Chương 9 - Bông Hồng Có Gai (1)
Sáng hôm sau Nhất Huy dậy sớm đi làm như mọi ngày. Anh chỉ lo cho an toàn của Nhã Phương, đối với bản thân mình anh không lo lắng lắm. Bản thân anh cũng không hiểu mình lấy lòng tin đó từ đâu… Từ dòng máu liều mạng bất cần đời của Huỳnh Long sao ?! Đêm qua sau khi về nhà, Nhất Huy nhớ lại mới thấy ngạc nhiên vì khả năng ứng phó của mình. Trong bóng tối tuyệt đối, anh vẫn có thể né tránh hai đòn hiểm hóc của cô gái hotgirl chơi súng kia. “Hotgirl chơi súng” là biệt danh anh tự đặt cho cô ta, vì tên họ cô ta là gì anh không biết. Nghĩ đến cô gái đó và cảm giác mềm mại mê người còn vương vấn trên mặt, Nhất Huy thầm cười một mình.
– Bên kia… Bên kia…
– Là đứa nào vậy ?!
– Thằng Mẫn quất thằng Đạt…
Vừa bước chân vào trường, Nhất Huy liền chú ý đám học sinh chạy ào ào băng qua hành lang về phía cuối trường. Anh hơi nhíu mày, bước đi theo.
Cuối sân trường, một đám học sinh đông nghịt vây quanh thành vòng tròn. Ở giữa đám đông, hai thằng học sinh quần áo rách bươm lem luốc, thở hồng hộc gầm gừ ánh mắt tóe lửa nhìn nhau.
– Mẹ…
Thằng Đạt, lớp 12A7 nhổ toẹt một bãi nước miếng mang theo ít máu miệng. Nó gầm lên lại lao vào đối thủ. Thằng Mẫn, lớp 11A3, dù là học sinh lớp 11 nhưng lại nổi tiếng to con nhất khối, còn là vận động viên Teakwondo cấp Thành phố.
– Phập…
Đón thằng Đạt là một cú đá tạt ngang cực đẹp. Mặt thằng Đạt méo xệch, nước miếng phun ra mang theo cả một cái răng… Nó loạng choạng suýt ngã xuống.
– Hai thằng như mày gặp tao cũng xong. – Mẫn nhếch mép cười. – Mới nảy, không phải mày đánh lén thì còn khuya mới chạm được người tao…
– Lén con mẹ mày…
Nhất Huy nhíu mày nhìn hai thằng học sinh lại lao vào nhau đấm nhau huỳnh huỵch. Anh nhìn quanh, chợt phát hiện bác Bảo vệ đứng ngay bên cạnh, yên lặng như chuyện đang xảy ra hoàn toàn không liên quan đến ông. Nhất Huy huých vai ông hỏi:
– Sao bác không can hai đứa ra ?!
– Cậu nói lạ… Tôi bao nhiêu tuổi rồi… Nhảy vào cho nó đạp một phát lên bàn thờ ngồi luôn à… – Ông che miệng, nói nhỏ. – Hai thằng này giành gái, hung hăng lắm… Cho nó đánh nhau đi, rồi kỷ luật luôn một thể.
Ông vừa nói xong, thì có tiếng la hoảng ngay bên cạnh. Nhất Huy nhìn qua…. Trước mắt anh, thằng Mẫn giở chân thật cao lướt đến… Một cú đá Axe kick dùng gót chân chẻ thẳng xuống đầu địch thủ. Thường cú đá này không gây sát thương nặng vì chiều cao của địch thủ không cho phép hành trình của cú đá đi quá dài. Nhưng thằng Đạt lùi thật nhanh né tránh, lại mất đà ngã người vào đám con gái… Nó ngã lăn kềnh ra đất… Còn đứa con gái bị nó đụng phải lại ngơ ngác ngồi trên mặt đất… Mái tóc dài bay xõa, vần trán cao ngẩng lên đón lấy cú đá của Mẫn vùn vụt lao xuống.
– Cẩn thận…
Mọi việc diễn ra quá nhanh, mọi người chỉ kịp nghe tiếng Nhất Huy hô lớn. Cả người anh nhoáng lên, xuất hiện ngay bên cạnh đứa con gái. Cánh tay như đao chém mạnh lên…
– Ah… – Thằng Mẫn ngã nhào xuống đất, ôm bắp chân lăn lộn đau đớn.
