, hơn một phút đồng hồ không được, muộn một phút đồng hồ cũng không được.

Ninh Ninh dùng túi xách che đầu, mưa càng lúc càng lớn, cô đi tới đi lui trước cửa, cảm thấy chính mình giống như con ngốc.

🔥 Đọc chưa: [Vô Hạn Xuyên Không ] Lâm Phong Và Lãnh Huyết ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Năm phút đồng hồ vừa hết, cô lập tức muốn đi qua cửa, nhưng lại bị người gác cửa giơ tay ngăn lại.

"Vé vào cửa." Người gác cửa vẫn nói bằng giọng ồm ồm.

Ninh Ninh luống cuống tay chân một chập, cuối cùng móc được tấm vé xem phim cũ mèm từ trong túi xách. Một tờ giấy màu vàng mỏng teo, bên trái in một con dấu hình tròn, trong con dấu viết hàng chữ Vé Vào Cửa, bên phải là một khung hình chữ nhật, trong khung viết Rạp Chiếu Bóng Nhân Sinh, phía dưới viết Số 45 – Hàng 8.

Dường như người gác cửa không ngờ rằng cô thật sự có vé, hiếm khi nhìn cô thêm một cái, sau đó cúi đầu xé vé, nghiêng người để lộ ra cửa gỗ phía sau: "Một người một vé, qua cửa không còn giá trị."

Cuối cùng cũng được vào. Ninh Ninh thở phào nhẹ nhõm, trước khi qua cửa, cô liếc nhìn tấm poster dán trên đó.

Một tấm poster cũ giống như lưu vật từ những thập niên bảy mươi, tám mươi, màu sắc sặc sỡ như một bức tranh sơn dầu, có lẽ do bị nước mưa gột rửa, màu sắc và chữ viết đều có phần loang lổ, hai diễn viên chính tuy rất đẹp, nhưng gương mặt thì cực kỳ xa lạ, Ninh Ninh không nhận ra ai trong đó, chỉ có thể xem tên của bọn họ trong bảng danh sách diễn viên.

Tên phim: Đoàn Xiếc Thú Dân Quốc

Diễn viên chính: Trần Quân Nghiên, Lý Tú Lan.

"Chưa nghe bao giờ." Ninh Ninh thầm lẩm bẩm một câu, quay đầu bước vào cửa lớn.

Hoàn toàn đối lập với bên ngoài lụp xụp không thể tả, bên trong lại ngăn nắp gọn gàng đến bất ngờ.

Từng chiếc ghế gỗ chạm trổ hoa văn được xếp giữa phòng, liếc mắt nhìn qua có cảm giác giống như rạp hát thời dân quốc, nhưng ở phía trước không phải tấm màn sân khấu đỏ thẫm, mà là một màn hình chiếu bóng trắng tinh.

"Ghế của cô ở đây." Một nhân viên dẫn Ninh Ninh đến chỗ ngồi, đó là một cô gái trẻ mặc sườn xám thêu hoa, giọng nói nhu hòa, trên mặt cũng đeo một tấm mặt nạ, không phải mặt nạ trắng lạnh lẽo, hoàn toàn không có biểu cảm như người gác cửa, mà là một tấm mặt nạ cung nữ cổ đại đang mỉm cười, giữa cánh môi điểm một chấm đỏ chót.

Ninh Ninh ngồi xuống, nhìn quanh bốn phía, người người đi lại xung quanh đều đeo mặt nạ, thậm chí bác gái lao công cũng đeo một chiếc mặt nạ đang mếu máo.

"Sao các cô đều mang mặt nạ?" Ninh Ninh nhận lấy ly đồ uống nóng từ tay cô gái mặc sườn xám, vừa ủ cho ấm tay vừa hỏi.

Cô gái trẻ cười tủm tỉm đáp: "Công nhân viên đều phải đeo mặt nạ ạ."

Cuối cùng Ninh Ninh cũng hiểu cảm giác quái dị khi vừa bước vào đây là vì sao. Nhìn khắp xung quanh, tất cả đều là nhân viên đeo mặt nạ, vị khách duy nhất không đeo mặt nạ, chính là cô.

Cho dù là phim chiếu lúc nửa đêm, cũng không tới mức vắng khách như thế chứ?

Đang muốn hỏi một câu không còn vị khách nào khác hay sao? Bác gái lao công đang khom lưng quét rác đột nhiên đứng thẳng lên, xách chổi đi ra ngoài, những công nhân viên khác cũng như vừa nghe được tiếng chuông mà chỉ bọn họ có thể nghe thấy, ai nấy đều ngừng việc trong tay, lũ lượt chạy ra ngoài như nước thủy triều.

