ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 10 - Bông Hồng Có Gai (2)

Nhất Huy nhe miệng cười, ánh mắt gian tà quét từ khuôn mặt xinh đẹp xuống đến hai bầu vú căng tròn núng nính của cô ta. Đối diện với ánh mắt thèm thuồng không chút che giấu của anh, mặt cô gái cũng đỏ ửng thẹn thùng. Nhất Huy nuốt nước miếng mấy lượt, rồi nói:

– Nói tôi nghe “601” có nghĩa là gì ?!

– Anh… Anh… chỉ muốn như vậy sao ?! – Cô gái tròn xoe mắt, buột miệng hỏi.

– Ừ… Chứ em nghĩ tôi đòi hỏi thân xác em sao ?! – Nhất Huy giả vờ sững sốt.

– Không phải… Nhưng ánh mắt anh… ánh mắt… – Cô ta bối rối mặt đỏ ửng.

– Haizz… Em hiểu nhầm rồi… Cái kia mới là điều kiện trao đổi chứ… Còn chuyện hai đứa mình mà có lên giường với nhau… Tôi cũng là người chịu thiệt hại mà… Tôi mà lấy cái đó ra trao đổi… là em lời quá rồi.

– Phì… Anh đúng là lưu manh… Ghét…

“Hotgirl chơi súng” dứt khoát gạt tay Nhất Huy, đứng dậy… Cô ta như suy nghĩ điều gì, đi qua bàn làm việc của Nhất Huy ngồi xuống.

– Tôi không mang thứ đó vào trường học đâu… Không cần tìm kiếm làm gì…

Cô gái chống cằm bằng hai tay, ánh mắt dò xét nhìn Nhất Huy, điềm tĩnh nói:

– Tại sao anh muốn biết “601” có ý nghĩa gì ?! Nếu anh nói được nó liên quan gì đến anh, em sẽ nói…

– Còn phải nói sao ?! Tôi bỏ công sức nửa đêm đột nhập vào nhà người ta chỉ tìm được con số đó… Dĩ nhiên tôi muốn hiểu nó có nghĩa gì rồi.

🔥 Đọc chưa: Trọng Sinh Chi Tra Thê Biến Hiền Thê ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

– Vậy tại sao ban đầu anh đi chung với Tuấn Kiệt lại hiện trường vụ án 177 ?! Vì muốn chứng minh tử tù 217.83 là vô tội sao ?!

Nhất Huy im lặng nhìn sâu vào mắt cô gái. Anh biết cô ta đã dò ra mối quan hệ của anh qua báo cáo của ông Phước về cái chết của Huỳnh Long.

– Cũng có thể nói như vậy… Huỳnh Long là ân nhân của tôi.

– Huỳnh Long… Hi hi… – Cô gái lại che miệng cười. – Cái tên họ đặt cho anh ta nghe cũng uy vũ lắm ha…

– Ah… Không phải tên thật ?! – Nhất Huy tròn mắt.

Cô gái gật đầu, ánh mắt hơi buồn nhìn ra khung cửa sổ, giọng nhẹ nhàng:

– Tên anh ta là Trần An… Đặc nhiệm Quân chủng… Là một trong những người giỏi nhất của tổ chức… cũng là kẻ lưu manh nhất… Anh ta là tiền bối của tôi.

– Tiền bối của cô…

Nhất Huy gật gù hiểu ra nhiều chuyện. Anh chợt nhíu mày hỏi tiếp:

– Các người biết anh ở trong tù, sao không cứu anh ta ra ?!

– Haizz… Đây là quyết định của cấp trên… Chúng tôi đã cho người tiếp cận, xác định anh ta loạn trí là thật… Vì thế tương kế tựu kế để anh ta trong đó làm mồi câu cá lớn…

– Kể cả anh ta bị tử hình ?! – Nhất Huy thấy bất bình.

