Chương 3 - Ta Là Sở Phượng Na
Nghe hệ thống bất ngờ thông báo, Nana sửng sốt sờ mó khắp người. Tay chân cô vậy mà thật sự nhỏ gầy.
Khoan đã, Nana nhớ hệ thống còn nói khiến cô 12 tuổi chiến lực bảo toàn. Nana cấp độ bây giờ đã gần tương đương phong hào đấu la, 12 tuổi phong hào đấu la, còn sợ không đủ xưng bá!
Nana hai mắt lấp lánh tràn đầy mộng tưởng. Cơ mà chưa kịp suy nghĩ xong hình tượng xưng bá đại lục của mình uy phong là như thế nào, có hay không giống trong thế giới ảo. Ngay lập tức Nana đã bị dòng chữ màu đỏ trên màn hình chấn cho á khẩu.
"Mời chủ nhân lưu ý, giữ kín thân phận, không được can thiệp vào diễn biến mạch truyện của Đấu La đại lục. Cấp độ cao cảnh báo: Không thể chiến đấu thay thế Sử Lai Khắc Thất Quái!
Cảnh báo trái luật: Tử vong!"
Nana vẻ mặt phải nói là đơ đến đờ đẫn, trong vòng vài phút ngắn ngủi, hệ thống đã đưa Nana trải qua thật nhiều cung bậc cảm xúc. Cái gì mà không được can thiệp, không được để lộ thân phận. Được thôi, mấy dòng cảnh báo thực ra cũng vừa ý cô lắm. Chỉ có một điều... Nana không muốn chết.
Lúc lâu sau, Nana mải đắm chìm trong những suy nghĩ của bản thân mà quên mất rằng xung quanh cô có rất nhiều người đang nhìn.
"Ca ca, cô ấy không phải bị ngã đến ngốc rồi chứ, đã ngồi đấy ngốc ngốc một lúc lâu. Trên trời có gì sao, không có mà." Tiểu Vũ vừa nói với Đường Tam vừa đưa tay vẫy vẫy trước mặt Nana.
Lạnh băng băng không mấy quan tâm Chu Trúc Thanh, thấy cô gái lạ lẫm cứ ngồi im dưới đất cuối cùng cũng lên tiếng tò mò: "Cô ta không giống người của hai đại đế quốc, trang phục cô ta rất lạ, ta chưa từng gặp qua."
Trùng hợp Nana là nghe đến lời Tiểu Vũ cùng Chu Trúc Thanh nói, cô biết mọi người không thể thấy được màn hình giao diện Đấu La Chi Chiến. Quả rất thú vị!
Nana dùng ý nghĩ thu hồi giao diện, mỉm cười đứng dậy nhìn lướt qua một lượt sau đó mới cất tiếng chào: "Chào mọi người, ta là Sở Phượng Na, ta 12 tuổi, mọi người có thể gọi ta là... Nana."
Màn chào hỏi bắt đầu, Tiểu Vũ hoạt bát nhanh chóng đối Nana giới thiệu: "Nana hảo! Ta là Tiểu Vũ, đây là ca ca của ta Đường Tam, kia là..."
"Đợi đã!"
Nhấc tay ngăn cản Tiểu Vũ tiếp tục nói chuyện, Nana cảm thấy như mình đã minh bạch được chuyện gì đó. Nana vừa nghe đến Đường Tam, Tiểu Vũ, bên kia là Áo Tư Ca, Đới Mộc Bạch, Mã Hồng Tuấn, Ninh Vinh Vinh, còn có cô gái mặc váy đen lạnh lùng cao ngạo kia đích thực là Chu Trúc Thanh rồi. Trời ạ, ngay đây chính là học viện Sử Lai Khắc. Vậy mà Nana không nhận ra, quả nhiên cô tới rồi, tới nơi định mệnh bắt đầu.