🔥 Đọc chưa: Vạn Năng Cố Vấn ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Tình cảnh này thật sự rất giống chạy nạn khi có báo cháy, Ninh Ninh không nhịn nổi đứng bật lên khỏi chỗ ngồi, gọi với theo sau lưng bọn họ: "Mọi người đi đâu thế?"

Cả đám người cùng ngừng bước, rồi cùng nhau quay đầu lại.

Mặt nạ mếu, mặt nạ khỉ, mặt nạ thư sinh...... Đủ loại mặt nạ nhìn về phía cô, sau tấm mặt nạ cung nữ cổ đại, cô gái mặc sườn xám thêu hoa dùng giọng Ngô mềm mại nói:

"Bộ phim sắp bắt đầu, mời quý khách thưởng thức."

Ninh Ninh còn muốn hỏi thêm, đột nhiên ánh đèn tắt ngấm, khoảng ba giây sau, màn hình phía xa sáng lên, một mảnh trắng bệch trong bóng tối.

"Mình không sợ, mình không sợ, mình không sợ." Ninh Ninh tự thôi miên mình, cô ngồi xuống, thuận tiện ngậm ống mút, uống một hớp nước nóng cho đỡ sợ.

Màn hình trắng một lúc lâu, mới chậm rãi hiện lên một hàng chữ.

"Bộ phim dựa trên một câu chuyện có thật."

Sau đó là một giọng nam chậm rãi hát: "Lừa được rồi, cho tự chọn tượng gỗ, cái thọt, cái mù, cái đứt lìa chân tay, phải giống y như thế, bắt đi ăn xin kiếm tiền."

Ninh Ninh chảy mồ hôi.

Cô vẫn ngồi không nhúc nhích trên ghế, chỉ có con ngươi hoảng sợ đảo qua đảo lại.

🔥 Đọc chưa: Nương Nương Rất Khí Phách Chỉ Cưng Chiều Thái Tử Phi Bướng Bỉnh ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Không phải cô không muốn cử động, mà là từ khi giọng người đàn ông kia vang lên, cô không động đậy được.

Cô gắng sức há miệng, muốn kêu cứu, nhưng không phát ra được thanh âm nào, ngược lại là giọng nói của những người khác càng lúc càng lớn, giọng đàn ông, giọng đàn bà, từ xa đến gần, mỗi lúc một rõ ràng bên tai cô: Tỉnh lại, tỉnh lại, tỉnh lại......

"Ninh nhi, con mau tỉnh lại đi mà!"

Ninh Ninh bỗng nhiên chớp mắt.

Cô đã có thể cử động, nhưng lại sợ tới mức không dám nhúc nhích.

Cô đã có thể nói chuyện, nhưng lại không biết nên nói gì.

Trước mắt là ba người cả nam cả nữ, ba gương mặt xa lạ.

Một bác sĩ mặc áo khoác trắng có bộ râu màu tiêu, đang dùng hai ngón tay vạch mí mắt cô, một phụ nữ đứng tuổi mặc quần áo người hầu thời dân quốc, đang chắp tay trước ngực không ngừng niệm Bồ Tát, người cuối cùng là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, gương mặt gầy guộc, trên miệng là hai bộ ria mép so le đến nực cười, quần áo, đầu tóc trông như đã nhiều ngày không tắm, mắt thì đỏ sọng như mấy đêm liền không ngủ, nắm tay cô chảy nước mắt:

"Ninh nhi, con đừng ngủ nữa, đừng dọa cha mà."

Ninh Ninh nhìn bàn tay đang bị ông ta cầm, một bàn tay nho nhỏ, trắng gầy xanh xao, nằm gọn lỏn trong bàn tay to màu nâu đồng của ông ta.

Hình ảnh dừng lại ở hai bàn tay, ống kính dần dần kéo xa, rạp chiếu phim không một bóng người, chỉ có một ly đồ uống nóng đặt ở nơi Ninh Ninh vừa ngồi ban nãy, lẳng lặng tản ra chút hơi nóng cuối cùng.

Ngoài cửa lớn, nước mưa từ mái hiên đổ xuống, rơi rào rào xuống đất, người gác cửa chậm rãi quay đầu, nhìn vào tấm poster dán trên cánh cửa.

🔥 Đọc chưa: Tuyệt Phẩm Y Tiên ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Chỗ trống sau dòng tên diễn viên, đột nhiên xuất hiện một nét mực, tiếp đó từng nét từng nét, giống như có một cây bút vô hình, điền thêm một cái tên.

Tên phim: Đoàn Xiếc Thú Dân Quốc

Diễn viên chính: Trần Quân Nghiên, Lý Tú Lan, Ninh Ninh.

11

0

1 tháng trước

1 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.