– Không… Chúng tôi đã dàn xếp hết tất cả… Thi hành án là giả… Một xác chết cũng được chuyển đến để thế thân cho Trần An… Không ai ngờ được anh ta lại bị mang đi… và trở về đã là một xác chết.

Nhất Huy im lặng, không biết nói gì. Cái chết của Huỳnh Long cũng có một phần trách nhiệm của anh. Nhất Huy vẫn thích cái tên giả này hơn, có lẽ vì nó nghe giống một đặc nhiệm gai góc.

– Không biết anh ta đến căn biệt thự đó để làm gì ?! – Nhất Huy lẩm bẩm như tự hỏi chính mình.

– Để truy tìm… Hi hi… Anh thăm dò khéo nhỉ ?! – Cô gái vừa định nói liền chững lại, nhếch mép cười.

– Ha ha… – Nhất Huy xua xua tay, bật cười.

– Còn cái thi thể thứ hai mà Tuấn Kiệt tìm ra ?! Chắc không phải là thông tin mật chứ ?

– Là anh tìm ra chứ ?! – Cô ta chỉnh lại. – Chị ta là Hồng Thủy, đồng nghiệp, cũng là người yêu của Trần An…

Nhất Huy trầm ngâm, lòng dâng lên một cổ thương cảm… Đúng như anh dự đoán, cô gái đó là người quan trọng nhất đối với Huỳnh Long.

– Haizz… Hồng Nhất Huy, 25 tuổi… Con trai một của thần tài Chợ Lớn Hồng Hiệp. – Hotgirl chơi súng chợt thở dài thườn thượt. – Anh có biết là có bao nhiêu người muốn giết anh không ?!

– Để trả thù cho Huỳnh… Ah… Trần An sao ?!

– Trả thù gì chứ ?! Đối với chúng tôi, chết là hết… Không có chuyện trả thù màu mè như phim ảnh đâu… – Cô ta nhúng vai cười.

🔥 Đọc chưa: Xuyên Nhanh: Tiểu Pháo Hôi Nghịch Tập ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

– Họ muốn giết anh vì anh là người gián tiếp phá hủy hết bao nhiêu năm công sức của mọi người… Anh Trần An trước khi chết hai ngày đã chủ động liên hệ với chúng tôi… Anh ta đã nhớ lại rất nhiều điều… Và báo rằng đang nắm giữ một manh mối cực kỳ quan trọng. Cả tổ chức chỉ chờ ngày anh ta trở về là sẽ có hành động lớn… Bây giờ thì mất hết manh mối, tất cả bí mật đều được chôn theo người đã chết…

– Vậy đầu mối 601 thì sao ?! – Nhất Huy chợt hỏi.

– Đó không phải là một đầu mối… Mà là một cảnh báo… Tuấn Kiệt đã chỉ ra tổ chức giết anh ta… cũng là tổ chức mà anh An điều tra… – Cô ta buột miệng nói.

– Ah ha… Vậy căn biệt thự đó liên quan đến một tổ chức mang tên 601… – Nhất Huy gật gù.

– Anh… Anh lại gài bẫy tôi ?! – Cô bĩu môi tức giận, rồi lại nhếch mép cười. – Nhưng cũng chẳng có ý nghĩa gì… không có chứng cứ, chúng ta không làm gì được họ…

– Họ là tổ chức nào ?! – Nhất Huy nhổm người nheo mắt hỏi.

– Haizz… Đây là giới hạn của tôi… Xin lỗi, không nói được. – Cô gái đứng lên, phủi phủi thẳng tà áo dài như chuẩn bị đi về.

– Cô không muốn lấy lại khẩu súng sao ?! – Nhất Huy bắt chéo chân, rung rung đùi.

– Anh muốn giữ thì cứ giữ… Nhưng đừng để cảnh sát vào lục soát nhà tìm thấy…

Nhất Huy hoảng hồn, đứng dậy, kéo tay cô ta.

– Này… Này không tuyệt tình như vậy chứ…

– Hừ… Vậy anh có biết trong quân đội, tội làm mất súng là nặng lắm không hả ?! – Hotgirl chơi súng hậm hực nói.