"Quá tuyệt! Ta biết mà, ta biết hết tất cả mọi người. Cảm ơn mọi người đã cứu ta, rất vui được gặp mọi người." Nana tỉnh táo tiếp nhận tình huống xuyên không thành công, nhưng biểu cảm quá mức vui vẻ của cô lúc này lại khiến Sử Lai Khắc mọi người vô cùng mờ mịt.
Nhìn biểu cảm ngu ngơ của họ, Nana bất giác liền trở nên tinh quái. Nana chưa quên nhiệm vụ hệ thống giao cho cô đâu. Nhìn Tiểu Vũ, Nana bán manh mắt long lanh ngây thơ hỏi: "Tiểu Vũ tỷ, nơi đây hẳn là Sử Lai Khắc học viện?"
"Đúng... đúng vậy, kia là viện trưởng của chúng ta, hôm nay chúng ta cũng mới nhập học ngày đầu tiên đấy." Mặc dù đang kinh ngạc bởi Nana thái độ, Tiểu Vũ vẫn chỉ hướng Phất Lan Đức giới thiệu cho Nana.
Ánh mắt Phất Lan Đức đối Nana hình như không được thân thiện cho lắm. Ai bảo Nana rơi xuống động tĩnh cũng là như vậy phá hoại học viện của người ta đi. Nana giờ đây chỉ biết âm thầm khóc trong lòng, nhiệm vụ đầu tiên chưa gì đã thấy khó khăn.
Ngày đầu tiên nhập học? Thời cơ quả thực vừa đẹp.
Nana ngây thơ vẫy vẫy tay với Phất Lan Đức: "Viện trưởng tốt, em là đến báo danh."
Tĩnh ——
Tiếp theo, toàn trường chấn động.
"Hahaha, ngươi? Báo danh?" Phất Lan Đức vừa cười vừa nói, nói xong lại ôm bụng cười.
Bên kia bảy người... ừm... bộ dạng không khác là bao.
Chấm hỏi chấm hỏi. Lần này là đến Nana trong lòng mờ mịt. Chẳng phải cô chỉ muốn báo danh nhập học thôi sao? Mấy người này bị gì thế, có cần ôm bụng cười như vậy không?
Thực là bực bội, Nana hai mày nhíu đã sắp dán lại với nhau.
Xem Nana ngu ngơ chưa hiểu, Đới Mộc Bạch nhịn không được lên tiếng chỉ dẫn: "Nana, ngươi đã biết đây là Sử Lai Khắc, vậy hẳn biết câu khẩu hiệu 'Chỉ lấy quái vật, không thu người thường' đi!"
"Ta biết, ta còn rất đồng tình đây. Đới đại ca đúng không! Nhìn xem ta rơi từ trên trời xuống lành lặn như vậy, còn giống người bình thường không?" Còn chưa kể đến cấp bậc tu luyện đấy nhé.
Nghe Nana nói, Đới Mộc Bạch nhìn cái đống đất đá to vẫn nằm im ở giữa sân học viện, rồi lại nhìn tiểu cô nương gầy ốm trước mặt, Đới Mộc Bạch âm thầm gật đầu, Nana đúng là khác thường một chút.
Nhưng có người không hề đồng tình.
"Hứ, chỉ bằng thế còn muốn ta nhận. Mộc Bạch, cho nó thấy uy lực nắm đấm của ngươi." Phất Lan Đức khinh thường mà nhìn Nana.
Nana tặc lưỡi một cái, trong lòng thầm đạp cho Phất Lan Đức mấy đạp. Nana đây mặc dù tuổi có chút lớn nhưng tâm hồn thiếu nữ mong manh, hơn nữa bây giờ cô chẳng qua chỉ là cô bé 12 tuổi, Phất Lan Đức có cần dùng ánh mắt ấy mà nhìn người ta không hả hả hả?
Tuy nhiên nghĩ vậy thôi chứ có cho thêm cái lá gan Nana cũng không dám nói ra mặt. Xét cho cùng Nana vẫn là một cô gái tốt, yêu trẻ kính già là điều nên làm.
20
0
1 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
