Chương 2 - Gặp Gỡ
Đấu La đại lục
Sáng sớm ở một học viện nhỏ thật tĩnh lặng. Gió thổi, cỏ lay, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên suốt qua từng tán lá, phản chiếu bóng dáng bảy thân ảnh đang đứng nghiêm chỉnh trước sân học viện.
Thế rồi... Bùm!
Một tiếng động lớn từ trên trời giáng xuống bất ngờ phá đi cả bầu không khí yên bình, dọa người người giật thót. Đợi qua một lúc kịp định thần, nhìn cái hố to mới vừa mở ra dưới nền gạch đất đã hỗn tạp ngổn ngang, bảy người bấy giờ mới không hẹn mà cùng hít mạnh một hơi.
"Ca ca, chuyện gì vừa xảy ra?" Cất tiếng nói là một thiếu nữ, một thân váy hồng, dáng người cao gầy, đường cong hoàn mỹ, xinh đẹp động lòng nhưng lại nhiều hơn mấy phần đáng yêu. Thiếu nữ vừa nói vừa đưa ánh mắt màu hồng bảo thạch tò mò nhìn sang nam tử tóc đen bên cạnh.
"Ta không biết. Tiểu Vũ, muội đứng sau lưng ta đi." Nam tử lắc đầu mờ mịt, tuy thế hắn vẫn không quên đưa tay ra trước người thiếu nữ hòng bảo vệ. Chỉ một hành động nhỏ này cũng thấy được, nam tử đối với nữ tử cỡ nào quan tâm săn sóc.
Bất quá thiếu nữ váy hồng tên Tiểu Vũ không hề nghe lời nam tử nói, thay vào đó cô ấy lại tinh nghịch bướng bỉnh chống đôi tay thon dài lên ngang hông, trừng mắt phúng má: "Đường Tam, ta không đánh ngươi, ngươi quên ta là Tiểu Vũ tỷ sao."
Xem thấy bộ dáng vừa đáng yêu vừa hùng hùng hổ hổ dọa người của Tiểu Vũ, nam tử Đường tam nhất quyết im lặng cười trừ. Đường Tam và Tiểu Vũ chi gian chính là huynh muội kết bái, nhưng bởi tính cách Tiểu Vũ có phần hung hăng nóng nảy, lại thêm Đường Tam nhường nhịn yêu chiều, nhiều lúc mối quan hệ này vẫn bị đảo lộn đôi chút.
"Ta nói, hai người rốt cuộc ca ca muội muội hay vẫn là tỷ đệ." Đứng đối diện Tiểu Vũ phía bên kia cái hố là một nam tử tóc đỏ, dáng người mập mạp, một bộ khó hiểu nhìn ngây ngốc, trên tay hắn cầm chiếc đùi gà đang cắn dở thì...
"A ngươi, tên tiện nhân này sao đánh ta."
Vừa đập cái bộp vào đầu nam tử tóc đỏ, nam tử tóc bạch kim khinh khỉnh nói: "Tên mập, ăn cho nhanh cái đùi gà của ngươi, lát viện trưởng đến lại đánh ngươi thành đầu heo bây giờ. Còn nữa, bổn gia tên là Áo Tư Ca siêu cấp đẹp trai, không phải cái gì tiện nhân. Còn dám gọi sai ta sẽ khiến ngươi tối nay nhịn đói."
"Ai cần ăn mấy thứ đồ do tiện nhân ngươi nấu. Phượng hoàng lão gia ta đây biến ngươi thành tiện nhân nướng." Lời vừa dứt, trên thân nam tử tóc đỏ đã lập tức tán phát ra hỏa diễm đỏ rực, rõ là hắn rất tức giận muốn động thủ.
Nam tử tóc bạch kim Áo Tư Ca giật nảy mình vội vàng chạy đến nép sau lưng một nam tử khác. Người này chính là Đới Mộc Bạch, không những lớn tuổi nhất mà thực lực của hắn cũng rất mạnh mẽ, do đó Áo Tư Ca cùng Mã Hồng Tuấn vẫn hay gọi hắn thân mật bằng ba chữ, Đới lão đại.