– Thôi được rồi… Đổi lại một điều kiện nhỏ vậy…

Nhất Huy mỉm cười, tay vòng qua bờ eo thon gọn của cô gái, ghì sát lại. Anh chậm chậm đặt lên đôi môi đỏ mọng của cô một nụ hôn… Cô gái hơi sững người, rồi nhắm mắt hé môi ra đón lấy chiếc lưỡi ấm áp của anh. Lưỡi hai người cuốn lấy nhau say mê, nồng nàn… Tay Nhất Huy không nhàn rỗi, chậm chậm mân mê vuốt ve cặp mông tròn trịa mềm mại mê người của cô…

– Ưm… Dê xồm… – Cô gái mặt đỏ ửng lùi lại, gạt tay Nhất Huy ra.

Cô gái này đúng là cực phẩm ah… Hành động thì ra vẻ lẳng lơ dễ dãi, bên trong lại ngượng ngùng e thẹn. Đúng là ma quỷ câu dẫn đàn ông mà…

– Em tên gì ?! – Nhất Huy hỏi.

– Tại sao phải nói anh biết chứ ?!

– Đó là điều kiện mà… – Nhất Huy sửng sốt nói.

– Vậy… Vậy… Anh hôn em… ?!

– Cái đó là cảm tình… Cảm tình đó… hiểu không ?! Tôi được hôn, em cũng được hôn mà… Tôi có nói nó là điều kiện đâu ?!

– Trời ơi… Đáng ghét… – Cô dậm chân hét lên.

– Hắc hắc… Em tên gì ?! – Nhất Huy lại vòng tay ôm bờ eo mê người không biết chán của cô.

– Hừ… Mộc Miên… Được chưa ?!

– Mộc Miên… Tên đẹp như người… Ha ha… – Nhất Huy chồm tới, hôn nhẹ lên gò má mịn màng của cô. – Tối đến nhà tôi… lấy súng nhé…

– Có cần ngủ lại không ?!

– À… Thật ra thì tôi sống rất điều độ nha… Mấy chuyện tổn hại sức khỏe đó tôi cũng hạn chế lắm… Nhưng nếu Miên Miên muốn thì…

– Xì… Lưu manh…

“Ai da…”

Mộc Miên nghiến răng dậm chân Nhất Huy một cái rõ đau… Thè lưỡi trêu anh, rồi đi nhanh ra cửa… Nhất Huy nhăn nhó lò cò ra đến cửa thì cô ta đã biến mất như bốc hơi vào không khí.

Nhất Huy lắc đầu mỉm cười. Anh còn đang cân nhắc có nên nói với Mộc Miên về chiếc Usb anh tìm được từ ký ức của Huỳnh Long hay không ?! Chiếc Usb chứa thông tin bí mật của tổ chức mang tên 601. Nhưng Nhất Huy thấy mình như nhận được lời cảnh báo đến từ một người đã chết. Thật khó hiểu, anh vẫn thấy Mộc Miên không đem lại chút đe dọa nào với mình… Hay sự đề phòng của bản thân anh cũng bị sắc đẹp của cô ta hạ gục.

Dù bên ngoài Nhất Huy có vẻ như một tờ giấy trắng có bao nhiêu chữ đều bị người ta nhìn thấy… Nhưng bên trong anh vẫn còn có một vũ khí bí mật mà không ai biết… Đó là ký ức và năng lực của Huỳnh Long đang cuồn cuộn từng ngày sống lại trong đầu anh.

————————–++++++++———————

Phía sau trường Hồng Nguyên, bác bảo vệ già đang tần ngần dụi mắt mấy lần. Ông rõ ràng thấy một con bé túm chặt hai tà áo dài, lao đến như một cơn lốc, đạp ba bước lên tường cả người bay vút qua hàng rào. Cái quái gì xảy ra với hai mắt ông nhỉ ?! Chắc do cái thứ rượu chuối hột rẻ tiền tối qua uống đây mà… Ông thở dài lắc đầu đi vào trong.