Mọi người chết sững, cứng đờ nín lặng nhìn Nhất Huy. Anh vẫn quỳ một gối trên sân, cánh tay hơi run rẩy đau đớn chậm chậm rút lại. Mọi người ngạc nhiên một thì bản thân anh ngạc nhiên đến mười. Anh có phản xạ nhanh qua tập luyện thể thao. Đêm qua anh cho rằng mình né đòn cô gái kia cũng nhờ phản xạ. Nhưng điều đó không có nghĩa rằng anh biết cách chống lại cú đá chẻ tử thần kia. Vậy mà khoảnh khắc vừa rồi, cơ thể anh như có một động lực phi thường ra một đòn ấn định cuộc chiến.
– Tôi không cố ý làm cậu đau đâu… Xin lỗi nha… – Nhất Huy bước đến đỡ thằng Mẫn, nhưng nó hậm hực gạt tay anh ra.
– Wah… Thì ra anh Huy là cao thủ đó bây…
– Cú chém tay tuyệt đẹp…
Nghe đám con gái xôn xao, mặt thằng Mẫn càng đen lại. Ánh mắt nó như tóe lửa nhìn Nhất Huy, gầm gừ:
– Mày chỉ ăn may thôi… Liệu hồn có ngày tao sẽ cho mày biết tay…
Thằng Mẫn nghiến răng nén đau đứng lên… Lập tức có hai thằng học sinh từ đám đông lao ra, dìu lấy nó đi về lớp. Trước khi đi nó còn không quên quay lại nhìn một lượt cả Huy và thằng Đạt.
– Tới giờ vào lớp rồi… Tản ra đi….
Lúc này đây, bác bảo vệ già mới hô lớn giải tán đám học sinh… Nhất Huy quay sang đỡ con bé học sinh còn ngơ ngác bên cạnh.
– Em cảm ơn thầy…
– Thầy gì chứ ?! Tôi có phải giáo viên đâu… Tay em bị xước rồi… Vào phòng y tế tôi sát trùng cho.
Nhất Huy đứng lên phủi tay, thong thả bước đi. Con bé nhìn theo, tim đập thình thịch.
Về đến phòng Y tế, Nhất Huy hơi ngạc nhiên thấy cửa phòng đóng. Bình thường chị lao công sẽ mở cửa quét dọn, rồi để cửa cho anh. Căn phòng này chỉ có hai chìa khóa do anh giữ và chị ta. Chiều Nhất Huy về, sẽ khóa cửa để tránh học sinh vào nghịch phá. Hay là hôm nay chị bận việc không quét dọn nhỉ ?! Nhất Huy hơi lúng túng nhìn lại cô bé học sinh khép nép sau lưng. Anh lục túi quần, mừng rỡ rút ra cái chìa khoá.
– Vào đây… Em tên gì nhỉ ?! – Nhất Huy mở cửa, quay lại nói với con bé.
– Dạ, Ngọc Nhi ạ. – Con bé có chất giọng miền Bắc dễ thương.
Nhất Huy bước vào phòng, ngồi xuống bàn. Ngọc Nhi lúng túng ngồi xuống chiếc ghế đối diện… Nhất Huy cầm chai thuốc sát trùng thấm vào bông trắng, chìa tay ra nói:
– Đưa tay đây…
Con bé đưa ra. Một bàn tay thật nhỏ nhắn với những ngón búp măng thon thon hồng hào… Trong đầu Nhất Huy chợt hiện lên một hình ảnh, bàn tay xinh xắn này co lại, bao lấy dương vật anh, vuốt ve lên xuống. Anh rùng mình, hít sâu một hơi, gạt ngay cái ý nghĩ bậy bạ đó ra khỏi đầu. Bắt đầu chậm chậm thuốc sát trùng lên tay con bé.
– Ui da… Rát quá… – Ngọc Nhi xuýt xoa.
– Ráng chịu đau…
Nhất Huy nhìn gương mặt đỏ ửng của con bé. Bây giờ anh mới thấy rõ, con bé này rất xinh đẹp… Dù không ngọt ngào như Nhã Phương nhưng hai đôi gò má mịn màng như hai chiếc bánh bao, nhìn chỉ muốn cắn một miếng. Chiếc áo dài lại cố tình may bó sát, tôn lên hai bầu vú non tròn núng nính… Thấy ánh mắt của Nhất Huy, mặt con bé lại càng đỏ hơn.