"Đới lão đại, còn không mau cứu mạng a, tên mập muốn giết người." Áo Tư Ca giả bộ mếu máo cầu xin Đới Mộc Bạch.
Đới Mộc Bạch cười: "Được rồi, Hồng Tuấn, hôm nay không thích hợp, để lần sau cho ngươi thu thập hắn."
Haha, xong rồi xong rồi. Sống với nhau bao lâu sao Áo Tư Ca có thể quên, Đới Mộc Bạch đâu phải dạng chính nhân quân tử gì. Câu nói của Đới Mộc Bạch chẳng phải đang hứa hẹn một tương lai mờ mịt cho Áo Tư Ca sao?
Áo Tư Ca thực khóc không ra nước mắt. Bất quá, bộ dạng gặp quỷ này...
"Không phải chứ, ta nói ngươi làm vậy cũng quá khoa trương đi tên tiện nhân." Mã Hồng Tuấn ánh mắt khinh thường mà nhìn Áo Tư Ca.
Bởi chẳng lẽ chỉ vì Mã Hồng Tuấn dọa dẫm đôi chút mà khiến Áo Tư Ca phải quỳ dưới đất đến đờ đẫn, mất hết khí khái nam nhi, thật mất mặt thay cho hắn.
Còn may Áo Tư Ca lắc đầu, chỉ về phía 'hiện trường' bị bỏ quên: "Không, không phải do ngươi. Là... là có người a."
Biểu tình đầy lắp bắp kinh hãi của Áo Tư Ca lập tức kéo tầm mắt của mọi người, tất cả cùng nhìn về phía dưới cái hố to bị đất đá chồng chất. Đang khi cả bảy người sắp phát hiện ra điều gì đó thì phía xa liền truyền tới một âm thanh kinh khủng lệnh bọn họ lông mao đồng loạt dựng đứng.
"Đám nhóc các ngươi đang làm cái gì, mới tới đã phá hoại học viện của ta sao, bồi thường, nhất định phải bồi thường." Tiến tới với bộ dáng tức giận bừng bừng là viện trưởng của học viện Sử Lai Khắc - Phất Lan Đức.
Thấy hắn, Tiểu Vũ nhỏ giọng nói với Đường Tam: "Ca, là người chúng ta gặp ở cửa hàng đó."
Đường Tam cảnh giác gật đầu, thực ra Đường Tam Tiểu Vũ hai người sớm đã có cơ hội chạm mặt Phất Lan Đức trước khi tới học viện Sử Lai Khắc, chỉ là lúc ấy còn chưa biết Phất Lan Đức là viện trưởng và cuộc gặp gỡ không mấy để lại ấn tượng tốt đẹp.
Thái độ cẩn trọng của Đường Tam bấy giờ lập tức thu hút sự chú ý của một thiếu nữ khác gần đó. Thiếu nữ xuyên trên người lụa là lục y, khí chất cao quý kiêu ngạo, vừa xem đến cũng biết hẳn gia thế không hề tầm thường. Hiển nhiên, bởi thiếu nữ này chính là con gái duy nhất của tông chủ Thất Bảo Lưu Ly Tông, đại tiểu thư giàu có bậc nhất Đấu La đại lục - Ninh Vinh Vinh.
"Các ngươi biết ông ta sao, ta nghe nói đó là viện trưởng của học viện này đấy, là một lão tham tiền đó hì hì." Ninh Vinh Vinh thản nhiên tùy ý nói xấu Phất Lan Đức, chẳng sợ đắc tội hiệu trưởng ngay từ lần đầu tiên gặp mặt.
Áo Tư Ca ghé tai Ninh Vinh Vinh nhắc nhở: "Vinh Vinh, cẩn thận đấy, viện trưởng của chúng ta không những tham tiền mà còn keo kiệt, thù dai..."