Mộc Miên vừa ra khỏi trường thì một chiếc xe ô tô biển số quân đội đã chờ sẵn. Cánh cửa bật mở. Cô thong dong bước lên xe.

– Sao anh lại ở đây ?!

🔥 Đọc chưa: Ta Có Thể Ăn Bí Kíp ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Vừa đóng cửa lại, Mộc Miên ngạc nhiên hỏi người thanh niên ngồi sẵn ở băng ghế sau.

– Đón em không được sao ?! – Người thanh niên có đôi lông mày rậm, khuôn mặt góc cạnh hơi hao hao như Huỳnh Long.

– Kết quả sao rồi ?! Hắn không trả để anh vào dần nhừ xương hắn… Sớm đã không nhìn hắn vừa mắt…

– Đừng nói như vậy… Để quên súng là lỗi của em. – Mộc Miên chợt gắt lên khó chịu.

– Rồi… Rồi… Vậy giải quyết sao ?! – Người thanh niên cười giả lả.

– Hắn không mang súng theo… hẹn tối nay em đến nhà…

– Mẹ… Thằng đó kiếm chuyện mà… Hắn định… – Gã nghiến răng hậm hực.

– Trần Minh… Anh đừng như vậy được không ?! Em không thích đâu… – Mộc Miên cau có khó chịu.

– Tại anh… anh lo cho em ?! – Trần Minh ấp úng.

– Anh biết khả năng của em mà… Em mà không chấp nhận thì trên đời này không có gã đàn ông nào chui được vào váy em đâu… Bao gồm cả anh.

– Hắc hắc… – Trần Minh gật gù, nhếch mép cười.

————————–+++++++————————–

Nhất Huy ngồi trên bàn làm việc, trầm ngâm nhìn máy vi tính… Màn hình đang chiếu đi chiếu lại đoạn video camera của quán cafe gần nhà Tuấn Kiệt. Không lẽ anh tính sai… Vào khoảng thời gian phỏng đoán cái chết của Kiệt, quán cafe luôn có khách ra vào tầng hai, nhưng đều là khách đi cặp và nhóm. Anh không nhìn ra được kẻ nào khả nghi… Nếu anh phán đoán sai, thì kẻ đột nhập phải đi bằng đường nào ?! “Bích hổ du tường” sao ?! Dùng dây leo lên vách một căn nhà cao ba tầng có lẽ khá đơn giản đối với một tên sát thủ chuyên nghiệp, nhưng vấn đề là phải che giấu tai mắt xung quanh thế nào ?!

– Ưm…

Tiếng rên khẽ bên dưới bàn làm Nhất Huy bừng tỉnh, anh nhìn xuống nhếch mép cười. Cô Thùy mặt đỏ ửng xuân tình đang quỳ gối giữa hai chân anh, há miệng đón lấy dương vật căng cứng của anh ngậm mút ngon lành. Người ta nói gái Huế có dòng máu “phóng khoáng”… Nhất Huy không biết có đúng không ?! Anh cũng không muốn vơ đũa cả nắm. Nhưng từ ngày xảy ra chuyện đó, cứ hai ngày cô Thùy lại lặng lẽ tìm đến anh. Không sao, cũng giúp giải tỏa rất nhiều…

– Ngon không em ?!

– Ưm… – Thùy lấy tay che gương mặt đỏ ửng vì ngượng, miệng vẫn say mê nuốt sâu dương vật Nhất Huy.

– Ah… Em lên đây đi… Anh muốn chịu hết nổi rồi ah…

Nghe Nhất Huy nói, Thùy nhả dương vật căng bóng của anh ra, bàn tay vẫn vuốt vuốt cảm giác ướt đẫm như nuối tiếc. Cô cắn môi đứng dậy. Cả thân thể trần truồng nõn nà phơi bày trước mắt Nhất Huy.