– Em học lớp nào ?!
– Dạ, 12A7…
“Lớp mười hai… Lớp mười hai… Có được xem là trưởng thành chưa nhỉ ?!” Không hiểu sao trong đầu Nhất Huy hết lần này đến lần khác nổi lên những suy nghĩ lung tung. Anh cảm thấy như mình càng khai thác khả năng ứng đối hành động của Huỳnh Long, tâm tính càng bị tiêm nhiễm những thói xấu của anh ta. Nhìn con bé đối diện má đỏ hây hây mơn mởn, lòng anh rục rịch hơn bao giờ hết.
– Em ngã xuống có… có đau mông… hay… hay chỗ nào khác nữa không ?
Vừa buột miệng hỏi, Nhất Huy suýt đưa tay tự vả vào mặt mình. Mình đang làm cái quái gì nhỉ ?! Mẹ kiếp mày Huỳnh Long… Mày truyền vào đầu ông cái quái gì thế này ?!
– Dạ… – Ngọc Nhi cúi gằm, mặt đỏ lan đến mang tai. – Của… của em… cũng còn đau ê ẩm…
– Ừa… Phần mềm mà… Dễ bầm lắm… Sơ ý là có khi bầm đen cả tháng…
“Lại nữa rồi…” Nhất Huy thầm nguyền rủa bản thân mình, còn đem cả mười tám đời thằng Huỳnh Long dâm đãng ra chửi.
– Eo ơi… Thế thì chết mất… – Ngọc Nhi nhăn nhó. – Anh… có thuốc gì… bôi cho em không ạ ?!
– Có đấy… có đấy…
– Mẹ kiếp… Nín ngay… – Nhất Huy bất ngờ gầm lên.
Ngọc Nhi tái mặt, ngơ ngác nhìn Nhất Huy, miệng mấy máy một lúc mới thốt nên lời:
– Anh mắng em… ?!
– Không có… Anh thương còn không hết… làm sao mắng em chứ ?! Em cởi đồ vào giường nằm đi…
“Chát”… Nhất Huy bất ngờ tát vào mặt mình một cái rõ đau.
– Anh sao ?! – Ngọc Nhi sững người ngạc nhiên.
– Không sao ?! Có muỗi thôi… Không sao…
Ngọc Nhi đứng lên, khuôn mặt đỏ ửng, cúi gằm, bước lại cuối phòng. Nhất Huy hai mắt sáng rỡ nhìn theo dáng người lồi lõm tuyệt vời của con bé, cổ họng nuốt xuống ừng ực từng ngụm. Chợt hai mắt anh dừng sững ngạc nhiên… anh không nhìn về phía tấm lưng thon gọn trong tà áo dài trắng kia, mà nhìn về phía bức rèm kéo ngang kín mít. Nơi đó đặt một chiếc giường nhỏ để học sinh mệt mỏi có thể nằm nghỉ… Bình thường tấm rèm luôn mở. Tại sao hôm nay tấm rèm lại kéo kín nhỉ ?! Cửa phòng… Còn chuyện cửa phòng khi nảy đóng kín.
– À… Ngọc Nhi…
Nhất Huy rút trong ngăn tủ ra một lọ thuốc, bước đến, mắt dè chừng không rời khỏi tấm rèm kín mít trước mặt.
– Sao ạ ?! – Ngọc Nhi đang cởi nút áo, dừng lại tròn mắt nhìn anh.
– Em cầm về tự bôi đi… – Nhất Huy nhét lọ thuốc vào tay con bé.
– Nhưng… Em không với ra sau được… Anh không giúp em được sao ?! – Ngọc Nhi nhìn Nhất Huy, hai mắt ngập nước chớp chớp.
Mẹ, thề có ông bà chứng giám… Anh muốn đè con bé này ra chịch tơi bời một trận, sau đó có bị đuổi việc cũng được. Nhưng không được, trước mặt anh sau tấm rèm kia có thể là một họng súng… Nhất Huy lắc đầu.