Áo Tư Ca mới nói được phân nửa, chẳng hiểu sao tức khắc im bặt. Ninh Vinh Vinh đắc ý liếc mắt Áo Tư Ca mồ hôi chảy ròng, lại nhìn xem phía sau hắn một bóng đen vừa mới như hung thần xuất hiện, khóe miệng Ninh Vinh Vinh càng hiện rõ cười cợt.
"Áo... Tư... Ca!" Nghiến răng nghiến lợi, xuất hiện bất ngờ sau lưng Áo Tư Ca, viện trưởng Phất Lan Đức giờ đây đã mặt đen đến thấy không rõ biểu cảm.
Dọa Áo Tư Ca tâm lạnh mà trên trán mồ hôi vã ra như tắm: "Viện, viện trưởng, không, không phải ta. A! Đây thầy nhìn xem, bên dưới có người."
Khỏi phải nói chủ ý dời đi sự chú ý của Phất Lan Đức vào cái hố là một chủ ý thông minh, nếu không, Áo Tư Ca xong đời. Quả nhiên, cái hố to vẫn là làm người ta phải bận tâm, bao gồm Phất Lan Đức. Ngay lúc này lấp dưới đống đá vụn, một cánh tay nhỏ mò mẫm bò lên. Đại tiểu thư Ninh Vinh Vinh trực tiếp bị dọa sợ đứng nép bên cạnh Tiểu Vũ.
"Còn đứng đó làm gì, không mau cứu người." Phát hiện có nạn nhân, vẫn là Đới lão đại, Đới Mộc Bạch nhanh chân nhảy xuống, tiếp sau đó là Đường Tam, Áo Tư Ca cùng Mã Hồng Tuấn. Chẳng mất bao nhiêu công phu mọi người cũng đã dọn sạch đống đất đá và đưa người bí ẩn từ dưới hố lên. Bấy giờ mọi người mới thấy rõ, nạn nhân từ trên trời rơi xuống này hóa ra lại là...
"Là một tiểu muội muội." Tiểu Vũ chạy lại vừa tò mò vừa quan tâm nhìn cô gái nhỏ mới được cứu, lại không phải chính là Sở Phượng Na - Nana sao.
Đang mờ mịt chưa biết chuyện gì xảy ra, nghe người ta gọi mình một tiếng 'tiểu muội muội' cái danh xưng quá trẻ con này, Nana trong lòng bật cười. Định bụng sẽ mở miệng thanh minh một chút nhưng khi ngẩng đầu nhìn đến thiếu nữ trước mặt, Nana lại chẳng thể thốt ra lời.
Bởi vì sao? Vì thiếu nữ này quá đẹp.
Ngươi có thể nổi giận với mĩ nữ? Chắc không đi.
Nana tự nghĩ tự cười như kẻ ngốc, Tiểu Vũ khó hiểu bèn kiếm cớ bắt chuyện trước.
"Tiểu muội muội, tên ngươi là gì, nhà ở đâu, sao ngươi lại tới đây, làm sao lại rơi xuống ở đó?" Vừa nói Tiểu Vũ vừa chỉ cái hố.
Lại là 'tiểu muội muội', Nana khóe miệng giật giật, lần này cô tỉnh táo rồi. Thiếu nữ này tuy cao hơn Nana nhưng nghe thanh âm cùng gương mặt mà nói bất quá chỉ mới mười mấy tuổi, cô đây đã qua mấy chục cái xuân xanh sao?
"Ta..."
Tinh tinh tinh
Nana đang định tự mình giới thiệu, bỗng bên tai cô liền vang lên những tiếng kêu của máy móc thông báo, nghe thấy âm thanh cũng là lúc trước mắt Nana xuất hiện một màn hình ánh sáng. Lạ kì thay, đó giống như là giao diện game Đấu La Chi Chiến.
"Chủ nhân Sở Phượng Na, Đấu La Chi Chiến tài khoản kích hoạt Đấu La đại lục, chiến lực bảo toàn, cốt linh đem biến trở về 12 tuổi, mục tiêu đầu tiên: Gia nhập học viện Sử Lai Khắc."
26
0
1 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