– Em thích ngồi lên đây… Hay nằm lên bàn đây… – Nhất Huy cười cười.

Cô giáo Thùy không trả lời, xoay người nằm sấp lên bàn, tay che kín gương mặt đỏ bừng ngượng chín. Nhất Huy mỉm cười đứng lên… Anh giờ một chân cô, gác lên chiếc ghế bên cạnh… Hai mép âm hộ đỏ ửng nhòe nhoẹt nước nhờn của Thùy hé mở chờ đợi… Nhất Huy cầm dương vật cọ cọ vào giữa cửa mình cô, từ từ chèn vào.

– Ưm…

Nhất Huy bóp chặt bờ eo thon gọn của cô Thùy, trong đầu lại nghĩ đến khuôn mặt xinh đẹp của Mộc Miên. Anh nghiến răng thúc mạnh.

🔥 Đọc chưa: Nổi Danh Quá Nhanh Làm Sao Bây Giờ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

– Ah… Ôi…

Cặp mông tròn trịa mơn mởn của cô Thùy cứ nảy lên nảy lên liên tục… Rung động sóng sánh trước ánh mắt Nhất Huy. Không biết mông của Mộc Miên trong tư thế này nhìn như thế nào nhỉ ?! Hai tay anh mân mê xoa nắn cảm nhận da thịt Thùy thật mát co dãn tuyệt vời… Ngón tay anh lại luồn xuống giữa khe mông đặt lên mép trên âm hộ căng cứng ướt đẫm của cô, day day thật nhanh…

– Uwmmm… Ôi…

Nhất Huy rút trong hộc bàn ra một chiếc bao cao su. Phòng y tế cung cấp bao cao su cho học sinh là đề tài tranh cãi bao nhiêu năm của ngành giáo dục. Cung cấp miễn phí cho học sinh chẳng khác nào khuyến khích chúng quan hệ tình dục trước tuổi… Không cung cấp, sau giờ học ra ngoài thậm chí trong nhà vệ sinh trường, chúng vẫn có thể lén lút quan hệ… Mỗi năm không ít học sinh nữ cấp ba mang bầu phải đi phá… Đây là giao kèo bí mật giữa Ban Giám hiệu và Nhất Huy, vẫn phát bao cao su miễn phí, nhưng chỉ mang tính cá nhân… Không liên quan đến nhà trường.

Suốt mấy tháng phát bao cao su, hôm nay Nhất Huy mới có dịp dùng đến… Nhưng dùng không đúng mục đích lắm nha. Nhất Huy vẫn ra vào đều đều trong cửa mình Thùy. Anh xé chiếc bao, luồn vào ngón tay… Anh lấy một chút chất nhờn từ âm hộ cô, bôi quanh cái hậu môn nhỏ xíu hồng hồng… Rồi từ từ massage cho nó lỏng ra…

– Anh… Anh… làm gì vậy ?! – Thùy há hốc, quay lại nhìn anh.

– Hắc hắc… Nằm yên đi… Anh sẽ làm em sướng đến mức tối ngủ với chồng còn gọi tên anh… À… Quên… Không nên… Không nên gọi…

– Ư… Nhột khó chịu quá… Anh Huy ơi…

Nhất Huy massage một lúc, rồi ngón tay từ từ luồn vào lỗ hậu môn bé tí đáng yêu của Thùy.

– Ah… Đừng… Khó chịu lắm… Ôi…

Nhìn Thùy há hốc nài nỉ, Nhất Huy không dừng lại mà đút ra đút vào chậm chậm cho cô quen dần… Không bao lâu cả ngón tay anh đã nằm gọn bên trong. Cuộc vui bắt đầu khi ngón tay anh từ từ co lại… Lớp thịt dầy giữa hậu môn và âm hộ bị chèn chặt… Hạ thể Nhất Huy liền tăng tốc…

– Ôi… Trời ơi…. Em chết mất… Ôi…. Anh Huy ơi… Em sướng quá…

– Sướng hơn anh Tùng chơi em không ?! – “Mất dạy” Nhất Huy tự chửi mình.