– Em về lớp đi…
Thấy ánh mắt lạnh lùng của Nhất Huy, Ngọc Nhi bĩu môi… Dậm chân một cái, rồi quay người đi thẳng ra khỏi phòng. Nhất Huy khóa cửa phòng lại. Nhẹ nhàng bước đến bàn làm việc, lấy con dao rọc giấy… Cổ tay đảo một vòng, con dao liền nằm ngược trong tay phải anh, đưa lên phía trước… Tạo thành một thế thủ, vừa có thể đỡ thế tấn công, vừa lia ngang cắt ngọt cuống họng của đối phương. Tay trái Nhất Huy hơi khép lại vào trong thủ thế có thể che chắn đòn tấn công trực diện vào tim, vừa có thể đưa lên đầu đỡ gạt… Giây phút căng thẳng này Nhất Huy không hề để ý mình đang bày ra tư thế chiến đấu của một điệp viên chuyên nghiệp… Chân anh đi đến chậm chậm, dừng lại trước hai bước trước tấm rèm. Khoảng cảnh bảo đảm khả năng tấn công và phòng thủ cân bằng…
– Ra đi… Tôi biết rồi…
Nhất Huy lên tiếng, chân liền bước ngang qua trái. Nếu đối phương có súng, khả năng rất lớn là bắn theo hướng giọng nói anh vừa phát ra. Không có tiếng trả lời…
– Đừng vờ vịt nữa… Ra đi… – Nhất Huy lên tiếng một lần nữa, lại bước ngang qua phải hai bước.
– Hi hi… – Một giọng cười thanh như chuông reo vang lên bên trong bức rèm. – Anh có biết là bên trong này tối, bên ngoài lại sáng… tôi nhìn anh múa ba lê qua lại với con dao rọc giấy… Buồn cười không chịu được ?!
– Buồn cười gì chứ ?! – Nhất Huy hậm hực ném con dao lên bàn, ngồi xuống ghế, lau mồ hôi trán.
Chiếc rèm kéo qua một bên. Một khuôn mặt sáng ngần tuyệt đẹp lộ ra. Đúng là “hotgirl chơi súng” đêm qua. Cô ta lại mặc trên người một bộ áo dài trắng tinh, nhìn không hề khác một đứa học sinh cấp ba truyền thống.
– Thấy em đẹp không ?! Cũng 5 năm rồi em không mặc áo dài đó…
Cô gái vung hai tà áo quay người một vòng trước mặt Nhất Huy. Cặp mông căng tròn hằn lên mép quần lót ren trắng tinh làm hai con mắt anh muốn lồi ra.
– Đẹp…
Nhất Huy cười khổ, cô gái này không biết con quỷ trong lòng anh đang rục rịch sao ?! Nhưng cô ta là bông hồng có gai… Chạm vào là thấy máu.
– Có đẹp bằng Ngọc Nhi không ?! – Cô ngồi xuống đùi Nhất Huy, tự nhiên thoải mái choàng tay qua cổ anh.
– Đẹp hơn, được chưa ?! – Nhất Huy gượng cứng người vì cảm nhận cặp mông tròn mát rượi đang áp chặt lên khối u giữa hai chân anh.
– Vậy… còn trách em phá hư chuyện thầy giáo nữ sinh của anh không ?! – Cô ngã đầu lên vai Nhất Huy, thì thào hơi thở thơm ngát.
“Không trách trừ khi em cho tôi ấy một cái…” Trong đầu nghĩ vậy nhưng bên ngoài Nhất Huy vẫn cười giả lả:
– Cái gì mà thầy giáo nữ sinh chứ ?! Tôi có phải thầy của con bé đâu…
Nhất Huy vô tư đặt tay lên vòng eo thon nhỏ của cô gái, ngón tay vuốt ve khoảng da thịt mát rượi dưới tà áo dài. Khối u bên dưới vô thức đội cao lên, chỏi vào khe mông cô gái.
– Ư… Anh hư quá… – Cô ta thoáng đỏ mặt, muốn đứng lên, thì Nhất Huy đã ôm cứng.
– Em đến đây làm gì ?! – Nhất Huy rướn người, liếm nhẹ lên cái vành tai nhỏ xinh của cô gái.
– Anh còn hỏi sao ?! Trả súng cho tôi đi… – Cô ta hơi né đi, vành tai đỏ ửng.
– Đòi súng sao ?! Không phải em đang ngồi lên nó à ?! – Nhất Huy thì thầm.
– Lưu manh…
– Haizz… Thật không hiểu nổi phụ nữ… Em chủ động ngồi vào lòng tôi… Giờ nói tôi lưu manh…
– Hi hi… – Cô gái che miệng cười nắc nẻ. – Vậy anh muốn gì mới trả ?!
562
4
1 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