– Uwmmm…. – Cô Thùy che mặt, mái tóc đen bung xõa gật gật.

– Khà khà…

– Ư…

Âm hộ Thùy không ngừng tuôn tràn, chảy dài ướt đẫm cả hai đùi… Hai bàn tay cô quờ quạng gạt bay cả bút viết trên bàn xuống sàn nhà… Đẩy chiếc laptop của Nhất Huy lật nghiêng chỏng vó lên trời… Anh nghiến răng thúc mạnh như vũ bão… Ngón tay trong hậu môn không ngừng ngọ ngoạy đẩy cơn cao trào lên tận trời…

– Ah… Ôi…

Thùy sung sướng rên lớn, hai chân quắp chặt lấy chân anh, từ từ thả lỏng… Bất ngờ cô quay lại, đẩy Nhất Huy ngã ngữa ra ghế… Thùy thụp xuống ôm chặt lấy hai chân anh, há miệng ngậm lấy dương vật ướt đẫm của anh mút sâu…

– Ah… Thùy ơi…

Nhất Huy kêu khẽ, rùng mình… Một dòng tinh trùng hùng hậu bùng nổ sâu trong cuống họng Thùy. Cô nuốt xuống từng ngụm, từm ngụm say mê. Bàn tay nhỏ nhắn của cô massage quanh bùi dái săng cứng của anh, vuốt ngược lên như muốn rút ra hết những giọt tinh chất cuối cùng.

– Ahhhh….

Đột nhiên, Nhất Huy la lớn làm Thùy cũng giật bắn mình.

– Không có gì… Không có gì… Tiếp tục đi em…

🔥 Đọc chưa: Giải Trí Xoát Thuộc Tính ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Để Thùy tiếp tục lau sạch dương vật mình bằng cái lưỡi nhỏ nhắn. Nhất Huy quay qua lật lại chiếc laptop ngã nghiêng trên bàn. Vừa rồi do Thùy đánh đông đánh tây thế nào làm chiếc laptop anh lật ngữa… Đoạn video dừng sững trên màn hình lại đưa đến tầm mắt Nhất Huy một góc mình khác thường… Anh chú ý đến một khuôn mặt phản chiếu trên tấm gương trang trí của quán cafe. Nhất Huy đã không nhìn thấy người thanh niên đó, vì anh ta ngồi ngay bên dưới chiếc camera. Vị trí ngồi của anh ta đã được suy tính từ trước, vừa để che giấu thân phận, vừa để camera không quay được hình ảnh anh ta lẻn lên sân thượng. Nhất Huy nhíu mày, anh ta có khuôn mặt khá quen thuộc, dù anh khẳng định mình chưa gặp người này bao giờ.

Nhất Huy nhắm mắt định thần, cố quên cảm giác nhột nhạt sương sướng giữa hai chân mình… Anh muốn tìm vào ký ức của Huỳnh Long, nhưng nó lại tối đen không chút tính hiệu hồi đáp…. Haizz… Nhất Huy thở dài, mở mắt nhìn lại gương mặt mờ nhạt phóng lớn trên màn hình… Hàng lông mày thật rậm nhìn rất hung dữ… Trong mắt anh, anh ta lại có nét hao hao giống Huỳnh Long.

Đáng tiếc, Nhất Huy vô phương điều khiển những ký ức của Huỳnh Long trong đầu mình. Anh không thể bước vào đó, lùng sục thứ mình muốn biết như trong một cái thư viện. Nó thích hiện ra cái gì thì hiện, không thì lặng im như không hề tồn tại… Và mảnh ký ức mạnh mẽ rõ ràng nhất của Huỳnh Long là khoảng thời gian xảy ra chuyên án 177… trước khi anh ta mất trí nhớ… Còn lại đều mờ nhạt mông lung.

566

5

1 tháng trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.